15 năm trước, tôi được mẹ dắt tay đến một nơi trong khu phố để làm phẫu thuật mũi lần đầu. Lúc đó vì là bệnh viện gần nhà nên chỉ đặt silicone thôi. Tôi không phải kiểu không có sống mũi, nhưng nó chỉ trở nên cao như mũi nam giới. Cũng không có đường cong gì cả.
Sau đó, vì đường nét mũi của một chị quen biết quá đẹp, tôi đã quyết định phẫu thuật lại vào 10 năm trước. Khi làm, tôi cũng thu nhỏ cánh mũi cùng lúc, và đến tận khoảnh khắc gây mê, tôi vẫn nói với bác sĩ: “Xin đừng nâng cao sống mũi của tôi.” Rồi tôi ngủ thiếp đi. Tôi nhớ lúc gần kết thúc phẫu thuật, thuốc mê tỉnh ra và tôi cứ nói chuyện làm phiền bác sĩ. Rồi bác sĩ bảo đang khâu nên đừng cử động môi ㅎㅎㅎ
Kết quả thì tôi hài lòng. Nhưng vì tôi có mũi hếch, do lực da cứ muốn kéo lên trên nên theo thời gian, đầu mũi bắt đầu dần dần thấp xuống so với sống mũi (điều này vài năm sau tôi đột nhiên mới nhận ra).
Cuối cùng, 2 năm trước tôi lại phẫu thuật và lần đó dùng vách ngăn mũi.
Tôi đã nghe nhiều người nói rằng phẫu thuật mũi phải làm hai, ba lần mới hài lòng, nhưng không phải đâu. Tôi nghĩ với phẫu thuật mũi, hình như không có cái gọi là hài lòng. Mũi hếch của tôi vẫn không được cải thiện, và người ta nói con người là sinh vật hay quên; dù từng hối hận vì nâng cao sống mũi ở lần phẫu thuật đầu, đến lần thứ ba tôi vẫn làm y như vậy và giờ đang hối hận.
Bây giờ tôi đang tìm hiểu bệnh viện thứ tư. Lần này tôi đang bỏ bớt nhiều tham vọng và tìm một chiếc mũi có thể đi cùng mình cả đời. Tất cả những ai đang băn khoăn nhiều về phẫu thuật mũi, hãy cố lên nhé~~
Thích 0