Trước hết, bản thân tôi đúng là đã chỉnh khá nhiều chỗ trên mặt, chỗ này chỗ kia lắt nhắt nhiều nơi (mỗi vùng đều làm ở một nơi khác nhau). Những bệnh viện tôi từng làm các vùng khác thì có cả môi giới, rồi có nơi nếu viết review thì được giảm giá, nên thật ra cũng có kha khá review. Nhưng bệnh viện làm mũi này có cảm giác như một cái giếng huyền thoại sâu trong núi, đến giờ hình như vẫn không có nhiều review lắm, nên tôi viết. Như mọi người biết, ở đây ngay từ việc đặt lịch đã có độ khó cực ác. Không biết dạo này còn vậy không. Hồi tôi làm, hình như chỉ đặt lịch tư vấn thôi cũng mất khoảng 1 năm thì phải? Tôi đã nói với trưởng tư vấn rằng nếu giữa chừng có lịch tư vấn bị trống thì lúc nào cũng được, nhất định hãy báo cho tôi. Sau đó, khi tôi đang sinh hoạt bình thường thì họ liên lạc hỏi “Ngày này tư vấn được không?”, tôi nhớ mình đã gác hết mọi việc lại rồi vội vã chạy tới. Tôi đã nghe nhiều về tiếng tăm tính cách của viện trưởng, nhưng lúc tôi thật sự cảm nhận được là trong buổi tư vấn đầu tiên, khi trưởng tư vấn nhẹ nhàng đưa cho tôi một tờ giấy. Điều tôi vẫn còn nhớ là trên đó có những câu như “Đừng kích động viện trưởng”, “Đừng ngắt lời trước khi viện trưởng giải thích xong”, v.v. Đó là một tờ hướng dẫn kiểu như vậy (...) Nhìn tờ giấy đó, tôi đồng thời nghĩ đến bài “The Manual” của Eddy Kim và tấm biển cảnh báo “Coi chừng chó dữ” dán trong nhà máy.... Và rồi đến giờ tư vấn được mong đợi với viện trưởng... Ông ấy thật sự giải thích về mũi suốt một tiếng. Trong đó 90% là về tầm quan trọng của trụ mũi. Ông ấy chiếu ảnh của một nữ nghệ sĩ và một nam nghệ sĩ nào đó rồi giảng một bài đỉnh như giảng viên hạng nhất. Ngay lúc đó tôi hiểu vì sao người ta nói rằng nếu ở đây bạn ngắt lời và nói “Tôi muốn làm kiểu mũi này” rồi cho xem ảnh một nghệ sĩ khác, viện trưởng sẽ nổi giận dữ dội và nói “Tôi sẽ không phẫu thuật cho cô, ra ngoài”, khiến nhiều người khóc mà đi ra. Tôi cũng chưa sống quá lâu, nhưng đó là kiểu người lần đầu tiên trong đời tôi gặp. Liệu một nghệ nhân thời Joseon đang làm gốm mà không ưng ý rồi hét “Không phải thế này!!!” và đập vỡ hết mọi thứ có cảm giác như vậy không? Tôi đã có cảm giác như thế. Ông ấy thật sự là một người quá không ăn nhập với Hàn Quốc thế kỷ 21, và càng không ăn nhập với ngành thẩm mỹ... Nếu bây giờ gặp lại, vì tôi thật sự thật sự tò mò MBTI của viện trưởng nên chắc chắn sẽ hỏi. Dù sao thì may mắn là tôi được cho phép(?) phẫu thuật, và lúc đó báo giá bằng sụn sườn tự thân là 10 triệu won, nên tôi đặt cọc và đặt lịch ngay. Và ngay khoảnh khắc ngày phẫu thuật được chốt, viện trưởng thay đổi 180 độ như Jekyll và Hyde. Theo nghĩa tốt. Nếu trong lúc tư vấn ông ấy là trợ giảng Lucifer, thì khoảnh khắc con người đó ôm lấy tôi như bệnh nhân của ông ấy, ông ấy trở nên ấm áp vô hạn như đang chăm sóc con chiên nhỏ của Chúa Jesus; ngay cả cách nói chuyện cũng thay đổi. Trước tiên, trước phẫu thuật ông ấy đọc Kinh Thánh và cầu nguyện (...) Trước khi gây mê, tôi sợ đến run lên, ông ấy nắm hai tay tôi và nói với y tá (nghĩ lại thì tự nhiên thấy hơi có lỗi) rằng “Không thấy bệnh nhân đang run sao?”, rồi tôi nhớ ông ấy nói gì đó như mang đệm tới để nâng phần thân trên lên. Và rồi tôi đã thực hiện ca phẫu thuật được mong đợi. Rõ ràng tôi nhớ mình nằm lên giường vào buổi sáng, nhưng khi mở mắt ra thì đã là 3 giờ sáng. Mọi người đã tan làm, trong bệnh viện tối đi, chỉ có một mình viện trưởng đang trông chừng tôi (...) Rồi viện trưởng bắt taxi, lên xe cùng tôi và đưa tôi đến chỗ ở mà tôi đã đặt trước (...) Điều tôi vẫn nhớ rõ mồn một là vị viện trưởng trông như bạo chúa trong bệnh viện ấy lại bắt taxi vụng về như hình nộm bơm hơi, bị từ chối ba lần. Tôi vẫn nhớ hình ảnh tương phản đó. (Ở bệnh viện này, sau phẫu thuật trong một tuần, nguyên tắc là mỗi ngày viện trưởng nhất định phải trực tiếp sát khuẩn, nên chỉ khi đặt chỗ ở gần đó thì họ mới cho phẫu thuật.) Hết, tôi sẽ viết tiếp phần 2.... (Tham khảo, ảnh đính kèm là lịch sử thanh toán. Tôi quá hài lòng sau khi phẫu thuật bằng sụn sườn tự thân với viện trưởng nên đã làm thêm thu nhỏ mũi củ tỏi, nhưng đúng lúc lại trùng với năm nghỉ phép dài hạn của viện trưởng, nên tôi đợi khoảng 3 năm hay 2 năm gì đó, rồi ngay khi mở lại là vội vàng chạy tới làm.)
Thích 0
Biểu tượng cảm xúc đồng cảm
Đang dịch
Bạn có muốn lưu review này không? +0
Đây là review phẫu thuật theo đuổi vẻ tự nhiên nhưng sắc nét.