Bài viết

Đánh giá phẫu thuật mũi@rhino-review

Nỗi đau của phẫu thuật mũi, co rút (bài này rất dài)

Mình viết ra đây trong tâm trạng bức bối, hối hận về tất cả những lần phẫu thuật mũi mà mình đã làm đến giờ. . .

Lần đầu. . .

Mình chẳng biết gì cả, cứ nghĩ làm phẫu thuật mũi là sẽ xinh lên thôi. . . còn lo đến mức sợ bạn bè, bố mẹ không nhận ra mình vì ngoại hình thay đổi quá nhiều cơ.ㅋ Mũi bán hếch đang là mốt, mình làm phẫu thuật không mở và thu nhỏ cánh mũi. Sau phẫu thuật không có thay đổi gì quá kịch tính, nhưng vì hình ảnh trông khác đi nên mình đẹp hơn trước, trông sang hơn, cũng khá hài lòng vì đó là lần đầu tiên mình thẩm mỹ. . . Càng về sau mũi càng bị lệch và đầu mũi đỏ lên. Mình nghe nói phẫu thuật không mở thì hay bị lệch mũi.

Vài năm sau, lần thứ hai. . .

Chuyện mũi lệch thì chưa nói, nhưng đầu mũi đỏ nên chỉ cần trang điểm lem đi một chút là lộ ra. Vì thế mình quyết định làm lần hai. Mình đưa ảnh Sung Yuri và nói muốn làm giống như vậy. Bác sĩ bảo là mình thích kiểu mũi thẳng nhỉ. Dạo này mũi trẻ trung đang thịnh hành, nên không làm đầu mũi nhọn và sắc như trước mà làm tròn tròn. Thế là mình làm như vậy. Làm xong mình hài lòng. Đáng lẽ phải dừng ở đây. . . là do mình tham. . . Mình muốn quay lại thời điểm đó quá. . . Mình hối hận vô cùng. Mỗi lần đi ra ngoài, mình lại nghĩ sao dạo này nhiều phụ nữ xinh đẹp thế, rồi bản thân mình cũng tham lam theo.

Vài năm sau, lần thứ ba. . .

Mình muốn đẹp hơn nữa. Mình muốn kết hợp dáng mũi của lần đầu và lần hai. Mình muốn làm mũi bán hếch, còn đầu mũi thì tròn tròn. Sau phẫu thuật mình hài lòng vô cùng vô cùng. Bác sĩ nói bên trong mũi mình hỏng bét, đã sắp xếp lại hết rồi. Mình còn làm cả mỡ trán cùng lúc, dáng mũi và đường mũi đúng y như ý mình, người xung quanh cũng nói là đẹp nhất. Nhưng chưa đầy một tháng sau thì mũi bắt đầu đau. Giữa hai đầu chân mày và trụ mũi. . . rồi còn hiện tượng lõm sống mũi nữa. . . Mình đi bệnh viện, tiêm kháng sinh, được kê thuốc đủ cả nhưng vẫn đau. Mình hỏi bệnh viện phải làm sao, họ nói bây giờ chỉ có thể kê thuốc thôi, nên mình đợi 6 tháng. Trong lúc chờ, một bên lỗ mũi bắt đầu bị hếch lên. Bây giờ nhìn ảnh lúc đó, ngay sau phẫu thuật thì một bên lỗ mũi cũng đã lộ hơn một chút rồi.

6 tháng sau, lần thứ tư. . .

Mình phẫu thuật lại ở chính bệnh viện đó. Làm lần hai mỡ trán cùng lúc. . . bên mũi bị hếch một bên vẫn y như vậy, còn lõm mũi thì tăng thêm một chỗ. Có lẽ vì làm cùng mỡ trán nên đường nét lại đẹp. Họ bảo cứ theo dõi 6 tháng xem sao. Trong thời gian đó mũi còn bị hếch hơn nữa, rồi đau ở giữa hai đầu chân mày và trụ mũi. Ở giữa hai đầu chân mày còn có cả một ranh giới nữa. . . Đến 6 tháng mình chạy thẳng tới bệnh viện. Đang bực sẵn rồi, lại còn đặt lịch mà họ bắt chờ, nên mình tức và bực kinh khủng. Từ lúc đó mình hơi làm căng. Mình lớn tiếng nói là bao giờ đến lượt tôi? Tôi đã đặt lịch rồi mà sao giờ lại bắt tôi đợi đến một tiếng? Thế là họ cho gặp bác sĩ ngay. Bác sĩ nói mũi có vẻ đã hạ xuống hơn trước rồi (mình hết nói nổi luôn, thật sự - -). Thế là mình nói: “Cái này á? Hạ xuống rồi á? Bác sĩ có nhìn từ bên cạnh không? Có hạ không? Theo tôi thấy thì hoàn toàn không hề hạ xuống chút nào cả.” Bác sĩ nói: “Cứ cho thêm chút thời gian rồi chờ xem.” Mình hỏi lại: “Bảo tôi chờ á? Tôi không chờ được. Bây giờ tôi đang rất khổ sở về tinh thần. Người ta cứ hỏi sao mũi tôi thành ra như vậy. Thế nên tôi đành nói dối là bị thương rồi đi lại. Các người định xử lý thế nào?” rồi mình dồn ép bác sĩ như vậy. Dù thế vị bác sĩ đó vẫn nhẹ nhàng bảo mình nói chuyện với trưởng phòng gì đó trước. Thế là mình bình tĩnh lại một chút rồi nói chuyện với trưởng phòng. Trưởng phòng đó lại nhắc gì mà tái phẫu thuật này nọ, trời ơi! Chỉ nghe nhắc đến chuyện mổ lại thôi đã thấy vô lý rồi, nên mình cũng không nhớ trưởng phòng nói gì nữa. Lúc đó mình đang rất kích động - - Tóm lại cứ nói tái phẫu thuật này nọ, mình liền bảo: “Bây giờ tôi đã bị biến chứng ở bệnh viện này rồi phải mổ lại ra thành ra thế này, thì tôi có muốn làm tiếp ở đây nữa không? Ở đây tuyệt đối không thể phẫu thuật được nữa, nên hãy hoàn tiền cho tôi.” Nhưng dù có giỏi và nổi tiếng đến đâu thì cũng không có gì là 100% cả, nói thật. . . Vì vậy mình chỉ nghĩ là vị bác sĩ này không hợp với mình thôi. Mình cũng đã được hoàn tiền. Mình đặt kín lịch tư vấn ở các bệnh viện được nói là rất giỏi trong tái phẫu thuật, rồi chạy 3 nơi trong một ngày. Mình đâu có sống ở Seoul. Mình tìm được một nơi khá ưng ý. Những chỗ khác thì nổi tiếng về ghép da, và đến lúc đó mình vẫn nghĩ đã bỏ tiền rất nhiều để mổ rồi thì nếu được, vừa muốn có phẫu thuật kéo mũi xuống, vừa muốn đường mũi đẹp nên mình không thích ghép da. Nhưng chỗ này nói sẽ dùng vật liệu độn, với lại bác sĩ cũng tỏ ra rất tự tin. Trông cũng có tay nghề. Đó là bác sĩ nổi tiếng về tái tạo. Khi tư vấn, nghe bác sĩ nói rằng dù mình đi nhiều nơi khác thì cũng chẳng có mấy bệnh viện sẽ nhận mổ, mình đã bật khóc. Mình nghĩ ra là mũi mình nghiêm trọng đến thế sao. . . Theo lời bác sĩ này thì đây là ca khó, nơi nhận mổ không nhiều, nên việc bệnh viện đó nhận mình cũng có nghĩa là họ làm được, đúng không? Nhìn ảnh thì còn có những ca nặng hơn mình, và bác sĩ còn tự tin nói dạo này chỉ làm phẫu thuật co rút liên tục, sáng hôm đó cũng vừa làm xong một ca. Vì buổi tư vấn kéo dài nên mình lỡ mất buổi tư vấn ở bệnh viện khác đã đặt hôm đó và phải hủy. Sau đó mình chọn bệnh viện này, đặt cọc luôn trong ngày và còn chốt luôn ngày mổ. Phía bệnh viện nói nếu mình không tham quá thì sẽ hài lòng, và trưởng phòng cũng nói họ xem mình như ca cuối cùng gần như vậy, nên mình rất tin tưởng.

6 tháng sau, lần phẫu thuật thứ năm. . .

Vì là lần mổ thứ 5 nên chi phí cũng đắt. Nhưng nếu mũi có thể quay lại thì tiền bạc không còn quan trọng nữa. Kích thước lỗ mũi vốn bị co rút cũng đã nhỏ lại, nên họ chỉnh luôn cả lỗ mũi, cả hai bên. . . Và mình còn đeo một thứ giống dụng cụ chỉnh lỗ mũi nữa. Vì có nẹp nên mình không biết kết quả ra sao. Họ nẹp khá dài. . . Khi tháo chỉ và tháo nẹp, mình bảo họ cho mình soi gương trong phòng điều trị, và ngay khoảnh khắc nhìn thấy mình đã sốc đến mức bật khóc. Mũi. . . cái mũi trước đó chỉ có một bên bị hếch. . . giờ cả hai bên đều hoàn toàn hếch lên, mũi ngắn đến mức như quái vật. Lúc đó còn sưng nữa. . . Bác sĩ đến và nói phẫu thuật đầu mũi thì đơn giản, khoảng một tháng nữa làm là được. Thế là mình hỏi không phải phải chờ 6 tháng sao, bác sĩ nói không cần đợi lâu như thế. Một tháng sau vẫn còn cứng, vậy thì theo dõi thêm 3 tháng. 3 tháng sau lại bảo chờ thêm chút nữa. . . Lỗ mũi cũng vậy, nếu không đeo cái đó thì sẽ co lại, lúc thở sẽ bị hụt hơi. Đau khổ vô cùng. Ngay cả lúc chỉ ra trước nhà đổ rác, mình cũng đeo khẩu trang rồi mới đi. Mỗi tháng mình tiêm PRP vào mũi một lần. Vì mình quá khổ sở vì chuyện mũi, nên sau đó thành ra hai tuần tiêm PRP một lần. Mũi vẫn còn cứng, nhưng mình không thể cứ ở nhà mãi, không gặp ai, tự nhốt mình như vậy được. Lại thêm 6 tháng nữa trôi qua. Mình yêu cầu họ phẫu thuật. Mũi cũng có dấu hiệu viêm nên khi ấn vào thì đau. . . Nếu mũi bị viêm thì họ sẽ lấy vật liệu độn ra, họ nói vậy. Mình nói không muốn. Họ bảo không còn cách nào khác. Cách duy nhất chỉ là lấy ra thôi. . .

6 tháng sau, lần phẫu thuật thứ sáu

Ngày hôm sau mình đi điều trị, vừa thấy bác sĩ đã hỏi mũi sao rồi, và bác sĩ nói đã lấy vật liệu độn ra rồi. . . Mình tức điên lên ngay. Mình đã cố tình tìm nơi giỏi tái phẫu thuật, lại còn bỏ tiền rất nhiều chỉ vì không muốn bị lấy ra cơ mà. . . Nhưng nghĩ lại thì, như vậy thì ít ra sẽ không có chuyện viêm nhiễm nữa, thôi thì cũng tốt, chỉ cần mũi hạ xuống là được, thấp cũng không sao. Mình đã cố nén tham vọng xuống rất nhiều rồi. Nhưng rồi mình lại tìm kiếm thì thấy người ta nói lấy ra sẽ bị co rút? ㅡㅡ đã vốn co rút rồi mà bây giờ đang đùa tôi à ㅡㅡ Mình nói với bác sĩ, bác sĩ lại bảo không phải. Nhưng bây giờ hình như mới được khoảng 3 tuần, vẫn là mũi hếch. . . Bác sĩ nói lúc phẫu thuật thì trông gần giống mũi bình thường rồi, nhưng trong thời gian đó mũi lại bị hếch lên. Mình khóc lóc, làm ầm lên ở bệnh viện, nói ngày mai lập tức mổ lại cho mình, rồi mình ngồi lì ở đó không về. Họ nói không được. Nếu mổ sẽ xảy ra chuyện lớn. Hôm nay mình bắt đầu uống Singulair, một tháng thuốc. . . Có vẻ lại phải đợi ít nhất 6 tháng nữa. . . Sẹo xơ vẫn còn, cứ 6 tháng lại phải làm quá sức như thế này, mình thấy thật sự quá mức. Nếu được, mình còn định chỉ cần đến mức có thể tháo khẩu trang ra đi ra ngoài là được, rồi dù 1 năm hay 2 năm mình cũng sẽ chờ. Lại thất bại nên lòng tự trọng của mình cứ tụt dần xuống đáy. Chỉ nghĩ thôi cũng muốn khóc. Mình hối hận. Họ rất tử tế, và sau lần mổ đầu tiên vẫn không buông mình ra mà luôn quan tâm chăm sóc, trưởng phòng và bác sĩ đều nói mình là bệnh nhân họ chú ý số một. Điều đó mình rất biết ơn, nhưng với mình thì kết quả mới là quan trọng. . . Mình thật sự đang hoang mang hoàn toàn. Không biết phải làm sao nữa, chắc phải nghĩ lại thêm một lần nữa. Những ai đang định phẫu thuật mũi vì lý do thẩm mỹ thì hãy nghĩ đi nghĩ lại. Đừng làm. . . Nếu hỏi những người đã mổ rất nhiều lần, đa số họ sẽ hối hận, muốn quay lại như trước, và sẽ nói với những người đang định làm là đừng làm. Cảm ơn mọi người đã đọc hết bài rất dài này

Bệnh viện được nhắc tới

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục