Trước phẫu thuật mình bị móm kèm hô. Mình làm phẫu thuật vì không thích góc nghiêng của mình.
Ngay sau phẫu thuật, mình tỉnh dậy ở phòng hồi sức nhưng máu đông đã chặn mũi và miệng cũng bị cố định lại, nên không thể thở được.
Hai ngày sau mình xuất viện, và trong 15 ngày mình không thể ngủ nổi. Cứ nằm xuống là khó thở, nên để sống sót mình cứ đi bộ liên tục trong công viên gần nhà.
Có lúc mũi thật sự bị nghẹt hoàn toàn, gần như không thở được. Thật sự, nếu không có bố mẹ ở đó thì không biết mình đã thế nào...
Mình đến khoa tai mũi họng để hút dịch, mà vì miệng bị cố định nên không thể nói, nên mình viết lên giấy nhờ gọi xe cấp cứu, rồi mẹ mình đã gọi xe giúp.
Khi hết sưng, mình thấy hài lòng trong khoảng 2-3 tháng. Có hơi bè mũi một chút nhưng mình cứ mặc kệ. Khoảng 6 tháng sau phẫu thuật,
bệnh viện chụp phim xương cho mình rồi bảo mình lên tầng trên, thế là mình đi lên.
Lúc đó không phải bác sĩ trưởng mà là một bác sĩ mình chưa từng gặp, cứ lặp đi lặp lại câu “Ca phẫu thuật rất thành công”.
Mình thầm nghĩ chắc người phẫu thuật cho mình là người này rồi. Thành thật mà nói mình thấy rất khó hiểu.
Từ khoảng 2 năm sau, thỉnh thoảng mình lại đau ở chỗ các chốt dùng để cố định xương.
Mình còn bị tác dụng phụ như bè mũi, má chảy xệ, và môi bất đối xứng nữa, nên rất khổ.
Cứ thấy ai nói sẽ làm phẫu thuật hai hàm là mình muốn ngăn lại ngay.
좋아요 0