Suốt thời đi học mình có hơi bị ám ảnh ngoại hình. Vừa thi đại học xong là mình quyết định cắt mí một cách bốc đồng (mình có ADHD...).
Nhờ bà mình(!!!), người đã nói từ nhỏ rằng khi lớn lên sẽ cho mình cắt mí, nên mình có thể làm mà không bị phản đối nhiều.
Hai người bạn thân của mình đã làm ở cùng một chỗ.
Theo mình thấy, một người hơi lồi lên một chút?? Bạn biết đó, cảm giác hơi giống mí xúc xích một xíu? (không phải hỏng, chỉ là nhìn rõ hơn mình nghĩ?) Nhưng bản thân bạn ấy hài lòng nên mình cũng nghĩ ừ thì vậy.
Giờ nghĩ lại, có thể vì chất mô da của bạn đó hơi chắc...? nên trông càng như vậy.
Người còn lại thì bản thân cũng rất hài lòng, và theo mình thấy bạn ấy vốn đã xinh rồi, nên mình chỉ nghĩ chắc bạn ấy thích thôi. Rồi thôi.
Dù sao thì cả hai bạn đều làm ở cùng một nơi, nên mình cũng nghĩ cứ đến đó là được~ (lúc đó là học sinh cấp ba nên không suy nghĩ gì. Tác dụng phụ? Thật sự là khái niệm không tồn tại trong não mình) rồi đặt lịch ngay và đi tư vấn.
Thật ra mình cũng không có dáng mắt mong muốn, chỉ là cắt mí. Phải làm thôi. Mình đi với suy nghĩ vậy, nên dù họ nói gì chắc mình cũng sẽ vâng vâng,,, rồi làm. <<< đúng là đứa ngốc dễ bị dụ
À nhưng có một điều mình muốn, hơn cả đường mí hay gì đó, mình muốn làm mở khóe mắt trong cùng lúc.
Có thể trong ảnh không thấy rõ... nhưng đến giờ mình vẫn muốn mở khóe mắt trong, khoảng cách giữa hai mắt rộng vẫn là điều khiến mình stress.
Hồi cấp hai biệt danh của mình có cái gì ấy nhỉ, Dory... (con cá xanh trong Finding Nemo)
Dù sao bác sĩ nhìn mắt mình rồi nói mắt này cần chỉnh sụp mí.
Sẽ làm mở khóe mắt trong cùng luôn.
Rồi bác sĩ bắt đường mí và hỏi thế này được không?
Mình lúng túng, hả? vâng? vâng vâng, kiểu vậy, suýt nữa tư vấn kết thúc trong 5 phút, may mà mình kịp nhắc đến chuyện mở khóe mắt trong.
Nhưng không ngờ bác sĩ lại ngăn mình??
Bác sĩ nói mắt này vốn đã mở rồi, nếu cắt thêm sẽ nhìn đỏ (thật ra lúc đó mình lại muốn như vậy...), và dứt khoát từ chối rằng không cần làm.
Nói hơi buồn cười nhưng mình nghĩ ủa? bác sĩ này được đấy (nhân tiện là phòng khám một bác sĩ), rồi đặt cọc ngay tại chỗ, họ nói ngay ngày hôm sau có chỗ trống nên mình quyết định làm...
Phẫu thuật thì gây mê ngủ nhẹ (sau đó mình tỉnh), nửa sau là vừa nói chuyện với bác sĩ vừa làm.
Mở mắt ra. Nhắm mắt lại. Đại khái bác sĩ bảo mình làm mấy việc như vậy.
Lúc đó còn nói chuyện điểm học bạ, đại học này nọ
Dù sao mình thật sự đi một thân một mình để làm rồi về, bác sĩ thân thiện, mà cũng kết thúc nhanh nên mình bắt taxi về nhà.
Từ ảnh ngày thứ 3 đã không sưng lắm, ngày đầu tiên trưởng phòng nhìn tình trạng sau phẫu thuật rồi nói ôi thật sự không sưng và làm rất đẹp.
Mẹ mình (cũng là bà cho làm phẫu thuật) chắc cũng có kinh nghiệm nên nhìn mình bảo sao không sưng gì hết, ôi tốt quá
Dù sao sau đó chỉ một tháng là trở nên cực~~ kỳ tự nhiên,
về sau ổn định nhanh đến mức mình còn nghĩ, đường mí biến mất rồi nên phải phẫu thuật lại không?!...
Thật ra mình không muốn đường mí to và lộng lẫy (giờ hơi hối hận điều này mình cũng muốn có đôi mắt nổi bật), nên đến giờ mình vẫn sống với kiểu tự nhiên.
Hầu hết mọi người nếu mình không nói thì không biết mình đã cắt mí!
Có lúc mình ham kiểu lộng lẫy, nhưng mình rất biết ơn vì ca đầu tiên (thậm chí thêm 25000% liều lĩnh) đã thành công mà không có tác dụng phụ.
Về mắt thì đường mí đôi thật sự nếu không phải do già đi mí sụp xuống hay gì thì mình không định đụng vào nữa. (Mình vẫn muốn mở khóe mắt trong,,)
À, và vốn mình bị sụp mí nên mở mắt bằng sức cơ trán, vì vậy mình từng bị nghe oan rất nhiều câu như ấn tượng trông dữ, hay chỉ đang ngẩn người thôi cũng bị hỏi sao nhìn trừng trừng.
Giờ thì mình được nghe là ấn tượng tốt! Hoan hô!
Hihi thật ra mình đang xem phẫu thuật mũi, hút mỡ này nọ trên Instagram thì bệnh bốc đồng lại tái phát, nên mới tham gia vài tiếng trước và đang viết bài,,,
Muốn tiết kiệm tiền rồi nhanh nhanh làm từng chút một, hahaha
Đường mí đẹp đường mí đẹp cắt mí chỉnh sụp mí mở khóe mắt trong thẩm mỹ viện Seomyeon thẩm mỹ viện Busan cắt mí Busan
Đây là review phẫu thuật theo đuổi vẻ đẹp tự nhiên.