Bài viết

Phẫu thuật mũi lần 2@rhino-redo

Tháo bỏ sau 12 năm (dài lắm^^)

Đó là ca phẫu thuật tôi làm hồi hơn 20 tuổi, khi còn chẳng biết gì và non nớt.. Tôi từng mặc cảm về mũi rất nặng.. Sau 12 năm, tôi đã tháo bỏ cách đây hai ngày.. Trong mũi có một phần nhô ra, nhưng tôi không biết đó có phải viêm hay không nên đã để mặc.. Trong thời gian dài không có chuyện gì xảy ra nên tôi chỉ nghĩ chắc là mô sẹo.. Không biết có phải cơ thể yếu đi không, mấy ngày liền có thứ như dịch rỉ chảy ra, rồi nó dính lại như gỉ mũi. Tôi bóc ra vài lần, rồi vài ngày sau thấy có máu dính ra.. Tôi đến phòng khám tai mũi họng gần nhà, họ bảo phải đến khoa phẫu thuật thẩm mỹ để lấy ra, còn tặc lưỡi nữa.. Tôi thảm não vô cùng.. Trong 12 năm sau phẫu thuật thẩm mỹ, tôi sống với rất nhiều căng thẳng. Phẫu thuật không hề đẹp, lại trông giả tạo, nhưng tôi không có can đảm phẫu thuật lại, rồi kết hôn, không có thời gian, nên có lẽ tôi cứ sống như vậy. Tôi dần xa cách với những người từng thân thiết,, cũng chịu đựng chứng né tránh xã hội và trầm cảm...

Các con còn nhỏ, nhưng đây là ca phẫu thuật bắt buộc phải làm, nên tôi đã ghé vài phòng khám tai mũi họng. Có một nơi ở Gangnam có cả tai mũi họng và phẫu thuật thẩm mỹ, đó là nơi chồng tôi từng phẫu thuật ngủ ngáy, bệnh viện cũng lớn, và tôi nghĩ dù sao cũng là nơi quen thuộc nên đã đến đó. Họ nói phải dùng sụn sườn, chi phí là 11 triệu won... Họ nói vì chồng tôi từng phẫu thuật ở đây nên sẽ làm giá rẻ cho tôi... Họ nói phải làm trong thời gian sớm nhất và hôm nay sẽ đặt lịch phẫu thuật cho tôi.. Tôi bật khóc... họ nhìn tôi có vẻ thương cảm... Tiền thì quá đắt, tôi lại không có thời gian, nên tôi nói sẽ bàn với chồng rồi ngày mai quay lại, sau đó ra về. Về nhà, tôi gọi điện hỏi nếu chỉ lấy ra thì bao nhiêu, họ nói 2 triệu won. Khi phẫu thuật lại thì phải cộng thêm 9 triệu won còn lại. Có vẻ như họ đã tính sẵn đến việc tôi sẽ phẫu thuật lại. Tôi đã quá chán ngán phẫu thuật, nên dù hình dáng mũi tôi có ra sao, tôi cũng không muốn đưa thêm bất cứ thứ gì vào nữa. Phẫu thuật sụn sườn là phẫu thuật lớn, nên tôi càng lo hơn, và họ còn nói sau khi tháo ra phải một hai tháng sau mới có thể phẫu thuật lại. Vẻ mặt im lặng của bác sĩ và y tá tạo ra bầu không khí như thể nếu bây giờ tôi không phẫu thuật thì sẽ xảy ra chuyện lớn...

Cùng ngày hôm đó, tôi cũng ghé bệnh viện nơi tôi phẫu thuật thẩm mỹ lần đầu.. Viện trưởng đã phẫu thuật cho tôi thì đã đi nơi khác.. Không còn lại một tài liệu nào, và dù tôi chưa nói gì, các trưởng phòng tư vấn vẫn ngầm đề phòng tôi .. Cảm giác như họ cảnh giác sợ tôi sẽ nói gì đó với viện trưởng ở đó.. Khi tôi cho bác sĩ ở đó xem tình trạng của mình, ông ấy nói có lẽ chỉ cần khâu phần bị viêm lại là được.. Nghĩ lại bây giờ, đó là một đề xuất vô lý.. Bên trong đã đầy viêm rồi mà.. Vậy mà ông ấy nói 1,5 triệu won... Tất nhiên tôi không hề có ý định làm ở đó. Tôi chỉ tò mò họ sẽ có thái độ thế nào thôi... Tôi có cảm giác họ sẽ lại đem tôi ra làm bừa,, không có niềm tin nên tôi cứ thế ra về.

Hai ngày sau, tôi nghĩ dù sao cũng nên đi thêm vài nơi rồi quyết định, nên tôi đã đi tìm trực tiếp. Xem trên mạng thì một nơi hiện lên phía trên. Nói là nổi tiếng về phẫu thuật lại ở Gangnam. Tôi không biết có phải quảng cáo thuê người viết trên mạng không, nhưng vì không có cách nào biết, tôi quyết định cứ đi xem đã... Chọn bệnh viện thật sự rất khó.. Khi tư vấn, vị viện trưởng có vẻ là người đại diện rất tự hào về tay nghề.. Có ghi rằng sẽ chữa lành cả tâm hồn. Tôi cũng thích câu chữ đó, ông ấy cho xem ảnh trước và sau phẫu thuật trên máy tính và thể hiện sự tự tin. Ông ấy cũng có tuổi nên có vẻ rất nhiều kinh nghiệm... Sau đó tôi ra ngoài và tư vấn giá với trưởng phòng, lại là dùng sụn sườn, 11 triệu won. Tôi hỏi chỉ giá tháo ra thôi thì cũng là 5,8 triệu won.. Họ nói nếu hôm nay đặt lịch rồi về thì sẽ làm phí tháo bỏ là 5 triệu won. Tôi vẫn nói đắt, họ bảo phải phẫu thuật nhanh. Tôi có thiện cảm với bác sĩ, nhưng tôi đã đặt tư vấn ở nơi khác nên trước mắt tôi rời khỏi đó. Và nơi này khá lâu sau, khi tôi đã về nhà, nhận lịch phẫu thuật ở bệnh viện khác và đang chờ, họ lại gọi điện... Nói rằng nếu tôi không hài lòng với giá, chỉ cần tham dự một buổi seminar của viện trưởng thì sẽ giảm 20%..

.. Tôi cảm thấy bị phản bội bởi bệnh viện đầu tiên, nơi chồng tôi đã phẫu thuật. Họ nói vì đó là nơi chồng tôi phẫu thuật nên sẽ làm rẻ cho tôi.. nhưng hóa ra đó chỉ là giá bình thường.. Tôi thấy bị phản bội, và hình ảnh họ thương cảm khi tôi khóc cũng khó chịu lướt qua trong đầu.

Nơi tôi nghĩ thôi cứ ghé thử cuối cùng là ở Cheongdam-dong. Khi bước vào bệnh viện, nơi đó không lớn, chỉ có một bác sĩ.. Tuy vậy, vì cả tòa nhà đó là của phòng phẫu thuật thẩm mỹ ấy, tôi cũng nghĩ có lẽ họ sẽ không quá ham tiền, và vì bác sĩ là chuyên khoa phẫu thuật thẩm mỹ nên tôi không biết về chức năng, nhưng cũng nghĩ có lẽ ông ấy sẽ làm mũi 제대로. Nhưng tôi cũng nghĩ nơi này có quá nhỏ không?? Rồi lại nghĩ không có bác sĩ chuyên khoa gây mê thì làm sao? .. Những nơi tôi đã đi đến giờ đều là bệnh viện lớn ở cấp bệnh viện.. Tôi nghĩ bệnh viện lớn thì có thể đáng tin hơn. Nhưng mũi của những người đến đó đều đẹp.. Trưởng phòng cũng thân thiện, có vẻ nhân văn, và khi tôi gặp bác sĩ, ông ấy không kiểu quyền uy, mà tôi cảm nhận được sự tự tin không phô trương.. Và khi nhìn mũi tôi, ông ấy tỏ vẻ tiếc cho tôi nhưng nói rằng vẫn có vẻ sẽ làm tốt, nên tôi thấy yên tâm. Ông ấy nói nếu lấy hết ra quá nhiều thì sẽ kỳ, và đề xuất đặt trung bì ở mông vào. Ông ấy nói như vậy thì có thể phẫu thuật trong một ngày.. Đến lúc đó, lòng tôi vẫn rối bời... Sự ngờ vực không rõ lý do và mong muốn được tin tưởng cứ lẫn lộn... Khi tư vấn giá với trưởng phòng, họ báo 3,5 triệu won.. Dù sao đây cũng là nơi rẻ nhất.. Tôi không có thời gian hay tiền bạc để thong thả, trước mắt trưởng phòng và bác sĩ đều có vẻ nhân cách ổn, mức tiền tôi có thể chi trả được, và họ nói có thể phẫu thuật một lần, nên ngay hôm đó tôi đặt cọc rồi về.

Tôi đã cố hết sức để lựa chọn, nhưng kết quả là phần của Chúa... Gần đây tôi đang dần hiểu niềm tin là gì, nên tôi cứ vô điều kiện tin rằng sẽ ổn và tin bác sĩ.

Trong lúc phẫu thuật, có vẻ họ dùng một chút thứ giống thuốc gây ảo giác. Tôi đã nói là không muốn gây mê ngủ, vì tôi muốn vừa nói chuyện vừa làm. Vì nhiều việc nên thời gian bắt đầu phẫu thuật bị trễ, ca mổ bắt đầu từ 6 giờ 30 tối và kết thúc sau 11 giờ đêm.. Một số y tá về nhà, chỉ còn hai y tá và bác sĩ phẫu thuật. Ban đầu tôi như đi đến một nơi kỳ lạ một lát, rồi khi tỉnh lại thì trên bàn mổ, mũi tôi đang bị lật lên, và bác sĩ nói như thể đây là trường hợp đầu tiên kiểu này. Dính quá nặng và viêm cũng nặng nên ông ấy rất vất vả.. Ông ấy còn nói hôm nay có thể không phẫu thuật xong hết trong một ngày, tôi nghe cả tiếng giật tách ra, nhưng không tách ra được dễ dàng, thời gian phẫu thuật quá dài nên bác sĩ cũng trở nên căng thẳng.. Ngay từ đầu tôi cũng có linh cảm ca phẫu thuật sẽ khó. Tôi nghĩ Gore-Tex sẽ dính rất nhiều. Vì tôi có thói quen cứ kéo mũi ra. Hồi nhỏ tôi mặc cảm vì mũi hếch.. Nhưng khi thấy ông ấy vất vả trên bàn mổ, dù tôi đang nửa tỉnh nửa mê, tôi cũng thấy rất khó khăn... Dù vậy tôi vẫn tin. Tin rằng sẽ ổn... Rồi tôi nghe ông ấy nói “Ồ~ được rồi,” như trút được gánh nặng.. Ông ấy bảo tôi vất vả rồi, giờ đã lấy ra hết rồi,, giờ sẽ lấp trung bì vào và khâu lại...

Sau này ông ấy nói dính quá nặng nên tưởng hôm nay không thể làm hết trong một ngày.. Khi mở ra thì viêm cũng rất nặng, nhưng phần viêm tưởng như không lấy ra được lại được lấy sạch hết.. Ông ấy đã nói nếu không lấy được phần viêm thì không còn cách nào khác ngoài chờ lâu hơn rồi phẫu thuật lại mới đặt trung bì vào... Tôi đã cầu nguyện rất nhiều, chắc là có hiệu quả..ㅎㅎ Bác sĩ nói hình dáng mũi cũng tốt hơn ông ấy nghĩ, và nói ngay từ đầu sống mũi tôi gần như không có nên ông ấy không nâng sống mũi nhiều, và hình như ông ấy nói cần nhiều trung bì hơn dự tính nhưng hơi thiếu một chút.. Ông ấy không nói rõ ràng, nhưng tôi nghe như vậy.. Hình dáng mũi cũng quan trọng với tôi, nhưng giờ chiếc mũi cứng từng hành hạ tôi, chiếc mũi bị viêm rồi chảy máu mũi đã không còn, tôi thấy nhẹ nhõm vô cùng,,, Không cần phải lộng lẫy, từ đầu tôi chỉ mong một chiếc mũi tự nhiên, không kỳ lạ là đủ. Nghĩa là ngay từ đầu tôi cũng không tham lam gì. Bây giờ mới qua hai ngày nên sưng, bầm, rất hỗn loạn, nhưng dáng mũi không kỳ, ngược lại còn có vẻ thành một chiếc mũi đẹp~ (Tôi đã nói tôi không tham lam mà, đúng không?? Ở trên đó ㅎㅎ) Khoảng một tháng nữa tôi sẽ đăng lại ảnh hoàn thiện..^^

Tôi cảm ơn viện trưởng, dù có hẹn sau 11 giờ đêm vẫn hủy hẹn để phẫu thuật cho tôi... Và tôi cũng rất biết ơn chồng, người từ 8 giờ 30 vừa trông các con vừa sốt ruột không biết sao tôi chưa ra. Giờ tôi sẽ yêu chiếc mũi của mình nhiều hơn.. Tôi từng thấy đâu đó trong cộng đồng này câu rằng trước hết phải học cách yêu bản thân, và câu đó như đang nói với chính tôi vậy..

Và những vật thể được lấy ra khỏi mũi tôi, thứ mà suốt 12 năm tôi tin là Gore-Tex, hóa ra là silicone và vách ngăn Medpor. Những thứ còn lại thì tôi biết rồi, nhưng chuyện đó không phải Gore-Tex mà là silicone thật là.. phải nói sao đây,,, Nếu là Gore-Tex thì chắc khó lấy ra hơn, tôi có nên biết ơn không?? Tôi biết có Medpor bên trong vì sau khi viêm, bên trong lộ ra!!

Những ai định phẫu thuật nâng mũi lần đầu, xin đừng làm.. Còn những ai đã làm rồi và đang phẫu thuật lại, hãy thật cẩn trọng khi chọn bệnh viện, và có lẽ không nên gây mê ngủ thì tốt hơn. Như tôi, thay vì Gore-Tex, có thể bên trong lại là silicone và Medpor, thứ mà bạn còn chưa từng nghe tên, cũng không biết chừng...

Thích 4

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục