Tôi là một người rất nhát gan. Dù vậy, tôi vẫn đã phẫu thuật hàm vuông và phẫu thuật cắt xương chữ T. Từ giờ tôi sẽ viết review thật lòng. Bình thường tôi bị ám ảnh quá mức với hàm vuông nên sống bằng cách dùng tóc che dáng mặt. Nhưng sau phẫu thuật, tôi nhận ra việc dùng tóc che mặt mới là điều kỳ lạ. Giờ tôi có thể vén tóc ra sau tai và buộc tóc đi ra ngoài rồi~ Đến mức tôi tự hỏi trước đây sao mình lại dùng tóc che mặt mà đi lại đượcㅎㅎ
Review phẫu thuật Ngày phẫu thuật phải nhịn ăn, không hút thuốc, không uống rượu, nhưng tôi đã vi phạm việc không hút thuốc... Bị mắng rồi.. ㅎㅎ Thật ra tôi nói với chị y tá là hút một hai điếu, nhưng thật ra tôi đã hút khoảng năm sáu điếu.. Chị y tá nói nếu như vậy thì không thể phẫu thuật, nên tôi bắt đầu lo, nhờ vậy mà có thêm chút thời gian chờ. Sau khi quyết định phẫu thuật, tôi tắm khí rồi nằm lên bàn mổ, vì nhát gan nên tôi run lẩy bẩy. Không biết bàn mổ lạnh đến mức nào.. (chắc là tôi cảm thấy lạnh thôi) Tôi được truyền dịch rồi cứ thế mất ý thức như ngất đi.. ㅎㅎ Vì ồn ào, và chị y tá cứ gọi mãi, dù không muốn dậy, dù khó chịu, tôi vẫn tỉnh dậy! Sau đó thì tôi không nói được gì cả~ Tôi không phải đã xem rất nhiều review thẩm mỹ, nhưng cũng đọc vài bài, mà đa số đều nói không đau lắm, chịu được, nên tôi cảm thấy bị phản bội vô cùng. Cơn đau tôi trải qua, phải nói là đau nhói âm ỉ sao nhỉ? Đó là nỗi đau vượt xa tưởng tượng. Hàm đau rất rất đau! Chị y tá đưa cho tôi thứ gọi là bơm giảm đau, bảo đau thì bấm, và tôi chỉ có thể bấm liên tục.. Không nói được, cứ như vậy chỉ biết bấm bơm giảm đau thôi,,ㅜㅜ Em trai tôi đã đến phòng bệnhㅋㅋ Tôi chỉ từng nắm tay em trai khi còn là trẻ con, chứ từ khi lớn như bây giờ thì chưa từng nắm tay em lần nào. Nhưng lúc đó tôi nắm chặt tay em trai và không thể buông raㅋㅋㅋㅋ Đau đến mức nào chứ.. ㅠㅠ Cổ họng cũng đau nhiều. Giọng bị khàn đi, rát rát nên nói không ra lời. Không được uống nước nên tôi nhịn mãi, đến tận rạng sáng chị y tá mới cắm ống hút vào một cốc nước đưa cho tôi. Môi không chúm lại được nên ngậm ống hút cũng khó, hút cũng không được, tôi vất vả uống nước kiểu nửa không khí nửa nước.. Y tá vào theo giờ cố định để thay túi chườm đá.. Càng về sau tôi càng cảm thấy đỡ hơn, cơn đau cũng dịu xuống từng chút. Tôi cũng nói được từng chút một và có thể tự đi vệ sinh ổn.
Tuy nhiên nếu có thứ bất tiện nhất thì đó là chiếc giường trong phòng bệnh! Cái này thật sự tệ nhất. Tôi đã nghĩ không lẽ khi quyết định phẫu thuật cũng phải cân nhắc cả giường phòng bệnh sao;; Tôi biết là phải nằm gần như ngồi, và chắc phải như vậy. Nhưng nằm gần như ngồi mà đến chân cũng không duỗi thẳng được. Sau đó khớp gối cũng đau luôn. Tôi cũng không cao gì (dưới 165 cm), vậy mà chiều dài giường không vừa, bên dưới giường lại bị chặn bằng một tấm ván. Tôi nói với chị y tá là quá bất tiện, không duỗi chân được, thì chị ấy nói không còn cách nàoㅎㅎ Tôi không biết đêm đó đã gây cho tôi bao nhiêu căng thẳng.. Không ngủ được, cứ rên rỉ mãiㅎ Tôi chỉ muốn mau mau về nhà,, ㅋㅋ
Nỗi sợ khi rút ống dẫn lưu máu... thật sự.. ㅎㅎ Không đau đến mức đó đâu~ Mặt hơi nhăn lại một chút, kiểu a, rát, cỡ vậy?? Rát rát~ ㅎㅎ Lúc cắt chỉ! Nỗi sợ về việc đó cũng.. không hề nhỏㅎㅎ Lúc đó cũng chỉ hơi rát rồi thôi. Ngược lại cắt chỉ xong thấy nhẹ hẳn~^^ Sau đó thì không còn đau gì nữa, ngoài việc ăn và ngủ bất tiện, sưng cũng xẹp tốt, Tôi cũng được bệnh viện chăm sóc hậu phẫu tốt, nên hiện tại ngoài chút sưng nhỏ còn lại thì đang lành rất tốt~^^ Cứ như đó vốn là hàm của tôi, tôi không nhớ nổi trước đây nữa, nhưng khi so sánh với ảnh cũ thì chỉ thấy kỳ diệu là sao có thể thành ra như vậy. Và có vẻ phẫu thuật cắt xương chữ T kéo dài lâu hơn phẫu thuật hàm vuông. Đến giờ cằm trước vẫn bị kéo căng, khó chịu và có cảm giác dị vật. Hàm thì bây giờ dù chống cằm hay nằm nghiêng ngủ cũng ổn rồi~ Cá nhân tôi khuyên làm phẫu thuật hàm vuông, nhưng phẫu thuật cắt xương chữ T thì tôi nghĩ nên cân nhắc thêm một chút. Cũng có thể là do sự bất an của tôi thôi~ Tôi sẽ đăng ảnh trước và sau phẫu thuật.
Thích 0