Con người là loài hay quên, nên khi giai đoạn đau đớn qua đi thì tôi dần quên mất, vì vậy tôi viết review này trước khi quên thêm nữa. Hy vọng sẽ giúp ích cho ai đó….!!! •Ngày phẫu thuật Thật ra tôi không run, cảm giác háo hức còn lớn hơn, nhưng vừa vào phòng mổ và nằm lên bàn phẫu thuật là tim lập tức đập quá mạnh, tiếng máy cũng vang lên rất to. (Trước đây khi làm một phẫu thuật thẩm mỹ khác, tôi cũng căng thẳng ngay khi nằm lên bàn phẫu thuật nên tim đập nhanh, máy kêu bíp bíp bíp dữ dội.) Nhưng bác sĩ gây mê đến, bảo tôi thử hít thở chậm và sâu, nói không sao đâu và giúp tôi thả lỏng. Ngay khi thuốc gây mê được tiêm vào, y tá bên cạnh nói bây giờ thuốc mê sẽ vào, mặt hoặc cơ thể có thể có cảm giác lạ, thì tôi ngủ luôn. Sau đó nghe thấy tiếng gọi dậy, tỉnh lại thì phẫu thuật đã kết thúc rồi. Không biết có phải thuốc mê không hợp với tôi không mà tôi buồn nôn kinh khủng, trên đường từ phòng mổ sang phòng hồi tỉnh cứ liên tục muốn nôn, y tá ở bên cạnh giúp tôi cũng hỏi tôi có ổn không vì mặt tôi tái trắng quá. Ngay trong lúc đang muốn nôn đó, tôi đột nhiên nhớ ra nội dung mà trưởng tư vấn đã nói trước phẫu thuật, nên vừa hít thở sâu vừa thải khí mê ra, và được y tá khen là đang làm tốt. **Mọi người sau khi phẫu thuật xong ở phòng hồi tỉnh tuyệt đối không ngủ lại ngay. Hãy hít thở và thải khí mê ra. (Sau khi qua một khoảng thời gian nhất định, họ sẽ nói có thể ngủ lại.) Sau một lúc, họ đưa điện thoại và bảo liên lạc với người giám hộ. Khi người giám hộ đến đúng giờ, họ rút dịch truyền và cho nước, nhưng cái bẫy là không thể uống ngay….. Tôi muốn uống nước đến chết mất. Họ bảo súc miệng rồi nhổ ra, tuyệt đối không được uống. Nhưng tôi muốn uống đến chết mất. Tôi muốn uống nước đến mức hoàn toàn hiểu được vì sao Eva bị con rắn dụ dỗ mà ăn trái cấm phân biệt thiện ác, trong lòng giằng co dữ dội. Khuyên nên nhập viện. Trên giường, chỉ từ tư thế nằm tựa 45 độ rồi ngồi dậy 90 độ thôi mà cũng đau kinh khủng. Cảm giác như bị voi giẫm. Cảm giác như xe tải chạy qua phần trên ngực tôi. <- Tôi cực kỳ đồng cảm với câu này. Đây là cảm giác chỉ người từng phẫu thuật mới biết. Không hiểu sao đường về nhà lại có cảm giác xa đến vậy.. Tôi đã quên mất rằng đi qua ga Gangnam vào giờ tan tầm ngay sau phẫu thuật là việc phải chuẩn bị tinh thần rất, rất lớn….. Tôi hối hận. Nếu không nhập viện mà về nhà, người giám hộ bên cạnh cứ liên tục nói xin lỗi vì xe xóc, còn bản thân thì không muốn vậy nhưng vì đau nên chỉ lặp đi lặp lại những câu mâu thuẫn vô lý như “Aaa”, “Muốn uống nước, mấy giờ rồi?”, “Đi chậm nhưng nhanh lên giúp tôi”. Những ai bình thường thấy thể lực không tốt lắm hoặc nhà hơi xa thì nhất định nên nhập viện… Về đến nhà, tôi hoàn toàn không tự tin có thể nằm xuống rồi ngồi dậy trên giường, nên xếp gối đúng góc và ngủ trên sofa. Lưng dưới và phần trên mông bị đè ép quá đau, ngực tức và đau nên giữa chừng cứ tỉnh dậy liên tục. Đau đến mức không ngủ được, nhưng chắc do thuốc nên cứ buồn ngủ mãi, lại vì mũi tiêm ức chế dịch tiết nên cổ họng cứ khô, thành ra hơi bực bội. Tôi bắt đầu nghĩ không biết mình phẫu thuật để hưởng vinh hoa phú quý gì nữa. • Ngày 1 Mỗi lần nằm xuống rồi ngồi dậy, tôi đều cảm nhận được bác sĩ đã bóc tách từ đâu đến đâu, túi độn đang di chuyển từ đâu đến đâu. Uống thuốc thì còn thấy như có thể sống được, nhưng khi thuốc hết tác dụng thì đau… Dù vậy so với review của những người đau khủng khiếp, tôi vẫn chịu được, nên không phải hoàn toàn không đau nhưng cũng không phải đau dữ dội. Nằm xuống rồi ngồi dậy khó đến mức tôi nghĩ thà ngồi cả ngày hoặc nằm cả ngày còn hơn. Thật ra không phải khó, mà là đau. Tôi từng thấy bài viết nói nên tập cơ bụng nhiều trước, và tôi cực kỳ đồng cảm. Bình thường tôi tập thể dục nhiều và thích vận động, nên dùng sức bụng để đứng dậy thì có thể dậy dễ hơn một chút. Nhưng không có nghĩa là không đau, và vì bên trong đã được bóc tách nên lực vào yếu hơn bình thường rất nhiều. Muốn đi tiểu nhưng tiểu rất khó. Nhưng càng qua thời gian càng dần tốt hơn. Buồn cười là trong lúc đau, khẩu vị lại rất tốt. Nhưng tiêu hóa không tốt. Hôm nay cảm giác “tại sao mình lại phẫu thuật nhỉ?” vẫn lớn hơn. • Ngày 2 Bụng bắt đầu phình dần lên và tôi cảm nhận được sưng nề ngày càng xuất hiện. Buổi sáng và chiều vẫn chưa thể đi đại tiện, nhưng tôi nhớ ra loại protein tôi hay uống có nhiều chất xơ nên giúp đi vệ sinh tốt, uống nó xong thì tối đi đại tiện thành công. Yay! Nằm xuống rồi ngồi dậy vẫn đau và cảm nhận được hết, nên chỉ mong 3 ngày đáng sợ mau trôi qua. Sưng nề + bộ ngực trước đây không có nay xuất hiện, có lẽ vì nặng nên lúc thở rất khó. Khi hít sâu, tôi cảm nhận được toàn bộ thớ cơ ở ngực đến mức biết được mỗi lần thở thì cơ nào được sử dụng. = Nghĩa là đau đó^^ Khẩu vị vẫn tốt nhưng áo ngực định hình siết quá chặt nên không thể ăn thỏa thích. Tôi chỉ thấy tủi thân vì đã đau rồi mà ăn cũng không thể ăn theo ý mình. Cứ cảm giác ăn được một chút là khó tiêu, cảm giác đầy bụng, nên dù đau vẫn phải đi dạo. Bình thường vận động nhiều mà phạm vi có thể cử động đột ngột giảm hẳn, đúng là càng bí bách hơn. Dù vậy có lẽ vì mang vớ áp lực từ ngày phẫu thuật nên bắp chân hình như không sưng. Loại lên tới đùi có vẻ sẽ bí nên tôi chỉ mang loại tới bắp chân. • Ngày 3 Sưng ở bụng trở nên cực kỳ nghiêm trọng, bụng tôi đến mức bà bầu cũng phải nhường. Chồng tôi thấy lạ, nói lần đầu thấy cái bụng như vậy. Tôi cũng lần đầu thấy bụng mình phình ra đến mức này và biết rằng nó có thể phình như thế. Đi vệ sinh đã tự do hơn một chút, nhưng giờ vùng dán băng lại ngứa đến phát điên. Hôm nay hình như tôi nói “ngứa” nhiều hơn nói “đau”. Họ nói 4 ngày nữa có thể gỡ băng dán, nên cả ngày tôi chỉ chờ đến ngày mai. Nhưng phải cẩn thận với ho và hắt hơi. Đang đi dạo thì hắt hơi một cái, đau đến mức khóc….. Hôm trước ho nhẹ thôi đã đau nên tôi đã nói tuyệt đối không muốn hắt hơi, nhưng có theo ý mình được đâu? Ngay khi hắt hơi, tuyến lệ vỡ òa. Thật sự cảm giác như ngực bị xé nát từng mảnh. Tôi không muốn trải nghiệm lại lần nào nữa. 〰️Nhiều người nói cổ họng đau nhiều, nhưng không biết có phải nhờ bác sĩ gây mê làm tốt không mà cổ họng tôi không đau chút nào. Nhưng vì có thuốc ức chế dịch tiết nên cổ họng cứ khô liên tục, đề phòng nên tôi bật máy tạo ẩm thật mạnh và đeo cả khẩu trang khi ngủ. Khuyên nên đeo khẩu trang khi ngủ khoảng hai ngày. Nếu ăn thứ giàu chất xơ từ ngày đầu tiên thì đi vệ sinh sẽ dễ hơn. (Trường hợp của tôi, protein và enzyme tôi thường dùng giúp rất nhiều.) Và những ai bị cảm lạnh hoặc dị ứng thì phải chuẩn bị tinh thần. Khoảnh khắc ho hoặc hắt hơi, bạn có thể cảm nhận cơ ngực của mình như bị xé nát từng mảnh. Về tay, ở phòng hồi tỉnh y tá bảo trong một tuần tuyệt đối không dang tay ra hay vươn tay lên trên, nên tôi đang ngoan ngoãn ở yên. (Nhờ vậy ở nhà được chồng đối xử như công chúa còn đúng nghĩa hơn. Oh yeah) Ai có vớ áp lực thì nên mang. Rất khuyến khích sofa ghế ngả và ghế ngả. Khuyên nên tập cơ bụng và cơ lưng đều đặn từ trước. (Sau phẫu thuật nằm xuống rồi ngồi dậy. -> Rất cần sức bụng. / Trọng lượng bộ ngực vốn không có + đau ngực khiến cơ thể cứ đổ về phía trước. Và vì góc nằm nên cổ cũng cứ đưa ra trước, thêm việc không thể gập thân mình nên có nguy cơ bị cổ rùa. Không, đúng hơn là thành rùa luôn. -> Nếu không có sức lưng thì sẽ đổ sập về phía trước. Còn xuất hiện cả đau đầu vốn không có.) Có gì thắc mắc thì cứ hỏi bất cứ điều gì nhé:) Bình luận công khai hay bình luận riêng đều được. **Tôi không biết dùng biểu tượng cảm xúc thì bài không đăng được, nên đã đăng rồi xóa mấy lần Thích 2 Biểu tượng cảm xúc đồng cảm Translating Bạn có muốn lưu review này không? +2 Đây là review phẫu thuật theo đuổi vẻ đẹp tự nhiên.
Bài khác cùng danh mục
Đánh giá phẫu thuật ngực@breast-review3 thg 2 Hoàn toàn thành UU rồi
Từ lúc tìm hiểu online mình đã chỉ tìm UU, không biết có phải công sức đọc review đến mỏi cả mắt đã được đền đáp không, mà mình cũng thành công với UU rồi Dù sao cũng là bỏ số tiền lớn để đặt túi ngực, nên cup B thì thấy hơi tiếc, vì vậy…
Đánh giá phẫu thuật ngực@breast-review3 thg 2 Cấy mỡ không hiệu quả nên mình làm bằng túi độn
Khoảng 1 năm trước mình đã cấy mỡ ngực, nhưng thật sự không có hiệu quả gì.. Mình nghĩ mình hiểu vì sao người ta nói cấy mỡ là ca phẫu thuật phí tiền. Nếu muốn nâng ngực thì làm bằng túi độn có vẻ tốt hơn Mình không thể thoát khỏi cup A…
Đánh giá phẫu thuật ngực@breast-review3 thg 2 Review nâng ngực
Mình làm ngực cũng sắp được khoảng 5 năm rồi. Mình đặt Motiva 275, khoảng 300cc, và không đặt quá lớn. Cảm giác chạm vào ở năm thứ 1, năm thứ 3, năm thứ 5 đều khác nhau và ngày càng tốt hơn. Bây giờ sờ vào thì người ta tưởng là ngực tự…
Đánh giá phẫu thuật ngực@breast-review2 thg 2 Phẫu thuật nữ hóa tuyến vú ở nam
Mình đã phẫu thuật nữ hóa tuyến vú ở nam tại chi nhánh Gangnam của TrueMan. Đây là lần đầu phẫu thuật nên mình sợ, nhưng trong lúc phân vân có nên làm hay không, mình đi tư vấn thử và thấy tin tưởng nên đặt lịch ngay. Vì mình không muốn cứ
Đánh giá phẫu thuật ngực@breast-review1 thg 2 Review Mentor Xtra 355cc đường nách sau 2 năm!
Mentor Xtra High hai bên 355cc, đường mổ nách Đây là review sau 2 năm haha Ngực nhỏ luôn là mặc cảm của mình, và vì ngày nào cũng phải mặc áo ngực độn nên mình bị stress rất nhiều, nên mình đã tìm hiểu bệnh viện thật kỹ rồi phẫu thuật…
Đánh giá phẫu thuật ngực@breast-review31 thg 1 Mình làm ngực rồi
Wow, mình phẫu thuật với Viện trưởng Park Youngji cũng được một thời gian rồi mà giờ mới đăng Mình phẫu thuật bằng túi Sebbin, bệnh viện thì vốn rất nổi tiếng nên mình không đắn đo gì nhiều mà làm luôn haha. Lúc tư vấn cũng vậy, viện…