Bài viết

Đánh giá phẫu thuật mũi@rhino-review

1 năm sau phẫu thuật mũi

Sau khi sinh ba đứa con và cũng đã lớn tuổi, tôi đã phẫu thuật mũi. Mắt cứ bị sụp xuống nên tôi đi tư vấn ở bệnh viện, họ nói không có gì nghiêm trọng. Tôi chẳng có thông tin gì mà vội đặt lịch rồi cứ thế làm luôn. Dù không phải người nổi bật gì, nhưng tôi gầy, phong cách ổn nên vẫn che được tốt và sống ổn trong một thời gian dài. Nhưng tôi đã già đi mà không tự nhìn lại, và phẫu thuật mà không suy nghĩ kỹ. Kết quả là tôi có đôi mắt cắt mí toàn phần kèm mở góc trong trông dữ dằn, và một chiếc mũi rất to. Tôi cũng quá sốc, các con tôi cũng sốc. Tôi đã trải qua ba tháng như địa ngục. Hoảng loạn. Ngất xỉu. Đi tư vấn tâm thần. Sụt cân đến thiếu cân. Tôi vốn đã trải qua nhiều chuyện và sống bằng cách vượt qua chúng. Nhưng khuôn mặt thay đổi lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.

Nhưng. Tôi quyết định cứ sống như vậy. Thì. Có bao giờ tôi từng xinh đẹp đâu. Tôi còn phải học lại cách trang điểm. Vì khuôn mặt đã thay đổi. Tôi cũng phải thay đổi cách ăn mặc. Vì khí chất trở nên dữ dằn hơn. Dù vậy tôi vẫn chấp nhận và sống tiếp, rồi đột nhiên mũi đau dữ dội khiến tôi rất khổ sở. Bệnh viện nói không phải phản ứng viêm. Nhưng tôi đau. Và cơn hoảng loạn lại quay lại. Trong lúc tìm hiểu khắp nơi và tự học, tôi quyết định thay đổi hoàn toàn thể chất của mình thành một thể chất khỏe mạnh. Tôi cũng bị chứng da vẽ nổi rất nặng. Đại khái là vậy. Đồ cay. Rượu. Đồ nóng. Thói quen không ngủ ban đêm. Đồ ăn liền. Cà phê. Tôi bỏ hết. Tôi sống tiết chế đến mức ai nhìn vào có thể tưởng tôi đang chống chọi với ung thư, và đang dần thay đổi thể chất. Tất nhiên tôi cũng đã uống kháng sinh. Hiện tại tôi đang đi bệnh viện y học cổ truyền Hàn Quốc.

Lý do tôi viết bài này là vì tôi đã thấy quá nhiều bài viết của những người sau khi phẫu thuật thẩm mỹ lại liên tục phẫu thuật thêm vì lý do tâm lý. Tôi cũng không thể nhìn vào gương. Tôi hiểu rất rõ điều đó đau khổ đến mức nào. Đến giờ tôi vẫn sống cùng rối loạn lo âu. Tôi từng là người mạnh mẽ, sống mà không biết những điều như vậy. Nhưng tôi đã mắc phải nó sau khi bước xuống bàn mổ và nhìn thấy chiếc mũi đã thay đổi.

Dù vậy. Dù vậy. Tôi nghĩ phẫu thuật lại là lá bài cuối cùng còn lại trong đời, nên chúng ta hãy trì hoãn đến khi có thể trì hoãn được. Thật sự hãy trì hoãn đến khi không thể trì hoãn thêm nữa. Chiếc mũi rất to của tôi qua 1 năm cũng đang dần nhỏ lại. Vấn đề là nó đau. haha

Càng gấp thì hãy thử đi đường vòng. Đừng sợ. Mọi người đều đẹp.

Thích 0

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục