Thật sự cho 1 sao cũng thấy tiếc. Nếu ai đang xem bài đánh giá này thì tuyệt đối đừng làm cuộc đời mình ở đây. Nếu vị trí là ga Jeongja thì mọi người sẽ biết ngay. Thật sự sẽ xảy ra chuyện lớn. Mình đã tiến hành chỉnh cơ nâng mi không rạch. -Thời điểm phẫu thuật: tháng 2 năm 2025 -Hiện tại: đã hơn 4 tháng trôi qua Mình đã đến bệnh viện tổng cộng 3-5 lần để yêu cầu tháo lỏng. Thậm chí vì quá tức giận và bức bối dù đã nhiều lần yêu cầu tháo lỏng, bố mẹ mình cũng đi cùng. Nhưng họ cũng nói với bố mẹ mình y như vậy là không được. Từ tuần đầu sau phẫu thuật, mình đã cảm thấy như mình bị hỏng rồi, mỗi lần mở mắt đều có cảm giác nhãn cầu bị lật ngược, mình thật sự vừa khóc vừa cầu xin họ tháo lỏng ngay lập tức. Lúc đó sưng nhiều nên tất nhiên không thể nói thích hay không thích được, nhưng mình có cảm giác cố định quá sâu và nghi ngờ do đó việc chỉnh cơ nâng mi tác động đến cơ Muller, nên mình đã yêu cầu tháo lỏng. Mình thậm chí vừa khóc vừa yêu cầu tháo lỏng, vậy mà một y tá nhìn mình khóc rồi cười khẩy? Khi mình hỏi “Chị đang cười à?” thì chị ta nghiêm mặt lại và nói, “Tôi có cười đâu?” Bác sĩ nhìn mình, có vẻ như sau đó còn lịch khác nên trông rất bận, hoàn toàn không có vẻ gì là muốn lắng nghe câu chuyện của mình. Khi mình nói về triệu chứng liên quan đến cơ Muller, ngược lại bác sĩ nói với mình rằng dạo này có những người đọc đủ thứ triệu chứng trên mạng rồi đến hỏi đây có phải tác dụng phụ không, nhưng phương pháp phẫu thuật của ông ấy chưa từng thất bại một lần nào. Ông ấy bảo mình hãy tin ông ấy thêm một chút và chờ, rồi chỉ cho thuốc nhỏ mắt và thuốc kháng viêm? rồi cho mình về. Và khi không có bác sĩ, trưởng tư vấn còn làm mình sợ. Chị ta nói nếu tháo ra thì sẽ chẳng ra gì, vì không phải một nút thắt mà là nhiều nút thắt nên phải lục tung cả mắt để tìm chỉ, vì vậy có thể sẽ trở nên kỳ lạ hơn bây giờ và không thể đảm bảo. +++ Trước phẫu thuật, mình thậm chí còn không biết không rạch có loại một nút thắt và nhiều nút thắt. Lần đầu mình nghe là khi yêu cầu tháo lỏng, và nếu mình biết mình làm loại nhiều nút thắt thì mình tuyệt đối đã không phẫu thuật ở đây. Bởi vì một trong những lý do mình chọn không rạch là nếu không thích thì có thể tháo ra. Nhưng khi mình yêu cầu tháo lỏng, họ lại nói phương pháp phẫu thuật của giám đốc đặc biệt khác với nơi khác, nói linh tinh như vậy. Lẽ ra họ phải nói điều đó trong buổi tư vấn trước phẫu thuật chứ. Đó là lần đầu mình biết phương pháp phẫu thuật của mình không phải một nút thắt mà là nhiều nút thắt!!! Gần đây có bài đánh giá nói chỉ được tư vấn với trưởng tư vấn. Vâng, mình cũng vậy. Mình chỉ được tư vấn với trưởng tư vấn và gặp giám đốc vào ngày phẫu thuật. Thật sự chưa nói chuyện được 1 phút đã bắt đầu phẫu thuật. Mình rất hối hận vì lúc đó không nhận ra ngay cảm giác bất ổn. Mình đi do người quen giới thiệu nên cứ tin và làm. Nhất định hãy đi tư vấn nhiều nơi, và chỉ phẫu thuật sau khi đã tư vấn đầy đủ với bác sĩ phụ trách trước phẫu thuật. Thật sự.. Bác sĩ rất cố chấp và không muốn thừa nhận ca phẫu thuật của mình thất bại. Ông ấy rất tự hào về phương pháp phẫu thuật của mình, nói rằng đó là phương pháp riêng của ông ấy.... Ông ấy nói mình chỉ từng có đúng một lần kinh nghiệm tháo lỏng. Có vẻ lần đó cũng thật sự có vấn đề chức năng. Nhưng theo mắt bác sĩ, ông ấy chắc chắn rằng mắt mình là do khóc nên sưng, và làm rất tốt. Ông ấy nghĩ hoàn toàn bình thường. Ông ấy nói việc mình làm ở một khu này hơn 20 năm hẳn đều có lý do, bảo mình hãy tin ông ấy và chờ. Mình đột nhiên yêu cầu tháo lỏng thì ông ấy lại bắt đầu khoe khoang về bản thân. Trước mắt, vì lo lắng phải tháo lỏng trước khi hình thành dính, mình cứ đi mỗi tuần, hình như đã đi một mình khoảng 3 lần. Cùng một phản ứng, thái độ phiền phức, trưởng tư vấn còn nói thẳng với mình rằng cứ làm thế này là hành động gây hại cho bệnh viện. Thật sự, như vậy thì mình không phát bệnh tâm lý mới lạ đúng không? Ban đầu mình oán bác sĩ, nhưng cuối cùng lại trách bản thân đã làm phẫu thuật hai mí, quá muốn chết và stress suốt 4 tháng trôi qua. Thật sự mình vốn hài lòng với khuôn mặt của mình, mọi người xung quanh đều khuyên đừng làm, vậy mà mình lại trách bản thân vì đã làm. Khuôn mặt mình trở nên quá kỳ lạ, họ tạo một đường mí không hề hợp với mặt mình... Mình làm hai mí là để đẹp hơn, chứ không phải nghĩ đến việc để lại tác dụng phụ, có ấn tượng và khuôn mặt như thế này. Dù mình yêu cầu tháo lỏng cũng không tháo được, ai nhìn cũng thấy lộn niêm mạc nghiêm trọng, dùng kẹp mi cũng làm tình trạng lộn nặng hơn nên không thể dùng. Mình thật sự muốn chết. Rất mệt mỏi. Thật sự hiện giờ mình vẫn rất tức giận và stress. Mình phẫu thuật vào tháng 2, và nếu họ tháo lỏng cho thì mình còn nghĩ đến chuyện bảo lưu học. Lần cuối cùng đến cùng bố mẹ, ông ấy hứa bảo mình hãy tin ông ấy và chờ thêm 2 tháng nữa. Sau đó nếu không hài lòng thì sẽ tháo lỏng. Sự chắc chắn đó.. sự cố chấp đó... ha... Vì vậy lý do mình lo và yêu cầu tháo lỏng nhanh là vì dính, vậy mà ông ấy nói cái này cũng có thể làm bằng filler hay gì đó, thật sự lần đầu tiên trong đời mình nghe thấy. Trước mắt mình định đi bệnh viện vào tuần sau nữa, khi đã hơn 4 tháng. Hiện tại mọi thứ đều là một mớ hỗn loạn: lộn niêm mạc và mệt mỏi tích tụ do đó, cay mắt, hội chứng khô mắt, căng vùng trán, đường mí và ấn tượng không vừa ý. Mình thật sự tò mò lần này đi họ sẽ trả lời như thế nào. Mình thật sự sợ bác sĩ sẽ nghĩ rằng vì bệnh nhân muốn nên ông ấy chỉ cần tháo lỏng là xong, rồi làm mắt mình kỳ lạ hơn, gây hoại tử, hoặc thật sự tạo vết dao... Người xung quanh nói việc tìm chỉ nên để giám đốc đã phẫu thuật làm thì tốt hơn, nên trước mắt mình sẽ tư vấn rồi quyết định... Mình nhớ đôi mắt ngày xưa của mình... Đừng tùy tiện phẫu thuật..
Thích 0
Biểu tượng cảm xúc đồng cảm
Translating
Nhiều nút thắt Chỉnh cơ nâng mi không rạch
Bạn có muốn lưu bài đánh giá này không? +0
Đây là bài đánh giá phẫu thuật theo đuổi vẻ đẹp tự nhiên.