Nói ngắn gọn, sau phẫu thuật nâng trán thì không có hiệu quả nâng chân mày. Tôi đã chấp nhận nguy cơ tác dụng phụ như rụng tóc vì phải rạch da đầu ở năm vị trí và đặt Endotine, lấy hết can đảm để làm phẫu thuật nâng trán, nhưng kết quả là không thay đổi gì nên tôi rất buồn nặng nề. Tôi là du học sinh, vì chuyện này mà căng thẳng đến mức phải xin nghỉ học kỳ mùa thu. Ngược lại, thứ còn lại chỉ là tác dụng phụ làm trán bị lồi lõm…
Tuy chưa lâu sau phẫu thuật, nhưng theo đặc tính của phẫu thuật nâng thì tôi nghĩ theo thời gian khả năng cao là sẽ đi xuống chứ không phải đi lên. Khi mới chưa đến một tuần sau mổ mà đã không có thay đổi gì, tôi đã báo với bệnh viện rồi. Và như dự đoán, câu trả lời vẫn là cứ chờ… Đợi đến hai tuần để cắt chỉ, tôi trực tiếp nói với viện trưởng rằng dường như không có thay đổi lớn, thì họ chỉ nói là do da của tôi, như thể không còn gì có thể làm thêm. Tôi thấy hụt hẫng, và hơn nữa còn cảm thấy họ thiếu trách nhiệm. Chính lúc đó tôi lần đầu nghĩ mình nên đến một bệnh viện thẩm mỹ khác để hỏi xem liệu tình trạng sụp mí trên của tôi có thật sự không còn khả năng cải thiện bằng nâng trán chỉ vì da của tôi hay không.
Tôi tìm một bệnh viện thẩm mỹ khác nổi tiếng về nâng trán, và bác sĩ ở đó bảo tôi thử làm nhiều biểu cảm khác nhau. Sau khi xem xong, bác sĩ nói có vẻ phần bóc tách chưa đủ và cơ gọi là cơ cau mày cũng có vẻ xử lý chưa tốt. Khi tôi cho xem ảnh ngay sau phẫu thuật, bác sĩ lắc đầu và nói lẽ ra ngay từ đầu phải kéo căng nhiều hơn, chứ ở mức này thì trước và sau nâng gần như không khác gì, cuối cùng còn khuyên tôi nên phẫu thuật lại. Khi xem bác sĩ phẫu thuật được ghi trong hồ sơ mổ, bác sĩ ấy còn nói vị này chắc làm mũi nhiều lắm, sao lại làm nâng trán ở đây, rồi bảo tôi nên trao đổi kỹ với viện trưởng..
Sau đó tôi hiểu rằng không thể chỉ đổ lỗi cho làn da của mình, mà bản thân ca mổ cũng có thể đã làm không đúng. Những nội dung đã trao đổi với viện trưởng trong lúc tư vấn (kỳ vọng, phương pháp phẫu thuật, thời gian mổ, v.v.) nhìn theo một cách nào đó cũng giống như một thỏa thuận; vậy mà không có thay đổi ở vị trí chân mày, lại không có chăm sóc hậu phẫu tích cực nào cho việc đó (thật ra điều này còn khiến tôi thất vọng hơn), nên tôi nghĩ liệu có phải đó là vi phạm thỏa thuận hay không và đã yêu cầu hoàn tiền toàn bộ. