Thông số: 164cm, 52kg Trước mổ: cúp AAA -> Sau mổ theo chuẩn áo không dây: cúp C Phẫu phẩm: Mentor Extra trái 340cc phải 310cc, cắt bỏ tuyến vú phụ (thực hiện bằng nội soi) Chi phí: 800 Thời điểm mổ: đầu tháng 4/2025 Bệnh viện: N.S.T, BS Lee Jae-su (phong cách thích vẻ tự nhiên phù hợp vóc dáng hơn là to bản và lòe loẹt)
Trước mổ, trên thân trên gần như không có mỡ nên xương ức và xương sườn đều nhìn thấy, lại còn vị trí quầng vú hai bên lệch nhau nên điều kiện cũng không tốt ㅠ Ban đầu tôi muốn được khoảng cúp E, nhưng vì không có đủ mô nên khi đặt túi họ nói loay hoay sợ khi đặt thì sẽ mất tự nhiên và dễ bị nhăn/ripple. Tôi đã nhờ đặt kích thước lớn nhất có thể trong phạm vi cho phép, nên hai bên là 340 bên trái, 310 bên phải. Giờ thì hết bầm tấy, chỉ số áo nội y từ B (đầy) thành khoảng C (chu vi ngực 72cm).
Vì quầng vú hai bên khác nhau nên BS đã chỉnh vị trí bóc tách trái-phải để cân bằng chiều cao quầng vú. BS N.S.T làm lớp bóc tách hơi cao hơn một chút, nên giai đoạn đầu phần phồng ở trên nhiều và nhìn như hình bánh sandwich, không đẹp, nhưng có ưu điểm là không cần làm ‘wire bra’. Đến nay đã gần 1 tháng thì phần phồng trên gần như đã hạ xuống. Hiện ngực còn mới nên giữa ngực vẫn thẳng tắp như “đường cao tốc”, nhưng BS Lee đã bóc tách để hai đầu lồng ngực hướng về nhau nên ông ấy nói từ tháng thứ 3 trở đi mô sẽ mở ra nhiều hơn và ngực sẽ quy tụ lại, nên tôi đang kỳ vọng.ㅎㅎ
<Lý do chọn nội soi> Phẫu thuật nội soi có nguy cơ chảy máu muộn cao hơn và hồi phục chậm hơn, nhưng theo ảnh follow-up ở bệnh viện, dù có điều trị laser thì trường hợp sẹo đường rạch dưới không gần như thấy được cũng chỉ khoảng 1 trong 10. Cộng thêm vì tôi không thể làm quá to, nên nếu có sẹo dễ lộ hơn, tôi chọn làm nội soi. Đến tận 1 tháng sau mổ, tôi đeo băng cố định ngực khi ngủ, ngủ tư thế thẳng đứng và tuyệt đối không làm động tác “vỗ tay vung tay/giơ hai tay”.
(Mỗi lần BS Lee và staff tư vấn lưu ý sau mổ, họ đều bảo tôi xem đã đặt nhắc nhở trên điện thoại chưa, rồi bắt tôi cứ lặp đi lặp lại để nhớ) Là lần đầu tôi thấy phòng khám cá nhân nào chăm chỉ hướng dẫn bệnh nhân như vậy… good)
<Lý do chọn viện> BS Lee tại N.S.T có trải nghiệm lâu năm ở các phòng mổ lớn, tập trung mổ ngực nhiều năm và rất tỉ mỉ tư vấn từng bệnh nhân, trực tiếp theo dõi chăm sóc sau mổ. Độ tin cậy cao nên mới có độ tin cậy này. Ngoài ra còn vì không theo kiểu công nghiệp, không ép làm ‘wire bra’, quản lý sẹo bằng laser đến khi hài lòng, không tư vấn quá tay, không có đội marketing riêng, và nhân viên rất tử tế… nên ngay khi tư vấn xong tôi đã nộp trước 500.000 won để đặt lịch. Trước mổ tôi không biết là lúc phẫu thuật cũng có thể cộng thêm Rejuran Healer khoảng 400.000 won. Ai quan tâm thì Rejuran hơi đau, nên nên làm luôn lúc gây mê toàn thân.
<Đau và phù> Cảm giác đau mỗi người khác nhau, nhưng mình nghĩ nó phụ thuộc rất nhiều vào kỹ thuật phẫu thuật của bác sĩ: bóc tách có làm sạch, ít tổn thương, tối thiểu chảy máu hay không. Khi tỉnh thì do gây mê toàn thân nên hơi choáng; nhưng đã tiêm thuốc giảm đau trước lúc tan mê, và lúc xuất viện sau 1–2 giờ (khi rút kim) thì ngoài cảm giác nặng nề không có đau. Tuy nhiên mình không thể tự thay đồ, vì vậy phải mặc quần áo có cúc và phải có người đi cùng.
