7 năm trước tôi đến vì có quen với giám đốc bệnh viện nên được làm với giá giảm. Điều tôi nhớ lúc đó chỉ toàn là ký ức tệ thôiㅜ Khi gây tê cục bộ thì rất đau, nhưng tôi vẫn cố chịu, mà cảm giác như thuốc tê chưa hết tác dụng thì họ đã bắt đầu làm luôn. Lúc đầu có cảm giác hơi rát, tôi nghĩ chắc là thuốc tê đã ngấm rồi nên cứ nằm yên, nhưng càng làm càng đau, tôi vừa khóc vừa nói đau quá, thế mà họ lại bảo thế mà cũng không chịu nổi à, học sinh cấp hai còn chịu được, rồi vẫn tiếp tục phẫu thuật, nên tôi đã vừa khóc vừa rất vất vả mới chịu xong cuộc mổ. Bố mẹ tôi chờ bên ngoài cũng tưởng có chuyện gì xảy ra nên rất lo lắng,, Đường mí thì tàm tạm, nhưng mở khóe trong và độ dày đường mí không đều, mà mở khóe trong cũng chỉ mở dở dang nên coi như làm cũng như không. Nó không phải kiểu hỏng quá lộ liễu, nên chỉ là mức tôi không thích thôi,, Nhưng nếu lần đầu làm tốt thì chắc tôi cũng chẳng nghĩ đến việc sửa lại,, ㅜ rất tiếc
Chưa có bình luận.