Mình muốn kể lại chi tiết tình hình lúc mình phẫu thuật mũi~ Những ai chuẩn bị phẫu thuật mũi thì cứ xem nhẹ nhàng và tham khảo là được^^ Ca phẫu thuật của mình được đặt vào khung đầu tiên buổi sáng, 10 giờ 30. Họ nói chỉ cần đến trước một tiếng, tức là trước 9 giờ 30, nên mình đã đến đúng giờ. À! Họ bảo ngày phẫu thuật nên mặc áo sơ mi hoặc áo khoác kéo khóa để dễ mặc vào cởi ra. Quần áo cũng nên chọn đồ thoải mái, đừng quá bó~ Nhưng nói thật là mình nghĩ mình đã ngồi trên ghế chờ khoảng 50 phút. Đến lúc mình bắt đầu lo không biết có phải sẽ phải phẫu thuật mà chưa được tư vấn trước mổ không thì họ gọi mình, rồi mình đi vào chỗ có ghi là phòng hồi sức. Trong đó có phòng thay đồ, mình tháo kính và cởi hết cả đồ lót, rồi mặc áo và quần kiểu áo choàng phẫu thuật đi ra. Sau đó họ hướng dẫn mình vào nhà vệ sinh và nói phải sát trùng trong miệng, nên mình ngậm một dung dịch màu cam!? hay phải nói là màu kiểu đó... có mùi bệnh viện rất nồng rồi súc miệng. Một lát sau, mình vào một phòng riêng nhỏ cùng với một nhân viên, họ dùng băng đô kéo phần tóc mái ra sau như thể kéo cả linh hồn mình đi, rồi chụp ảnh. Chính diện. Bên trái. Bên phải. Nhìn lên trần nhà, rồi chính diện trong tư thế ngẩng đầu..... Họ nói ảnh được dùng để bệnh viện lưu giữ. Dù có trang điểm ăn mặc đẹp đến đâu rồi chụp, cảm giác như những bức ảnh đó được chụp để lôi ra tối đa vẻ xấu xí, khiến mình trông tệ nhất có thể. Dù sao sau khi chụp ảnh xong, mình lại chờ một chút rồi được hướng dẫn vào phòng phẫu thuật. Ban đầu mình thắc mắc sao lại đi vào phòng hồi sức, hóa ra phòng phẫu thuật nằm bên trong phòng hồi sức. Mình thấy nó khác với hình dung của mình về phòng phẫu thuật. Chật và bầu không khí kiểu... giống phòng nội soi của một bệnh viện nhỏ vậy... Họ bảo mình ngồi lên bàn phẫu thuật, nên mình leo lên ngồi, rồi nhân viên trong phòng phẫu thuật hỏi mình nhiều thứ. Khi ngủ có nghiến răng hay siết chặt răng không, có răng yếu không, có dị ứng với thức ăn hay thuốc không, trước đây từng có tác dụng phụ gì không.. Sau khi mình trả lời hết, bác sĩ trưởng phụ trách phẫu thuật đến, xác nhận lại nội dung đã tư vấn trước đó, và mình nghĩ là chúng mình đã nói chuyện rất ngắn gọn. Sau đó mình lại nằm xuống, nhân viên cắm kim vào tĩnh mạch ở tay mình, rồi dùng kéo nhỏ cắt lông mũi xoèn xoẹt. Vì đã quyết định dùng sụn tai, họ chỉ để lộ tai trái và dán băng rất nhiều quanh vùng đầu. Họ nói khi tiêm kháng sinh có thể có tác dụng phụ nên sẽ kiểm tra trước, nhưng không biết có phải họ làm trong lúc làm việc khác không, mình không biết họ làm lúc nào... Cũng có thể vì hai người họ di chuyển rất nhịp nhàng nên mình đã bỏ lỡ... Dù sao sau đó họ nói trong lúc phẫu thuật dù nhắm mắt vẫn có thể bị chói, nên sẽ nhỏ thuốc vào mắt, rồi họ nhỏ thuốc mắt vào cả hai mắt, mình thấy rất khó mở mắt, giống như bị dán bằng keo dán gỗ vậy.. Mình cứ nhắm mắt nằm như thế, và câu cuối cùng mình nghe được là “Thuốc ngủ đang được đưa vào từ từ, nên bạn sẽ ngủ.” Rồi mình không còn nhớ gì nữa. Vì gây mê ngủ, khi tỉnh dậy thì phẫu thuật đã xong và mình đang nằm trong phòng hồi sức. Mình đến phòng hồi sức bằng cách nào nhỉ? Cái giường lớn đó chắc không thể đi qua hành lang hẹp để vào được, vậy chắc mình đã tự đi bộ vào, nhưng mình hoàn toàn không nhớ... Chỉ cảm giác như trong lúc ngủ mình đã mơ rất nhiều giấc. Dù không nhớ là gì.. Mình nghỉ trong phòng hồi sức cho đến khi đầu óc tỉnh táo hơn một chút, rồi đeo khẩu trang bệnh viện đưa, đội ngược chiếc mũ lưỡi trai mình mang theo, vì không đeo kính được nên cứ để mắt trần~ Mình nhận thuốc kê đơn cho 2 tuần rồi bắt taxi về nhà. Về đến nhà, cho đến lúc ăn tối mình cũng không đau lắm, chỉ nghĩ chắc hơi khó thở là điều vất vả thôi, chứ không nghĩ gì nhiều.. Nhưng đến tối thì mũi đau quá, không thở được bằng mũi, chỉ thở bằng miệng nên rất khổ sở. Sau đó mình nghĩ mình đã uống thuốc giảm đau khoảng năm ngày. Ban ngày thì không nặng, nhưng ban đêm đau quá. Và việc không thở được, lại phải đeo nẹp mũi, càng về sau càng khổ sở, cảm giác như bị tra tấn. Thật sự chỉ muốn giật phăng hết ra ㅜㅜ Đến đêm, mọi thứ yên tĩnh và cơ thể trở nên nhạy cảm, cảm giác như chỉ còn mình và cái mũi... Tất cả dây thần kinh đều hướng về mũi..... Vì cũng không thể nằm ngủ cho đàng hoàng nên mình không ngủ sâu được, dù khó khăn lắm mới ngủ được thì cũng tỉnh dậy lúc rạng sáng. Haiz. Thật sự mình thấy không hề dễ chút nàoㅜㅜ À, và vì chỉ thở bằng miệng nên môi và trong miệng khô hoàn toàn.. Nhất định phải mang son dưỡng môi và thường xuyên bôi thật nhiều, nếu không môi sẽ nứt như đất nứt vì hạn hán... Mình đã nói lan man không đầu không cuối rồi. Chỉ là mình viết ra vì nghĩ nếu có phần nào giúp mọi người tham khảo thì tốt~ Vậy mình đi đây!!!
Thích 0