Bài viết

Đánh giá phẫu thuật mắt@eye-review

Mình làm nhấn/cắt mí hồi còn đi học, giờ sắp được 6 năm rồi

Năm 17 tuổi, mình thấy bạn mình sau kỳ nghỉ hè đã làm mí đôi rồi quay lại với diện mạo rất khác, nên mình cũng nghĩ phải làm càng sớm càng tốt. Với suy nghĩ non nớt lúc đó, mình năn nỉ mẹ và đã làm mí đôi vào kỳ nghỉ đông.

Mình làm ở ㅇㅇㅈ tại Busan. Theo nội dung tin nhắn quảng cáo mà bệnh viện gửi từ rất lâu trước đây, vị bác sĩ đã làm mí đôi cho mình đã nghỉ ở bệnh viện đó và mở một bệnh viện khác. Lúc đó ㅇㅇㅈ cũng không phải bệnh viện quy mô lớn mà là bệnh viện nhỏ, nên mình nghĩ có lẽ bây giờ bác sĩ cũng mở một bệnh viện nhỏ thôi.

Dù sao thì con gái của bạn mẹ mình làm rất đẹp, nên mẹ đã giới thiệu bệnh viện đó cho mình, và mình chỉ nhớ tên thôi. Dù còn nhỏ, suy nghĩ của mình về phẫu thuật thẩm mỹ rất rõ ràng, nên mình nắm tay mẹ đi tư vấn mí đôi ở tổng cộng 5 nơi: 3 bệnh viện lớn, 1 nơi nổi tiếng trong khu, và cuối cùng là nơi đó.

Nơi nổi tiếng đến mức đặt quảng cáo thật lớn trong tàu điện ngầm Busan đó không hiểu sao lại không chạm được tới mình. Dù lúc ấy mình chỉ là học sinh cấp ba, nhưng mình không thích đường mí đôi trông như được làm hàng loạt, nên cuối cùng mình quay lại điểm xuất phát, nhờ mối quen mà làm phẫu thuật ở nơi được giới thiệu. Còn nơi nổi tiếng trong khu thì lại khuyên mình làm mở rộng góc mắt ngoài và hạ mí dưới, nên mình gần như chạy trốn ra khỏi đó. Bây giờ thì mình không biết, nhưng 6 năm trước, niềm tin của mình vào mở rộng góc mắt ngoài đã chạm đáy.

Dù sao, nói thẳng vào vấn đề thì thật lòng, đôi mắt mình làm ở đó bây giờ đã trở nên lệch nhau, nhưng mình công nhận là trông tự nhiên~ Đó cũng là cảm giác mình muốn từ khi còn là học sinh. Ừ thì vì không lộng lẫy nên thỉnh thoảng cũng hối hận.. nhưng biết làm sao được!

Trong 1 năm đầu sau khi làm mí đôi, mình không biết mắt mình sẽ bị lệch, nên hồi còn đi học mình đã giới thiệu bệnh viện đó cho một người bạn thân. Cuối cùng bạn đó cũng làm ở bệnh viện ấy, mà bạn ấy làm còn đẹp hơn mìnhㅋㅋ Con gái của bạn mẹ mình cũng làm rất đẹp. Nhìn những trường hợp đó, mình nghĩ cuối cùng thẩm mỹ là tùy từng người, hên xui và may mắn. Có lẽ cũng vì ngay từ đầu mình đi làm thẩm mỹ mà không kỳ vọng quá lớn. Dù nhìn đôi mắt đã bị lệch của mình, mình cũng không có ý trách bác sĩ trưởng. Lần nào mình cũng phân vân không biết có nên làm lại mí đôi vì mắt lệch không, nhưng trong số bạn bè mình thật sự có rất nhiều người đã làm mí đôi, và ngược lại khi họ nhìn mắt mình, họ bảo mắt như thế này thì cứ biết ơn mà sống đi. Vì vậy mình đang sống dựa vào một niềm tin duy nhất: mắt mình ít ra vẫn tự nhiên. Dù sao cũng phải tự an ủi bản thân như vậy thôi. Nhưng khi nhìn mắt ngày xưa.. mình thật sự nghĩ làm mí đôi là đúng, nên cũng không hối hận đến mức đó. Dù có hối hận thì mình thà dùng tiền làm lại mí đôi để phẫu thuật chỗ khác hơn hehe.

À... mình kể dài quá rồiㅋㅋㅋㅋ Có lẽ vì làm lúc còn nhỏ nên sau phẫu thuật mình không cảm thấy đau. Điều mình nhớ nhất là sau phẫu thuật mình nghĩ mình sẽ không gội đầu được nên mẹ tự tay gội cho mình, và khi đi phẫu thuật cũng như khi đi cắt chỉ, lần nào mẹ cũng chở mình đến Busan, chăm sóc đồ ăn và mọi thứ cho mình. Đó là điều mình nhớ nhất.

Thích 0

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục