Tôi vốn có gương mặt cũng ổn, từng được nghe khen là xinh, cũng là khuôn mặt không đến nỗi nào, nhưng tôi đã tham lam.
Trong trạng thái không tỉnh táo, tôi đã phẫu thuật một cách bốc đồng, rồi phẫu thuật lại, lại phẫu thuật lại, đến cả tháo bỏ cũng làm.
Thật sự.. cứ nhìn vào gương là trong đầu chỉ toàn nghĩ đến tự tử, nên tôi đã lấy chăn che hẳn gương lại và sống lay lắt qua ngày.
Vậy mà tôi vẫn nghĩ đến phẫu thuật nữa, tôi thật sự ghét bản thân mình.. dù đã phát ngán cái bàn mổ đó, mùi thuốc sát trùng đó,
tôi vẫn chưa bỏ được lòng tham, vẫn đi tìm bệnh viện với suy nghĩ nếu gặp được bác sĩ tử tế thì liệu có khá hơn bây giờ không.
Thật sự, nếu không định làm người nổi tiếng thì mọi người đừng làm mũi..
Đặc biệt là những ai hiện tại mặt cũng bình thường và ổn rồi, làm ơn đừng đụng vào, thật sự..
Lũ bác sĩ khốn đó đều là dân làm ăn cả.. Đừng tin lời ai ngoài bố mẹ mình.
Haiz
Thích 2