Từ đêm chuyển từ ngày đầu tiên (ngày phẫu thuật) sang ngày thứ hai, vùng giữa hai lông mày bắt đầu sưng. Mắt thì hơi sưng. Việc cả ngày chỉ nhìn gương là đương nhiên rồi. Có lẽ vì mình cứ nhìn chằm chằm mỗi vùng giữa hai lông mày nên mình thức trắng đêm, vừa nghĩ sưng có nặng không? Đây có phải máu tụ không? (lo lắng)
Vì mũi bị chặn bằng bông nên khó thở, miệng thì khô liên tục, định ngủ thì cổ họng khô rát nên không ngủ được, ăn gì cũng không cảm nhận được vị.
Sau khi phẫu thuật xong, họ bảo mai đến nên mình đến viện, họ lấy bông trong mũi ra, sát trùng, tai cũng sát trùng. Họ nói tai có máu tụ nên phải lấy ra, lúc ấn thì mình kêu A! A!! Nước mắt rơi xuống... Trong lúc họ dán lại băng cá nhân ở tai, mình lục lọi trong áo phao lấy khăn giấy ra để lau nước mắt rồi lauㅋㅋㅋㅋㅋ Lấy bông ra rồi thì thở được, nên mình cảm thấy hạnh phúc một chút. À, và bác sĩ vừa nhìn thấy mình đã bảo phải chăm chỉ chườm đá. Các y tá cũng vậy... mình đã chăm chỉ làm rồi mà... xịu..
Về nhà, mình tự nấu cháo ăn, uống thuốc, chườm, ngủ, rồi sưng. Vốn dĩ mình thuộc thể trạng dễ sưng, nên nếu tối ăn mì ramen rồi hôm sau đi học thì hậu bối: Hôm qua chị ăn ramen phải không? mình: nổi da gà hậu bối: Trông như chị ăn năm gói vậy đó mình... Dù sao thì hiện tại mặt mình có cảm giác như vừa ăn 20 gói ramen.
ps. Sưng vùng giữa hai lông mày đã đỡ hơn ngày đầu. Giờ nó đang dần đi xuống dưới: mắt, má, môi trên.
Thích 0