Về nhà không thể mang theo máy bơm giảm đau, nên bác sĩ kê thuốc giảm phù và thuốc giảm đau. Ngày đầu vì đau nặng nên uống thuốc giảm đau mỗi 3 giờ và thêm acetaminophen (paracetamol). Dù không tới mức không thể vận động, phần trên thân người rất nặng và vai, lưng đau. Đi được khoảng 10m như con rùa nên ngày đầu cả ngày nằm với gối tam giác. Ngày thứ 2 bụng phù hơn, nặng hơn, nhưng có thể đi bộ một mình.
Mổ vào thứ bảy, nên không rút ống dẫn lưu vào ngày hôm sau; đến thứ hai mới đi rút. Khi rút ống dẫn lưu và băng ép, tôi có cảm giác như sắp bay đi. Sau khi cơn nặng nề và cảm giác khó chịu mơ hồ biến mất thì tôi đi lại gần như bình thường. Rất khó vận động đến đúng ngày thứ 3, nhưng ngoài cảm giác nặng thì không có đau kiểu châm chích. Khớp nách không đau, nhưng chỗ cắt bỏ mô vú phụ thì bầm và chạm vào là đau.
Phù: bụng và đùi bị phù khoảng 1 tuần; ăn ít và nhạt muối nên sau khoảng 1 tuần quay về cân nặng cũ. Phù ngực thì như mất khoảng 2 tuần. BS N.S.T nói là phải “để máu còn trong cơ thể” tới hết ngày sau mổ; nếu dịch này không thoát thì sẽ đi lên phù bụng hoặc phù ngực, tuy khó chịu nhưng để như vậy lại tốt hơn cho hồi phục và phù.
<Mức độ hài lòng> Mấy năm nay ai cũng mổ to hơn E rồi, nên lúc nào cũng có ý nghĩ tủi thân vì không làm lớn hơn, nhưng so với xuất phát điểm của tôi thì tôi cũng thấy biết ơn mức này.ㅎㅎ Áo ôm sát vào chỉ cần dán patch quầng vú vẫn có vẻ quyến rũ, còn mặc đồ bình thường thì gần như ai cũng không để ý.ㅋㅋ Mặc đồ thường, để người khác thấy “to” thì cúp A chắc chắn phải ít nhất 380cc. Dù sao, việc không phải mặc đồ lót không thoải mái, không có dây kéo, và vẫn mặc được áo không dây đã làm tôi tự tin hơn. Từ giờ không còn sợ mùa hè, và thật sự thoải mái vì không phải căng thẳng về kích thước ngực. Tôi vẫn nghĩ phẫu thuật thẩm mỹ nên làm càng sớm càng tốt, kể cả chỉ sớm hơn 1 tuổi.
<Chăm sóc> Vì BS Lee nhắc liên tục về nguy cơ chảy máu muộn, tôi không làm động tác “hô vang”, trong 1 tháng liền, chỉ giơ tay tới khoảng 110° thôi. Khi bê đồ nặng thì luôn đeo băng trên. Tôi không mua kem chống sẹo riêng, chỉ bôi dầu và lotion trên cơ thể có sẵn. BS Lee nhấn mạnh rằng trà bí ngô và thuốc giảm phù bán ngoài thị trường làm tăng lưu thông máu, làm tăng nguy cơ chảy máu muộn, nên phẫu thuật ngực không nên dùng gì ngoài chế độ nhạt muối và tôi đã làm đúng như vậy. Ointment chống sẹo như Contravex gần như không có hiệu quả đáng kể, nên ông ấy khuyên chờ tới tháng thứ 1 để làm laser, vì vậy tôi cũng không mua kem sẹo và chỉ đợi laser chăm sóc. Khi ngủ tôi vẫn phải đeo băng trên, và đến 1 tháng mới chỉ nên đeo patch quầng vú hoặc áo không dây để không ảnh hưởng dáng ngực. Hiện tôi đang đeo patch Prifil và áo Uniqlo Airism. Mấy ngày này thật dễ chịu, nghĩ lại hồi phải mặc wire bra kiểu bóp và gồng ngực mới thấy mới thấy...
Đây là review 100% tự chi trả, không nhận phí quảng cáo. Nếu có câu hỏi, hãy để lại bình luận~!