Bây giờ mình đã ở độ tuổi 30, nhưng lúc phẫu thuật thì mình ở độ tuổi 20. Mình không nhớ thông tin bệnh viện/tên giám đốc nên chọn đại. Mình rất thích vẻ tự nhiên nên chỉ đặt lịch làm mắt hai mí bằng phương pháp bấm mí. Sau khi đã tư vấn xong và đặt lịch phẫu thuật hết rồi, vào ngày trước phẫu thuật, mình nói trong nhóm chat bạn bè rằng ngày mai mình phẫu thuật và gửi ảnh mắt của mình cho họ. (Chắc là gửi để sau này xem sự khác biệt trước và sau) Nhưng một người bạn đã làm mắt hai mí nhìn ảnh mắt mình rồi nói: “Có nếp rẻ quạt nên chắc phải mở góc mắt trong nữa”, nghe đúng một câu đó.... rồi hôm sau khi đi phẫu thuật, mình trả thêm 500.000 won và bảo làm cả mở góc mắt trong cho mình. Bác sĩ nói có vẻ không cần làm cũng được (mắt mình vốn hơi dài theo chiều ngang giống Gain), vậy mà không biết lúc đó mình có bị sao không, mình nghe lời bạn và làm cả mở góc mắt trong. Thành thật mà nói, nếu chỉ nhìn dáng mắt hiện tại thì rất đẹp. Vì mắt trông mở to hơn. Nhưng nhìn kỹ thì mắt phải bị mở quá mức, nên khi cười chụp ảnh, nó bị lõm vào rất nhọn, nhìn hơi đáng sợ. Và cả hai bên đều có cái gì nhỉ... sẹo bóng? Cái đó quá nặng nên mình hối hận vô cùng. Nghe nói phục hồi mở góc mắt trong cũng lại để lại sẹo, nên mình không cố thử. Dù sao sẹo bóng nghĩa là chất da đã bị hỏng rồi, chắc cũng không quay lại được đúng không? Nhìn Lee Sung-kyung xem, dù phần đầu mắt bị che khá nhiều nhưng vẫn có cá tính và đẹp mà. Thử tưởng tượng Lee Sung-kyung làm mở góc mắt trong đi. Sẽ mất sức hút. Vậy nên đừng cứ thế làm những việc không thể đảo ngược một cách không cần thiết... Dù có tốn thêm tiền, mình mong mọi người làm từng chút một. Đừng nghĩ kiểu như “Nếu làm cả mở góc mắt trong bây giờ thì thêm 500.000 won, nhưng sau này làm riêng lại phải trả tiền gây mê này kia thì thành 1 triệu won à?!?” Hãy ghi nhớ nhé. Thẩm mỹ là phải làm từng chút một...
Đây là bài đánh giá phẫu thuật theo đuổi vẻ đẹp tự nhiên.