<Nỗi lo thường ngày> Từ nhỏ tôi không bị móm, nhưng từ khi vào cấp ba thì hàm và gò má dần phát triển, đến khi trưởng thành thì gò má to, hàm vuông và móm trở thành nỗi tự ti của tôi! Hồi còn đi học, tôi từng được nói là có gương mặt dễ thương, nhưng sau khi phần mỡ mặt rụng hết thì trông vừa kém sắc, vừa già, vừa dữ, lại còn ngại chụp ảnh bằng camera mặc định, kiểu tóc mình muốn cũng không làm được, và vào cái tuổi lẽ ra phải xinh nhất thì bản thân lại thấy rất tủi thân. Tôi nghĩ rằng nếu loại bỏ được đúng một nỗi tự ti này thì chất lượng cuộc sống có thể tăng lên gấp ba, nên tôi quyết định mổ càng sớm càng tốt. Và thế là tôi quyết định cuối cùng sẽ làm phẫu thuật hai hàm + 3 hạng mục đường nét (hàm vuông, cằm, gò má). <Lý do chọn bệnh viện> Bác sĩ trưởng tại YG Phẫu thuật hàm mặt có hơn 20 năm kinh nghiệm, và tôi cảm nhận được rằng nhân viên ở đây không chỉ xem bệnh nhân như một phần dịch vụ, mà đối xử với từng người bằng sự yêu mến và thân thiện. Họ nói mỗi ngày chỉ mổ một ca, và đội ngũ phẫu thuật là những người đã phối hợp với nhau hơn 10 năm, nên tôi thấy sự an toàn được đảm bảo và rất tin tưởng. Hơn hết, khi bác sĩ trưởng nói rằng hiện tại là thời kỳ đỉnh cao của ông với tư cách một bác sĩ, tôi cảm nhận được rằng ông thực sự tự tin vào tay nghề của mình. <Cảm nhận sau tư vấn> Trước hết, tôi không đi tư vấn với suy nghĩ mơ hồ kiểu “muốn đẹp hơn người khác”. Tôi đến tư vấn với một suy nghĩ thực tế rằng mình muốn chỉnh và bù đắp cho phần trục trung tâm của hàm dưới bị lệch, hàm vuông và móm phát triển, cũng như gò má nhô ra bất đối xứng. Bác sĩ trưởng cũng không hứa hẹn mơ hồ kiểu sẽ làm tôi xinh hơn, mà thông qua phân tích xương chính xác và tỉ mỉ, ông giải thích chi tiết kế hoạch phẫu thuật để vừa giữ được nét riêng vốn có của mỗi người, vừa đạt kết quả tốt nhất, nên tôi đã có thể làm phẫu thuật mà không hề sợ hãi. <Quá trình hồi phục> (Trước phẫu thuật) Trước mổ, tôi tập luyện trong 5-6 tháng để tăng thể lực, và trong 1-2 tuần ngay trước đó thì ăn uống giàu protein. Dù sao đây cũng là một ca mổ lớn có gây mê toàn thân, nên sau mổ thì thể lực chắc chắn sẽ giảm rất nhiều. Không biết có phải chỉ mình tôi không, nhưng đến tận tuần đầu sau mổ, chỉ cần tắm xong thôi là tôi đã chóng mặt, hụt hơi và rất mệt. Mà việc ăn uống lại bị hạn chế, nên đương nhiên sẽ không có sức Vì vậy, để giảm tối thiểu tình trạng suy giảm thể lực sau mổ, tôi khuyên trước mổ tuyệt đối không uống rượu hay ăn quá nhiều, và nên cố gắng chăm sóc sức khỏe thật tốt. Trước mổ, sau khi nhịn ăn 10 tiếng, tôi có mặt trước 10 giờ sáng trong ngày mổ, nghe phổ biến kế hoạch phẫu thuật cuối cùng, thay sang đồ bệnh nhân rồi nằm lên bàn mổ. Tôi không quá run. Gia đình còn không biết tôi đi mổ, tôi đi một mình, vậy mà sao có thể run được? Như đã nói ở trên, điều lớn nhất là sự tin tưởng mà bệnh viện mang lại. Dù người đi cùng có nói bên cạnh rằng sẽ ổn thôi thì có thay đổi được gì đâu..? An ủi thì có, nhưng người thực sự phẫu thuật mới phải có tinh thần quyết tâm thì kết quả mới tốt chứ. Vì tôi tin họ nên đến lúc nằm lên bàn mổ tôi vẫn có thể bước vào rất bình tĩnh. (Ngày 1 sau mổ) Sau khi ngủ sâu 4 tiếng và tỉnh dậy, bạn sẽ có dáng vẻ như bên dưới. Vì khí gây mê còn đầy trong người nên không được ngủ tiếp, phải tỉnh táo và hít thở sâu thật mạnh trong khoảng 8 tiếng để thải khí ra. Tuyệt đối không được thở nông, chỉ khi hít thở sâu thì lượng khí carbon dioxide vào cơ thể mới không nhiều, tôi được nói như vậy. Nếu không thì có thể sẽ buồn nôn và khổ sở suốt cả đêm, nên tôi tự trấn tĩnh và cố gắng hít thở sâu thật chăm chỉ. Hỏi tôi đau thế nào à? Với tôi thì đau đến mức nghĩ “mình bỏ tiền ra mà sao lại phải khổ thế này”. (Nhưng mà cũng là điều hiển nhiên. Họ cắt xương, di chuyển rồi cố định lại, nên phải chấp nhận.) Tôi chỉ mong thời gian trôi thật nhanh. Nói chi tiết hơn thì mặt nóng ran và đau ấn rất dữ, cảm giác như mặt sắp nổ tung; mũi bị nghẹt nên phải thở bằng miệng, nhưng vì đặt ống nội khí quản nên cổ họng bị trầy xước, cứ hễ thở là đau. Nước mũi và nước bọt chảy ra liên tục nên phải lau suốt, lại còn bị buồn nôn do khí gây mê, nhưng không được nôn vì nôn có thể làm vỡ mạch máu nên phải nhịn. Vật lộn như vậy đến 6 giờ chiều thì mới được uống nước. Dù vậy tôi thuộc kiểu khá tỉnh táo nên không buồn ngủ, còn cố rên rỉ nghĩ rằng biết đâu đỡ hơn, nên tôi cũng rên rỉ thật.. nhưng không có tác dụng. Cứ khổ sở như vậy rồi đến gần sáng tôi lại buồn ngủ. Cứ 2 tiếng tôi lại tỉnh một lần, và người ta nói như thế là còn khá ổn. (Ngày 2) Rút ống dẫn lưu và ống tiểu, có thể súc miệng và ăn uống. Bữa ăn là New Care. Tôi đổ đầy hai hộp trong chai sốt Daiso rồi uống dần nhiều lần trong ngày. Ngày thứ hai thì đau và khó chịu giảm hơn hôm trước, nhưng tôi vẫn chưa đến mức thấy mình ổn hẳn. Người khác thì mang sách theo đọc, nhưng kể cả mở YouTube lên cũng khó tập trung. Tôi cứ đau mãi thôi. Dù vậy các y tá chăm sóc khá tốt nên cũng không đến mức quá khó chịu. Tóm lại ngày thứ hai cũng trôi qua cái vèo, nên mọi người đừng lo quá. (Ngày 3) Xuất viện. Từ 9 giờ sáng có thể xuất viện và bác sĩ trưởng sẽ tới kiểm tra tình trạng. Nếu bác sĩ trưởng nói tình trạng ổn thì cứ hiểu là thật sự ổn. Theo tôi, chắc là tình trạng của tôi tốt hơn những người khác. Đến ngày thứ 3 tôi vẫn còn buồn nôn nên rất vất vả. Bạn trai nói sẽ đến đón nhưng lại đến hơi muộn nên suýt chút nữa tôi đã cáu... nhưng lúc xuất viện thì tốt nhất nên có người đi cùng. Vì bệnh nhân vừa về nhà là sẽ nằm xuống ngay^^ Nên tốt nhất nên có người đi cùng để sắp xếp sẵn thuốc, Otrivin, nước, New Care, những thứ như vậy ở nơi với tay là lấy được, đồng thời lo giúp các việc dọn dẹp. (Ngày 4) Sưng max Từ ngày này trở đi sẽ sưng kinh khủng. Đến lúc này tôi vẫn còn đau khá nhiều... dĩ nhiên không thể bằng ngày đầu tiên. Cảm giác nóng và đau ấn ở mặt không dễ lắng xuống. Tôi nghĩ mình đã cố chườm lạnh rất chăm, và sau ngày 3-4 thì từ thời điểm này phải chuyển từ chườm lạnh sang chườm ấm và làm thật đều. Chườm lạnh là để ngăn không cho sưng thêm, còn muốn giảm sưng thì phải chườm ấm. Dù phiền cũng phải súc miệng kỹ sau khi ăn, và dù thuốc là viên nên khó nuốt, cũng không được bỏ thuốc nên nhất định phải! uống thuốc đầy đủ. (Tuần 1) - Cắt chỉ vùng gò má Từ lúc này tôi có thể bắt đầu vận động cơ thể một chút. Vì đã nằm suốt một tuần nên việc cử động rất khó, và tôi cảm nhận rõ thể lực giảm mạnh. Trước mổ tôi nặng 44kg, lúc này cân nặng còn 40kg.... Có sức mới lạ Vì thèm đồ ngọt rất nhiều nên tôi cố lấy lại sức bằng cách ăn nhiều kem tươi hay shake, và hình như tôi đã truyền dịch tổng cộng khoảng ba lần, gồm vitamin và axit amin thiết yếu. (Tuần 2) - Cắt chỉ trong miệng Đến lúc này tôi mới thực sự thấy “sống được rồi”. Trước đó thì chưa đến mức sắp chết, nhưng từ đây trở đi bắt đầu có cảm giác hồi sức lại? Dịch truyền và ăn uống đúng là rất quan trọng. Đến tuần 2 thì cắt luôn chỉ trong miệng, và từ ngày này trở đi phải chăm chỉ tập vận động miệng để tránh cơ bị cứng, làm biểu cảm bị gượng gạo. (Tuần 4) - Tháo wafer Ngày này tôi trang điểm lần đầu sau mổ. Và cũng kiểm tra chỉnh nha nữa, nhưng vì miệng há không được nhiều nên rất khổ sở. Phải chăm chỉ tập bài mở miệng Không thì nó sẽ co lại trong trạng thái đó Khi tháo wafer ra thì nước bọt không còn chảy, cảm giác nhẹ nhõm hẳn. Lúc này sưng đã giảm khá nhiều, nhưng ngay cả như vậy thì cũng mới giảm được 40-50% thôi, nên vẫn phải kiên nhẫn chờ đợi lâu hơn...!!! Đừng vội kết luận quá sớm, trên YouTube có rất nhiều video về phục hồi, nên tôi khuyên mọi người tích cực tìm xem. Đừng tự mình phán đoán 5. Những thay đổi sau phẫu thuật Q. Mức độ hài lòng? Vì vẫn còn sưng nên 80% Q. Nếu quay lại từ đầu, có còn làm phẫu thuật không? Tôi chắc chắn sẽ làm. Cân nhắc cả việc ăn uống và đau sau mổ thì mọi ca phẫu thuật đều tạo ra vết thương, nên không thể nào không có rủi ro... Tôi nghĩ dù rủi ro lớn, phần bù đắp vẫn lớn đến mức đáng để chịu. Ai cũng làm phẫu thuật thẩm mỹ có lẽ là để tiến gần hơn với tiêu chuẩn thẩm mỹ khách quan. Nhưng điều quan trọng nhất là: “mỗi lần đứng trước người khác, mỗi lần đối diện với mình trong ảnh, có hay không có một gánh nặng khiến bản thân co lại”. Nếu trông giống Karina, Winter hay Jang Wonyoung thì dĩ nhiên sẽ thấy vui. Nhưng đối với chính những người làm phẫu thuật này, chỉ cần giải quyết được khuyết điểm từng khiến mình co lại thôi cũng đã là phần thưởng rất lớn và là hạnh phúc chất lượng cao rồi. Cũng có cảm giác giải phóng đôi chút. Đừng vì từ “phẫu thuật hai hàm” nghe đáng sợ mà quá bận tâm ánh nhìn của người khác; hãy tự hỏi bản thân rằng: “Nếu nỗi tự ti này biến mất thì mình có thật sự hạnh phúc hơn bây giờ không?” Nếu nghĩ đi nghĩ lại mà câu trả lời vẫn là “yes”, thì tôi xin nói một cách thận trọng rằng ca mổ này sẽ giải quyết được rất nhiều vấn đề! Giờ tôi cũng bớt ngại chụp ảnh hơn, và có vẻ sẽ thử được nhiều kiểu tóc khác nhau nên tôi thấy rất vui. Vẻ nam tính đặc trưng do hàm vuông cũng đã biến mất, nên tôi cũng muốn thử cả những style nữ tính hơn. Chẳng phải đó cũng là hạnh phúc sao? Tôi thấy vui vì mục tiêu của mình, muốn tăng sự hài lòng về bản thân bằng cách thử những mong muốn nhỏ bé mà không do dự, dường như đã đạt được rồi!
Bài đánh giá này là một bài hậu phẫu theo đuổi vẻ ngoài thanh tú.