Mình phẫu thuật được khoảng 2 tháng rưỡi rồi. Mình hoàn toàn hối hận vì đã phẫu thuật, và mình cực kỳ ghét cảm giác nhân tạo này. Chiếc mũi cũ hợp với gương mặt mình và đẹp, không hiểu sao mình lại làm chuyện điên rồ như vậy. Sau phẫu thuật mình bị né tránh giao tiếp, không đội mũ thì không ra ngoài được. Mũi không hẳn là hỏng, nhưng ấn tượng gương mặt thay đổi quá nhiều và mặt trông rất lộn xộn. Đầu mũi như bị cố định chặt lại, mũi cũ thì hơi có cảm giác tròn tròn(?) giống Kim Yuna hay Kim Soo-hyun, còn bây giờ thì chẳng ra kiểu gì. Mình cũng rất ghét cảm giác dị vật cứng này, định loại bỏ gồ mũi mà lại như có thêm mấy cục u bám vào. Nếu có thể quay lại thì mình muốn quay lại, nếu gồ mũi mọc lại thì mình chẳng còn ước gì nữa. Đó là lựa chọn của mình và là lỗi của mình, nhưng mình cũng thật sự oán bác sĩ vì đã không giải thích rõ ràng.
((Ảnh trên cùng là ảnh sau phẫu thuật khi không biểu cảm, ảnh giữa là khi chu môi, ảnh dưới cùng là trước phẫu thuật khi không biểu cảm.))
Đầu mũi của mình cũng đâu có thấp đến vậy, nếu biết sẽ ra cảm giác như thế thì mình đã không động vào rồi. Cả ngày cứ khóc, rồi kiệt sức, rồi buông xuôi; người xung quanh nói giờ không lộ rõ lắm, nhưng mình quá ghét cảm giác đó. Nhìn những bức ảnh chụp trước đây chỉ thấy nước mắt chảy ra.
Điều mình thắc mắc là: 1. Phần cắt xương hoặc phần gồ mũi đã mài sẽ trở nên thế nào? 2. Bác sĩ nói dù lấy sụn vách ngăn ở đầu mũi ra và tái sắp xếp sụn thì cũng không thể như trước. Mình không biết mức độ đó là thế nào, hay thà không lấy ra và sống vậy có tốt hơn không. 3. Nếu loại bỏ sụn vách ngăn thì có bị mũi yên ngựa không.. 4. Có nên làm ở cùng bệnh viện không? 5. Nếu đợi 6 tháng, đầu mũi có bị cứng hơn nữa không? 6. Họ nói đầu mũi sẽ trở thành mức ở giữa trước đây và hiện tại, điều đó có thật không? Chắc tùy từng người nhỉ. Mình xin lời khuyên từ những ai đã từng loại bỏ trước.
Thích 1