Mình đã biết thông tin bệnh viện qua một cộng đồng. Mỗi khi thấy bất an, mình cũng có thể xem các bài review để trấn tĩnh lại. Vì nhận được nhiều sự giúp đỡ nên mình cũng đăng review~ Mình phẫu thuật vào khoảng 9 giờ 30 sáng hôm qua.ㅎㅎ (Hôm trước mình bị ác mộng hành hạ, như mơ tỉnh dậy giữa lúc phẫu thuật, rồi sau phẫu thuật răng cửa rụng ào ào.ㅋㅋ) Vì buổi sáng nên mình nghĩ sẽ kẹt xe, nên đi tàu điện ngầm với mẹ.. Có lẽ vì là thứ Hai nên tàu điện ngầm cũng tắc.ㅋㅋ Mình đến muộn tận 20 phút. Lịch phẫu thuật vốn là 9 giờ.. Mình rất xin lỗi vì đến muộn.. nhưng mọi người đều giúp mình thấy thoải mái.ㅎㅎ Mình thay sang đồ bệnh nhân, dù chỉ bôi toner và lotion trước khi đi, nhưng họ nói phần thiết kế đã vẽ có thể bị xóa, nên mình rửa mặt bằng nước.ㅋㅋ Gặp viện trưởng, nghe giải thích lại một lần nữa, rồi thiết kế theo đường nét khuôn mặt.ㅋㅋ (Hình như vẽ bằng bút lông dầu?ㅋㅋ) Mình nhìn qua là mặt vuông rõ. Ít ra trước đó mình còn cầm cự bằng Botox, (tiêm Botox thì ít nhất cũng đỡ vuông hơn;;) nhưng thay vì cứ tiếp tục tiêm Botox như thế này, mình nghĩ phẫu thuật sẽ tốt hơn nên quyết định phẫu thuật. Sau khi tư vấn, mình mới biết mình hơi bị cằm lẹm. Vì vậy mới biết đó là lý do trông càng vuông hơn. Cuối cùng, quyết định cắt phần hàm vuông bè ra dưới tai, đưa phần đó vào cằm trước để tạo V-line, và vì đường dây thần kinh của mình nằm khá phía ngoài, nên chỉ mài nhẹ xương vỏ. À.. còn vì cơ nhiều nên cũng sẽ bóc bỏ một phần cơ.ㅋㅋ Ngoài ra, bác sĩ nói vì xương hàm dưới của mình ngắn nên có lẽ không thể giữ góc hàm dưới tai. Dù vậy sẽ không bị thành kiểu cằm quá nhọn.ㅋㅋ (Bây giờ nhìn dưới tai trơn nhẵn thấy thật sự kỳ lạ.ㅋ) Dù sao, sau tư vấn, viện trưởng nói “Nào! Vậy thì làm thôi!” rồi cùng mình ra khỏi phòng tư vấn. Mình nằm trong phòng nội trú nơi lúc nãy đã thay đồ, thì chị y tá đến đặt truyền dịch, tiêm thuốc ức chế tiết dịch vào mông, rồi nói là thuốc an thần và tiêm vào dây truyền. (Nghe nói tiêm cái này thì sẽ mất trí nhớ.. nhưng với mình thì không phải ngay lập tức.ㅋ) Viện trưởng khoa gây mê đến, nói chuyện một chút về kinh nghiệm gây mê toàn thân, cân nặng, tiền sử nhập viện, tác dụng phụ của thuốc, rồi mình cùng chị y tá đi bộ vào phòng mổ. (Mình kể luyên thuyên với viện trưởng khoa gây mê đủ chuyện nhỏ nhặt, bắt đầu từ việc từng nhập viện một thời gian ngắn hồi tiểu học, và mình thích vì bác sĩ lắng nghe rất thoải mái) Mình nhớ đến lúc nằm lên bàn trong phòng mổ. Nghe câu “Nằm lên cao hơn một chút nhé”, mình dùng chân đẩy người lên, rồi hỏi “Vẫn chưa gây mê đúng không ạ?”, thì họ nói “Sắp vào rồi.” Sau đó mình không nhớ gì nữa.ㅋㅋㅋ Lờ mờ như mình có ngồi xe lăn, rồi hé mắt ra thì không thấy mẹ đâu. Mình nghĩ mẹ đi đâu rồi? rồi lại ngủ thiếp đi. Mở mắt ra thì khoảng 1 giờ? Mình nghĩ phẫu thuật của mình lâu vậy sao? Nhưng nghe nói phẫu thuật xong nhanh (1 đến 1 tiếng rưỡi), ở phòng hồi tỉnh khoảng 1 tiếng, rồi về phòng nội trú cũng ngủ tiếp. Mình bị viêm mũi nên đã lo mũi sẽ bị nghẹt, nhưng có lẽ thuốc ức chế tiết dịch tiêm trước phẫu thuật cũng ức chế cả nước mũi.. hoặc vì mình nói với viện trưởng là bị viêm mũi nên họ nhỏ Otrivin cho mình.ㅋㅋ Bên trong mũi thông thoáng và dễ chịu. Họ bảo nếu có đờm thì nhổ ra, tuy cảm giác như có gì mắc ở cổ họng, nhưng chỉ cần “hừm hừm!” là lại dễ chịu, nên không có chuyện phải nhổ. Vì là viêm mũi dị ứng nên mình lo nếu hắt hơi thì phần rạch trong miệng sẽ bung ra.ㅋㅋ Nhưng chỉ hơi căng thôi, vẫn ổn.ㅋ Chị y tá mang nước súc miệng đến, mình súc miệng và có ra một ít máu. Họ đặt 2 miếng gạc dưới chính giữa răng cửa dưới. Có vẻ vì phẫu thuật cằm trước được thực hiện bằng cách rạch vùng đó, một miếng có hơi dính máu nên đổi sang gạc mới. (Ngoài cái này ra thì không có thứ như ống dẫn máu.) Viện trưởng cũng đến, véo môi mình và hỏi có ổn không để kiểm tra. (Có vẻ là kiểm tra cảm giác đã trở lại chưa. Bên trái của mình vẫn còn hơi têㅠ) Sau đó mình uống một cốc nước ion đoán là Pocari Sweat, đi qua lại nhà vệ sinh, ăn kem và ăn cháo bí đỏ. Nước ion thì uống được tốt. Nhưng vì miệng không mở được nên ăn kem và cháo bí đỏ thật sự mất rất lâu. Cứ chảy tràn sang hai bên..;; Khi truyền hết 3 túi dịch thì khoảng 6 giờ, mình gặp viện trưởng, tháo các cục bông bên trong băng ép mặt, và lấy cả gạc trong miệng ra (chỉ riêng vậy thôi đã thấy sống lại rồi!) Mình mặc áo khoác hoodie, đeo khẩu trang và xuất viện trong ngày. Chị điều phối viên phụ trách nói phẫu thuật kết thúc nhanh, mình cũng ít sưng, xương được cắt một lần dài và gọn sạch, nên mình yên tâm về nhà.ㅎㅎ May là bố đến đón nên mình có thể tránh ánh nhìn của người khác. (Dù đeo khẩu trang, băng ép vẫn hơi lộ ra nên mình để ý.) Điều khó chịu nhất hôm qua là gặp các cô hàng xóm trong thang máy lên nhà.ㅋㅋㅋㅋ Mình vừa ho vừa che mặt rồi nhanh chóng bước ra.ㅋ (Có thể trông kỳ lạ vì diễn xuất kémㅠㅠ) Mình còn chụp selfie, rồi vì sưng nên ngược lại trông trẻ hơn, tự thấy dễ thương và phấn khích một mình.ㅋㅋ Nhưng đến tối thì sưng càng lúc càng nổi rõ.ㅋㅋ (Có phải vì thuốc mê tỉnh hẳn không? Mặt cũng cảm giác nặng hơn. Cổ cũng như bị căng?) Không biết con cá nóc nào đây.ㅋㅋㅋ Mình uống nước bí đỏ đã chuẩn bị sẵn và chăm chỉ súc miệng, vì vốn có thói quen nằm nghiêng ngủ, nên mình đeo gối cổ khi ngủ. Không ngủ được nên mình lục xem cộng đồng một lúc rồi ngủ được chút. Nhưng có lẽ vì môi bị lật ra ngoài nên mình ngủ mà chảy nước dãi ròng ròng-_-;; Đang ngủ thì tỉnh vì nước dãi chảy ra bị lạnh-_-; (Xin lỗi;) À.. Viết một hồi dài quá rồi.^^;; Mình mới chỉ viết chuyện hôm qua thôi.ㅠㅠ Dù sao thì, nó không ghê gớm như mình nghĩ.ㅋㅋ
Thích 0