Trừ việc không làm được mũi heo ra thì mình sống ổn. Việc cẩn thận không va vào đâu là đương nhiên, ừ.
Mình chỉ mài gồ mũi và chỉnh sụn đầu mũi thôi, không đặt gì vào cả, nhưng mũi khá cao. Và hơn hết, mình thích việc dáng đầu mũi được chỉnh gọn.
Mình nhớ tên bệnh viện nhưng không nhớ tên bác sĩ trưởng khoaㅋㅋ Là ㄹㅇ, mình nghĩ ai từng tìm hiểu về mũi chắc cũng từng nghe qua ít nhất một lần. Nếu bây giờ có điều gì mình hối hận nhất, thì đó là đã nghe lời chị điều phối viên đó vào tai này rồi bỏ ngoài tai kia.
Vì lúc đó mới phẫu thuật được khoảng hai tuần, vùng quanh mặt hơi sưng một cách đẹp đẹp, nên chụp ảnh mặt mộc cũng ra đẹp. Mình cứ tưởng đó là vì làm mũi. Tất nhiên đúng là vì làm mũi. Nhưng khi làm mũi thì vùng xung quanh cũng hơi sưng lên, như thể tiêm filler vậy. Vì thế cá nhân mình thấy khoảng một tháng sau khi làm mũi là lúc cảm giác hài lòng nhiều nhất. Sau đó thì... cũng bình thường. Vậy mà bây giờ đã 2 năm trôi qua, mình lại đang ngồi tìm hiểu filler cho mặt. Lời của chị điều phối viên lúc đó giờ thấm thía thật. Hồi đó mình còn nhỏ nên hình như chị ấy nói chuyện thoải mái, xưng hô thân mật với mình. “Em à, làm cái đó xong là rồi sẽ đi tìm filler đấy.”
Chị ơi, mở quầy bói đi.