Mình đăng lại vì gần như không có bài hậu ký nào của những người chỉ làm hàm vuông 1 loại. Bây giờ đã hơn 3 tuần, sắp chạm mốc 1 tháng rồi, nhưng hiện tại vẫn khó nói là sẽ khuyên làm hay không khuyên làm một cách dứt khoát. Tuy nhiên, cũng có người băn khoăn rằng chỉ làm 1 loại thì liệu có chẳng có tác dụng gì không, còn mình thì không phải như vậy. Dù vẫn còn sưng phồng, rất khó nói là so với trước phẫu thuật có thay đổi lớn đến mức nào, nhưng phần góc cạnh đã được gọt gọn lại, thay vào đó là sưng phồng lênㅎ. Vì phần góc cạnh đã mất đi nên mặt lại phồng lên, thế nên không ai nhận ra mình đã phẫu thuậtㅎ. Trong giai đoạn lo âu vì sưng, mình gần như đã xem hết mọi hậu ký về sưng, và thấy khá nhiều người dường như chỉ đến khoảng 2 tháng mới thật sự hài lòng, nên giờ vẫn phải chờ xem thêm! Từ ngày mổ đến tuần đầu - Đau khá dữ dội và mình thực sự trải qua cái gọi là lo âu vì sưng. Không có gì gọi là sinh hoạt xã hội hay đời sống thường ngày, chỉ nằm trong phòng, đau đớn, rồi cứ nhìn gương suốt nên chắc vì thế. Lúc đó mình đã tìm xem ít nhất vài nghìn bài hậu ký. - Rất 추천 hộp đựng sốt của Daiso! Mình chưa từng cho cháo vào để ăn nên không biết có bị nghẹt không, nhưng mình dùng để đựng sữa chua uống, hoặc lúc không đánh răng được thì dùng để súc miệng như kiểu súc nước dùng chỉ nha khoa. - Rất rất khuyên dùng Noblu Gel! Có vẻ không hiệu quả lắm với vết bầm nâu, nhưng lại có tác dụng nhìn thấy rõ trong việc làm tan vết bầm tím và bầm vàng. Dù sưng vẫn cứ tiếp tục phồng thêm, nhưng chỉ cần có chút niềm vui từ việc bầm tím tan đi cũng tốt. - Tuần đầu mình không mua thuốc giảm sưng riêng để uống, nhưng uống sớm có vẻ cũng tốt. Khuyên dùng Tripline, Bruna. - Điều quan trọng nhất: những ai không uống được thuốc giảm đau hoặc không tiêm được thuốc giảm đau không đau thì nhất định nên cân nhắc lại việc phẫu thuật... Ngày phẫu thuật - Từ hôm trước mình đã nghĩ đi nghĩ lại không biết có nên bỏ trốn không, đến cả trăm lần. Ảnh hậu ký quá đáng sợ nên mình cũng muốn chạy, nhưng vẫn quyết định tin lời trưởng phòng tư vấn nói rằng loại 1 không sưng nhiều, cũng không đau nhiều, rồi chọn cách dù khó mấy cũng thử làm. Mình nhịn ăn khoảng 14 tiếng rồi mới đi, vì quá sợ nên không còn cảm giác đói rõ nữa. Đọc hậu ký thì thấy nhiều người nói buổi tư vấn ngày phẫu thuật thật sự rất chi tiết, nhưng nói thật mình hoàn toàn không cảm nhận được điều đó.. Chị trưởng phòng chỉ nói hàm vuông 1 loại là một ca mổ đơn giản, nên mình cũng nghĩ vậy; nhưng thực ra ngay cả lúc thiết kế, điều mình muốn nhất là chỉnh bất đối xứng thì phần trao đổi lại chủ yếu là nói điều đó có thể khó, nên mình hơi bất an. Mình đến sớm một chút, nằm trong phòng nội trú rồi vào phòng mổ; vì cơ địa không tiêm được thuốc giảm đau không đau nên mình tìm xem có ca nào mổ mà không dùng nó không, nhưng không tìm ra, sợ đến phát run. Lúc đó trưởng phòng tư vấn còn nói tuần trước cũng có người mổ mà không cần thuốc giảm đau không đau, thỉnh thoảng vẫn có, nên mình quyết định chỉ bám vào điều đó mà cố đi tiếp. Người ta thường nói lúc bị buộc tay chân trên bàn mổ sẽ rất căng thẳng, nhưng mình run từ trước cả khi bị buộc tay chân; khác với việc hít khí mê rồi ngủ, mình vừa tiêm xong đã cảm thấy từ đầu ngón tay đến đầu ngón chân tê rần, rồi cứ thế mất ý thức. - Khi tỉnh lại, các y tá đang bảo mình thở ra thật mạnh. Mình thấy khó thở nên cứ nói là mình không thở được, không biết đó có phải là kiểu nói nhảm lúc tỉnh mê hay không. Nhưng cảm giác như có gì đó đầy trong cổ họng khiến mình không thở được. Họ nói khoảng 6 giờ sẽ tỉnh mê, đến 10 giờ có thể uống nước, nhưng lúc đó nước không còn là vấn đề nữa. Vì không thở được nên độ bão hòa oxy cứ tụt, đang thở khò khè thì lại có đờm lẫn máu trào lên, nghẹn cứng. Hàm đau như bị xe tải tông, đau đến mức mình cào cấu tường đến tróc cả móng tay và dính hết giấy dán tường vào móng. (Sau này bạn mình đi cùng với tư cách người chăm sóc nhìn thấy, nói là không chỉ mình mà nhiều người cũng cào, dấu móng tay kinh khủng lắm.) Nói thật mình rất oán trách chị trưởng phòng tư vấn đã nói là không cần thuốc giảm đau không đau cũng làm được. Nếu chị đọc được bài này thì xin đừng. Tuyệt đối. Đừng phẫu thuật mà không có thuốc giảm đau không đau... Đó là đêm địa ngục. Đau đến mức mình thực sự rơi nước mắt, sau đó y tá theo chỉ định đã tiêm cho mình một mũi giảm đau, và từ lúc đó mới đỡ sống nổi một chút. Chỉ những ai có thể tiêm thuốc giảm đau không đau hoặc thuốc giảm đau thì mới chịu đựng được mức đau này. Mình rất biết ơn các y tá đã luôn theo dõi kỹ. Từ 10 giờ có thể uống nước, nhưng cổ họng sưng quá nhiều nên nuốt rất khó, cuối cùng mình chỉ uống hơn một cốc một chút. Từ 12 giờ trở đi vì đến lúc thay băng lúc 8 giờ có thể không cầm được máu nên lại phải nhịn nước. Khi tác dụng thuốc giảm đau giảm đi, từ 1 giờ mình đã thức trắng đến sáng. Vì vừa cào tường vừa đau nên điện thoại cũng không buồn nhìn. Cả đêm mình vật vã, nhưng các y tá không ngủ, cứ liên tục để tâm chăm sóc, mình thực sự thực sự thực sự biết ơnㅜㅜ Đêm đó các y tá đúng là thiên thần.. Vốn huyết áp mình đã thấp, họ cứ liên tục kiểm tra cho mình; chắc vì mình mà họ cũng không ngủ được, nhưng hoàn toàn không tỏ ra phiền hà, cứ lo lắng và chăm mình mãi. Khoảng 6 giờ, sau khi tiêm thêm một mũi giảm đau, cơn buồn ngủ ập đến; dù cứ 10 phút lại tỉnh một lần, mình vẫn ngủ được đến 8 giờ. Ngày 1 (ngày hôm sau) - Sáng dậy mình đến một phòng có ghế giống ghế nha khoa để thay băng. Một y tá thay miếng Medifoam dán ở vết thương quanh miệng phát sinh trong lúc mổ, rồi chuẩn bị rút ống dẫn máu. Bác sĩ đến rút ống dẫn máu cho mình; mình đã rất sợ lúc rút sẽ đau, nhưng thực tế lại rút ra nhẹ nhàng hơn mình nghĩ. Sau khi rút ống, nếu nhấn vào vùng cằm đã mổ mà đau thì đúng là đau, nhưng cũng chỉ giống như bị ấn vào chỗ bầm thôi. Chỉ là bác sĩ nhìn gương rồi nói ca mổ làm tốt, còn mình thì chỉ thấy mặt sưng đến mức giật mình. Thật sự không hiểu bác sĩ nhìn kiểu gì mà nói là làm tốt, đúng là người làm y có chuyên môn. Sau đó bác sĩ rời đi, y tá giúp mình lau sạch các nét bút dạ xanh đậm trên mặt; may mà đó không phải là vết bầm mà chỉ là bút vẽ. Tùy cơ địa mà sau này vẫn có thể lên bầm. Mình lấy thuốc rồi xuất viện, từ 2 giờ hết nhịn ăn, uống một cốc sữa chua uống và ăn nửa hộp cháo, nhưng cháo dính răng khá nhiều nên ăn không vào mấy. Giọng mình khàn nên gần như không nói được; để uống thuốc, mỗi bữa mình đều ăn những thứ gần giống nhau. Lúc đó vì đau quá nên còn chẳng biết đói. Nghe nói đi bộ và chườm nóng tốt cho giảm sưng nên mình làm mỗi thứ 30 phút. Ngày 2 - Nhìn mức sưng của ngày 1, y tá nói mình không sưng nhiều, mình đã nghĩ không thể nào, nhưng nhìn mức sưng hôm nay thì thấy đúng là vậy. Ngày đầu cũng thế, môi không khép lại được nên răng cửa hơi buốt. Một bên mũi vẫn chảy máu, còn bên kia thì không hiểu sao lại chảy ra toàn mủ. Đờm lẫn máu vẫn còn, giọng thì khàn nhưng đã ra tiếng hơn một chút. Đau khá nặng nên chỉ đợi đến giờ uống thuốc, rồi đói cũng bắt đầu kéo đến, khá khó chịu. Mỗi lần ăn xong mình đều súc miệng bằng dung dịch bác sĩ kê, mùi hơi gắt nên thấy khó chịu; hơn nữa cảm giác mắc rất nhiều thứ vào răng, nên mình lo không biết có ảnh hưởng gì đến vùng phẫu thuật không. Dù vậy đến lúc này vì đói quá, mình ăn hết hai bát cháo và uống hai cốc sữa chua. Cá nhân mình thấy sữa chua uống rất no và cũng không dính răng nhiều, nên khuyên dùng. Có thể cho vào hộp sốt của Daiso để ăn, vào miệng dễ hơn cháo. Mình chườm nóng khoảng 1 giờ và đi bộ 40 phút. Có điều mình thắc mắc là: mặt mày thế này mà sao người khác vẫn đi bộ được? Mình thì lúc 2 giờ sáng, trùm áo hoodie, dắt chó đi bộ trên con đường vắng người. Ngày 3 - Mức sưng đến giờ chẳng là gì cả. Sáng dậy nhìn mặt mà mình bật cười to. Má sưng quá to, bóng loáng và còn toát cả ánh lên. Ngược lại, đau đã giảm nhiều. Ngày 1 đến 2 thì người đau mỏi như bị cảm cúm, lại còn hơi sốt, nhưng hôm nay không như vậy nên nhìn mặt sưng mà vẫn cười. Dù đi bộ, chườm nóng thế nào thì sưng vẫn cứ tăng thêm. Giọng bắt đầu ra giống mức bị cảm họng, và thay vì đờm lẫn máu thì bắt đầu có đờm vàng thông thường. Máu mũi đã ngừng, chỉ còn chảy ra chút mủ. Khi cổ họng đỡ sưng hơn, cảm giác thèm ăn cũng dường như tăng lên một chút. Mình ăn một ít cháo bulgogi bạch tuộc, vừa định nhai xem có nhai được con bạch tuộc không thì lại thấy hối hận nên nuốt luôn. Ngủ trưa xong thì sưng còn hơn cả buổi sáng, trong lúc làm việc nhà cũng luôn có cảm giác đang tiếp tục sưng lên. Rồi đến mức môi sưng quá, môi còn nứt ra một chút. Dưới má phải cũng bắt đầu nổi thêm vết bầm tím và vàng mà hôm qua không có. Mình chườm nóng khoảng 1 giờ và cũng đi bộ khoảng 1 giờ. Bình thường ngày thứ 3 sẽ quay lại bệnh viện, nhưng vì hôm đó là Chủ nhật nên mình hẹn sang thứ Hai mới đi. Ngày 4 - Hôm nay để đi bệnh viện nên mình dậy sớm và tắm rửa. Khi tắm, mình thấy sưng không nặng hơn cũng không khá hơn so với hôm trước, nhưng vết bầm ở bên phải mặt to hơn và đen hơn. Mình