Năm hai mươi tuổi, tôi được mẹ dẫn đến một phòng khám phẫu thuật thẩm mỹ nào đó ở Gangnam và đã làm chỉnh cơ nâng mi + mở góc mắt trong + phẫu thuật cắt mí. Giá là 3 triệu won, quá đắt, còn giám đốc bệnh viện thì rất thiếu thân thiện. Dù vậy mẹ tôi nói đồ đắt không phải tự nhiên mà đắt, nhất quyết bảo làm ở đây. Vì vậy tôi tin và làm, nhưng quá trình phẫu thuật thật sự đã để lại chấn thương tâm lý. Bác sĩ cứ liên tục nói kiểu “trời ạ” rồi “ha, làm sao đây” trong lúc phẫu thuật. Tôi nằm đó thật, nhưng bác sĩ như vậy khiến tôi cũng phát điên lên được. Họ tháo chỉnh cơ nâng mi rồi làm lại, lặp đi lặp lại quá trình đó đến ba lần. Kết quả thì, hỏng rồi. Quá thiếu tự nhiên, đường mí cũng quá tệ. Tôi chỉ biết khóc, nên ở một bệnh viện khác tôi đã làm phẫu thuật nhấn mí để chỉ nới nhẹ phần cuối đường mí. Nhưng có lẽ vì là nhấn mí nên nó lại bung ra. Nhắc đến phẫu thuật là tôi thấy chán ngán và mệt mỏi, nhưng mỗi lần nhìn vào gương tôi lại tức giận. Thật sự sao tôi lại xui xẻo thế này nhỉ.
Thích 0