Dạo này nỗi lo của mình là bắp chân chắc nịch cứ làm mình khó chịu, nên mình vào đọc bài xem có cách nào không...^^:; Đúng 3 năm trước tính đến bây giờ, mình đã lấy thông tin bệnh viện từ một cộng đồng, đi phẫu thuật mắt, rồi sống ở đây hơn một tháng. Ký ức đó lại hiện về rõ ràng... nên mình muốn để lại một bài rồi đi ^^ Lúc đó mình đọc hết các câu trả lời của những người đã phẫu thuật, rồi còn bình luận để tìm hiểu bệnh viện^^;; Trước phẫu thuật thì nhạy cảm đến mức nào.. chắc mọi người đều hiểu cảm giác đó. Sau khi làm mí đôi, mình cảm giác như đang sống lại cuộc đời.. Dù ngoại hình không xinh đẹp, nhưng mình đã tự tin hơn. Và giờ có thể nhìn thẳng về phía mặt trời cũng thích nữa. ^^ 3 năm trước, cơ mắt của mình hoàn toàn không hoạt động. Nếu muốn mở mắt to, mình phải kéo trán lên hết mức, và mình nhớ là đã trợn mắt chụp ảnh đến khi mắt đỏ ngầu. Khi đến bệnh viện, họ nói mình có triệu chứng sụp mi. Họ nói nếu cứ để lâu như vậy, càng lớn tuổi thì hiện tượng mí mắt chảy xệ sẽ xuất hiện, khiến mắt càng nhỏ hơn. Mình cũng đi quanh khu Apgujeong, Gangnam để tư vấn ở các bệnh viện chuyên về sụp mi.. Cuối cùng mình chọn nơi mình tin tưởng nhất.... Dù mọi người nói đều là bệnh viện nổi tiếng, nhưng tùy vào buổi tư vấn, bạn sẽ có cảm giác rõ về bác sĩ.. 3 năm trước, mở góc mắt trong cực kỳ thịnh hành... Mình mở rất đẹp và không để lại sẹo.. Sống mũi mình cũng thấp nên mắt trông rất xa nhau, và mình chỉ nhìn người khác thôi mà bị hỏi sao lại lườm ㅜㅜ Cũng có nhiều ngày mình thấy tủi thân lắm.. Trong 6 tháng, vì sưng nên kính gọng đen là bắt buộc, nhưng giờ thì tự nhiên như mắt của mình rồi.... Mình cười một lúc lâu khi thấy ảnh cũ của mình vẫn còn trôi nổi trên mini-homepage của bạn bè.... Mình sẽ đốt hết ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Mọi người nhớ uống nước bí đỏ đầy đủ, phẫu thuật thành công và trở nên xinh đẹp nhé~ Cố lên^^
Thích 1