bắt đầu mua kem bầm để dùng. Giọng đã khá hơn ở mức như người bị cảm, và vùng phẫu thuật thì nếu không ấn vào thì không còn đau. Mặc dù vẫn còn ho khan, chút đờm vàng và sổ mũi, nhưng đã gần cuối đợt cảm rồi. Chỉ là vùng phẫu thuật có những lúc ngứa hoặc châm chích, nhưng tra cứu thì thấy đó là do dây thần kinh đang hồi phục nên mình quyết định bỏ qua. Đến tái khám, bác sĩ nhìn mình một lúc, có vẻ chỉ khoảng 1 phút. Bác sĩ nói sưng nhiều nhưng vốn có thể như vậy. Sau khi xem vết rạch trong miệng, bác sĩ cũng nói không phải do phẫu thuật làm sai rồi đi ra ngay. Mình hỏi y tá đang thay Medifoam xem đã cắt xương bao nhiêu, nhưng chị ấy bảo không biết, nội dung nhập trong bệnh án cũng không rõ lắm. Sau đó mình chuyển sang làm một liệu trình được gọi là laser để giảm sưng rồi về nhà; nói thật là mình không biết có hiệu quả không, nhưng sau bốn ngày lần đầu áp lưng xuống sàn thì buồn ngủ ập đến ngay. (Từ sau phẫu thuật mình ngủ ngồi để giảm sưng.) Thật ra vì đây là lần tái khám đầu tiên sau mổ nên mình cũng muốn hỏi đủ thứ, nhưng không thấy có cảm giác thân thiện lắm. Khi xem hậu ký trước đó thì những nội dung kiểu này cũng đã có rất nhiều rồi. Dù sao thì chỉ cần cuối cùng đẹp là được, nên mình nghĩ phải xem kết quả phẫu thuật rồi mới đánh giá mức độ hài lòng. Hiện tại vẫn là cái bánh bao man vừa sưng phồng, nên còn quá sớm để phán xét. Đến khoảng ngày thứ 4, cơn đói ập đến nên rất khó chịu. Trưa mình ăn cháo gà hầm sâm, thử nhai một ít thịt gà xé nhỏ. Đang nhai thì thấy chỉ khâu trong miệng cũng bị nhai vào, lo không biết vậy có sao không nên hỏi bệnh viện, họ bảo không sao, thế là mình định thử dần đồ ăn bình thường. Vì từ ngày thứ 4 nên kết hợp chườm lạnh và chườm nóng sẽ tốt, mình chườm lạnh 10 đến 20 phút, còn chườm nóng bằng túi chườm nóng thì làm thường xuyên. Ngày 5 - Sưng lại nặng thêm một chút. Thông thường người ta hay nói từ ngày thứ 5 là sống được rồi, sưng cũng giảm nhiều, nên mình khá thất vọng. Vết bầm ở má phải đen hơn và còn xuất hiện thêm hai chỗ nữa. Má trái cũng có vẻ bắt đầu lên một chút bầm vàng. Sưng nặng hơn hôm qua, đặc biệt là môi sưng kinh khủng đến mức mình còn gọi điện cho bệnh viện. Bệnh viện nói trong suốt một tuần phải đeo dây kéo căng, nên sưng không thể tan nhanh được, và vùng giữa khuôn mặt, đặc biệt là quanh môi và mũi, chắc chắn sẽ sưng. Môi sưng quá đến mức không những không còn nếp nhăn nào mà còn giống như mề gà. Giọng thì khá hơn nhiều, nhưng vì môi nên phát âm không rõ, chỉ phát ra mỗi tiếng ư ư ư không ai hiểu. Nước mũi gần như đã thành nước mũi trong, thỉnh thoảng mới có mủ trào ra một cái. Đờm cũng không còn là đờm lẫn máu nữa, chỉ thỉnh thoảng mới có đờm vàng trào lên. Từ trước đến giờ lúc ăn mình đều đeo dây kéo căng, ngoài lúc tắm và súc miệng thì chưa từng tháo ra; bắt đầu từ hôm nay mình quyết định khi ăn và khi chườm nóng sẽ nới ra một chút, và cũng bắt đầu uống Tripline, loại mà trên mạng nói là tốt cho sưng sau mổ. Bữa tối mình ăn đậu phụ non nướng sốt cà chua, vị chua của sốt cà chua làm chỉ khâu nóng ran, nên mình quyết định sau này dù ăn đồ bình thường cũng phải chọn món dịu hơn. Mình lặp lại chườm lạnh và chườm nóng hơn 2 tiếng, và bôi thêm kem bầm ba bốn lần trong ngày. Mình cũng đi bộ khoảng 30 phút. Vì đã bắt đầu uống cả thuốc sưng rồi nên mình nghĩ cũng nên kỳ vọng một chút. Ngày 6 - Người ta nói từ ngày thứ 6 sưng sẽ thật sự bắt đầu giảm, nhưng mình hoàn toàn không thấy khác biệt gì nên rất tuyệt vọng. Hôm qua cũng vậy, hôm nay cũng vậy, chỉ chăm chăm vào việc sưng có giảm hay không, mình hiểu vì sao giai đoạn này lại bị gọi là giai đoạn lo âu. Hôm nay sưng má không khác mấy, nhưng môi thì phồng căng hơn nữa như mề gà bị nhũn, và mình thấy người khác hình như không như vậy nên đã lục rất lâu ảnh hậu ký trên mạng. Quả nhiên không có ai sưng đến mức này, nhưng có một người sưng tương tự vào khoảng ngày thứ 3, thứ 4; sau đó cô ấy đăng hậu ký nói rằng chỉ tháo dây kéo căng 2 ngày là lại trở về như cũ. Bệnh viện nói dây kéo căng một tuần là bắt buộc, nhưng sau khi tháo ra khoảng 2 tiếng rồi chườm, hiệu quả cải thiện thấy rõ ngay. Nước mũi và đờm giảm hẳn, nên không còn chuyện đang ngủ bị nghẹn mà tỉnh dậy nữa. Tuy nhiên, cơ thể thì hoàn toàn không có sức, chóng mặt và cứ như sắp mất ý thức mà ngủ gục đi. Vì miệng không há to được nên mình gần như chỉ ăn cháo bằng thìa màu hồng của Baskin Robbins, có lẽ cũng vì phẫu thuật và hành kinh làm mất máu nhiều, lại còn sụt cân. Mình cố gắng ăn uống tử tế hơn. Mình xen kẽ chườm nóng và chườm lạnh ba bốn tiếng, nhưng vì mưa quá lớn nên không thể ra ngoài đi bộ. Ngày 7 - Ngủ với dây kéo căng xong thì quả nhiên sáng ra môi lại sưng như mề gà. Điều mình cảm nhận khi đeo dây kéo căng là nó làm toàn bộ phần sưng tạm thời dồn về giữa mặt, khiến đường viền hàm trông thon gọn hẳn. Nhờ thế, trong chốc lát mình nhìn thấy khuôn mặt với đường viền hàm mà sau phẫu thuật mình hằng mong muốn. Ngày đó mình cũng đeo dây kéo căng suốt buổi sáng, chiều tháo ra hai ba tiếng rồi chườm. Từ sau ngày thứ 4 mình vẫn đều đặn và thường xuyên bôi kem bầm, có vẻ hiệu quả khá rõ. Phạm vi vết bầm vàng đã thu nhỏ lại, vết bầm tím cũng nhạt đi một chút. Một vết bầm cỡ khoảng hai đốt ngón tay cái mình đã bôi gần hết nửa tuýp. Hôm qua sau khi tháo dây kéo căng rồi chườm 2 tiếng thì đúng mức sưng đã giảm, và sau khi tắm xong, dường như sưng lại giảm thêm một lúc nữa. Từ hôm qua mình chóng mặt rất nặng nên đã mua mang về canh tiết giải rượu, phần đầu giá đỗ hơi cứng nên khó nhai, nhưng phần còn lại thì khá ăn được. Miệng vẫn chỉ há được cỡ một đốt ngón tay, nhưng vì môi đã bớt sưng khá nhiều nên nói chuyện cũng tạm được. Thỉnh thoảng lại có đờm vàng trào lên và nước mũi lẫn mủ chảy ra, nhưng tần suất đã giảm rõ rệt; ho khan vẫn còn. Mình chườm lạnh và chườm nóng cùng nhau ba bốn tiếng.
Thích 0
Biểu tượng cảm xúc đồng cảm
Bạn có muốn lưu bài hậu ký này không? +0
Bài hậu ký này là bài viết về phẫu thuật theo đuổi vẻ đẹp tự nhiên.