Tôi là nam và trước đây đã bị sụp mí từ lâu. Tính từ lần đầu chỉnh sụp mí đến giờ cũng vài năm rồi, hồi đó tôi còn một mình lên mạng, nhớ là đã tự lọc ra danh sách các nơi như thế nào đó.
Sau đó tôi ghé nơi đầu tiên trong số đó, và vì có rất nhiều người Trung Quốc, không khí lạ lẫm, ai cũng ngồi cúi đầu dùng điện thoại một mình hoặc người Trung Quốc thì nói chuyện với nhau. Trong bầu không khí đó, tôi đi tư vấn thì trưởng phòng nói hiện tại bệnh viện có người từ Trung Quốc sang tham quan, nếu chốt đúng ngày tôi đang nói bây giờ thì sẽ giảm giá cho...
Tôi cứ thế đồng ý, đặt cọc, rồi hối hận kinh khủng, định hủy nhưng cuối cùng vẫn đi phẫu thuật, may là kết quả tốt.
Tôi nghĩ mình đã có thêm chút niềm tin vào bác sĩ sau chuyện đó.
Sau này tôi quay lại để tái khám và hỏi tư vấn về những điều đang băn khoăn, được khuyên làm mở khóe mắt, rồi đã làm cả mở khóe trên, dưới và sau.
Lúc đó tôi hối hận rất nhiều... Trước hết, nếu làm cả mở khóe dưới thì sinh hoạt hằng ngày sẽ hơi khó khăn. Vì dưới mắt có đường mổ dài như Frankenstein với chỉ khâu lộ ra ngoài. Hồi đó là mùa hè nên tôi cứ đeo kính râm đi lại.
Và nếu là nam, lại hơi mập mặt thì khi được khuyên làm cả mở khóe mắt thì nên cân nhắc kỹ hơn. Phụ nữ có thể che mắt bằng trang điểm, nhưng nếu mặt đầy đặn mà chỉ mắt dài ra thì sẽ lộ vẻ nhân tạo cực kỳ rõ. Trong tháng đầu tôi đã rất đắn đo có nên làm lại để tái tạo hay không.
Nhưng càng về sau, ngược lại tôi thấy làm vậy là lựa chọn đúng. Theo thời gian, vẻ nhân tạo biến mất, chỉ còn lại đôi mắt to hơn. Nếu không nói ra thì người khác cũng không biết đã làm, đến cả bác sĩ nhãn khoa cũng phải dí kính lúp sát mắt tôi mới nhận ra. Bây giờ tôi không còn hối hận nhiều nữa. Chỉ có điều đuôi mắt bên trái phía sau cứ có cảm giác bị kéo, nếu 6 tháng nữa vẫn không đỡ thì tôi định đi khám. Hoặc có khi đang viết xong đoạn này tôi lại đi luôn.
Lượt thích 0