Bài viết

Đánh giá phẫu thuật mắt@eye-review

Chỉnh cơ nâng mi, mở góc mắt trong và mở góc mắt ngoài vào ngày phẫu thuật (có ảnh)

Ừm... tuy hơi xấu hổ, nhưng dù sao cũng là ẩn danh và mặt không bị lộ hết, với lại trước giờ mình cũng được nhờ khá nhiều thông tin từ cộng đồng này, nên mình mạnh dạn đăng 후기. Mình làm chỉnh cơ nâng mi không rạch, mở góc mắt trong thì chỉ mở nhẹ nếp rẻ quạt một chút thôi (vì sợ khoảng cách giữa hai mắt hẹp sẽ trông bị sát vào nhau), còn mở góc mắt ngoài thì cũng hạ nhẹ đuôi mắt... Bình luận ác ý xin hãy để trong lòng thôi... Tuổi mình cũng đã cuối 30 rồi, mắt thì hình như đã làm nhấn mí gần 15 năm. Trong thời gian đó thế giới đã thay đổi ba bốn lần rồi (nghe nói dạo này cứ 5 năm lại thay đổi một lần,,,ㅡ.ㅡ;;;), nên dù hồi đó bỏ ra 1 triệu won để nhấn mí, mình có thể nói là đã lấy lại vốn từ lâu, lấy lại thêm cả trăm lần vẫn còn dư haha Nhưng thời gian thì không ai tránh được... Mí mắt chùng xuống, đường hai mí trở nên mờ đi, và khi mí mắt che lên đồng tử, mắt mình dần trở thành đôi mắt buồn ngủ... Câu hỏi “buồn ngủ à?” nghe không hề hiếm... Giờ thì đến mức cũng chẳng còn thấy chán nữa... Nhưng bây giờ nếu muốn làm lại mí đôi, nếu không cắt bỏ phần mí mắt chùng và phẫu thuật lại bằng đường rạch thì sẽ không có ý nghĩa, nên mình cứ băn khoăn mãi liệu rạch có thật sự là lựa chọn tốt nhất không, và cứ thế chỉ để thời gian trôi qua. Trong lúc đó mình phát hiện ra thủ thuật chỉnh cơ nâng mi ở đây... Nếu là phẫu thuật giữ cơ mở mắt, trường hợp như mình có làm được không...? Với thắc mắc đó và kỳ vọng có thể không cần rạch, mình xem các 후기 ở đây, hỏi ý kiến vài người, thu thập dữ liệu của vài bệnh viện, chọn ra mấy nơi ưng ý, đặt lịch tư vấn rồi đi khảo sát... à không, lái xe đi khảo sát theo thứ tự để tư vấn (nhà mình ở Bucheon nên mỗi lần lên Seoul là phải chọn hẳn một ngày để đi ㅡ.ㅡ). Sau đó mình chọn nơi khiến mình tin tưởng nhất, nói cách khác là thấy bị thu hút nhất, và vì người ta nói phải tranh thủ lúc còn nóng, mình đã nhờ họ phẫu thuật ngay ngày hôm sau sau buổi tư vấn (thật ra là bằng một chút van nài và đe dọa: nhà mình ở Bucheon nên lên Seoul rất khó, mình chỉ rảnh mỗi ngày mai, nếu ở đây không làm được ngày mai thì dù không thích lắm mình phải làm ở bệnh viện lựa chọn thứ hai, mà mình lại không mấy muốn làm ở đó). Vì vậy hôm nay, lâu lắm rồi mình mới lại làm một màn gây mê ngủ. Nếu gây tê cục bộ thì mũi tiêm gây tê là đau nhất, nhưng sau gây mê ngủ rồi mới gây tê cục bộ nên điểm đó cũng tốt. Trong lúc phẫu thuật, vì phải kiểm tra đường mí, mình nhớ họ đánh thức mình khoảng hai lần, cho ngồi dậy và kiểm tra đường mí... Lúc đó dù mí mắt có nặng đến đâu và tinh thần như đi công tác mất rồi, vẫn phải mở mắt. Vì một đường mí đẹp... Theo lời em gái phẫu thuật cùng mình, chị y tá đã gọi tên mình đến khản cả cổ haha Bảo mình dậy ngồi thử haha Tai mình thì chẳng nghe thấy gì cả haha Nhưng mình lờ mờ nhớ có ngồi dậy, bác sĩ chỉnh đường mí, rồi mình lại phịch xuống nằm tiếp..... ký ức lướt qua như vậy. Lâu rồi mới phẫu thuật lại, thấy thế giới đúng là tiến bộ thật. Ngày xưa họ cắm thẳng kim gây tê vào mí mắt... mũi cũng vậy... (mình không làm mũi đâu ㅡ.ㅡ;; chỉ nghe kể thôi) Đường mí từng thành nhiều lớp vì mí mắt bị giãn cũng được chỉnh lại (trước đây vẽ eyeliner rất khó), nếp rẻ quạt bị che cũng được mở ra, và hơn hết, nghĩ đến việc mắt sẽ to và rõ hơn bây giờ làm mình rất háo hức, tối nay tâm trạng rất vui. Dù hiện tại, không buồn mà nước mắt vẫn chảy, không bị đánh mà lại có vết bầm máu, và đau nhói nhói... Nhưng cảm giác giống như vừa nhổ một chiếc răng đau lâu ngày... nhẹ nhõm và dễ chịu. Hay như cảm giác viết xong hết nhật ký tranh bị dồn lại vào tối trước ngày khai giảng...?ㅎ Từ trước, đôi mắt dài, to và rõ luôn là điều mình mơ ước, nên mình đã định yêu cầu thật đơn giản, ngốc nghếch và mạnh mẽ rằng hãy mở mắt mình lên xuống hết mức có thể, nhưng bác sĩ ở bệnh viện này lại là người khiến mình có niềm tin vô hạn một cách kỳ lạ, nên mình chỉ ngậm chặt miệng và giao hoàn toàn cho bác sĩ. Hiện tại là ngày đầu sau phẫu thuật... Giờ đã qua một ngày rồi, vì bây giờ là 3 giờ sáng... Để xem... khoảng 15 tiếng đã trôi qua. Mức sưng là như trong ảnh, mình đã uống thuốc hai lần và giờ định chườm. Mình nghỉ một chút rồi tự lái xe về luôn. May là sưng ít hơn mình nghĩ. Phải tháo chỉ và hết sưng mới biết, nhưng nhìn tình trạng hiện tại thì ừm... không tệ. Mình hài lòng. Sau vài năm kể từ lần đăng 후기 trước, giờ lại đăng 후기 nên cảm xúc khá mới mẻ... cũng không ngủ được... haha ★Ảnh trên cùng là ảnh trước phẫu thuật... mình chụp khi cố dùng lực mở mắt hết mức. Vậy mà đồng tử vẫn không lộ hết và nhìn hơi bí đúng không? Chiều ngang mắt cũng hơi ngắn, phải cố mở mắt thì đồng tử mới lộ khoảng hai phần ba. Khi thả lỏng mắt như bình thường, mí mắt còn sụp xuống hơn nên đồng tử bị che nhiều hơn ảnh đó... thật sự là đôi mắt đờ đẫn~~~. ★Ảnh thứ hai... vì vẫn còn đau nên mình chưa mở mắt hết được. Cứ xem như còn khoảng một phần ba chưa mở hẳn. Dù vậy vẫn thấy đồng tử lộ ra được bằng mức trước phẫu thuật. Khi hết đau và có thể mở mắt bình thường thật to, đồng tử chắc sẽ lộ hết và mắt sẽ trông thoáng hơn. Nếu thêm kính áp tròng circle lens nữa thì nói một câu thôi, trời... chắc sẽ đỉnh lắm... ★Ảnh dưới cùng là ảnh mình vừa chụp lúc nhắm mắt. Hiểu vì sao mình không thể mở mắt thật to rồi chứ? Muốn mở cũng không mở được vì vẫn còn đau... ㅜ.ㅜ Muốn tháo chỉ nhanh quá~~~

Thích 0

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục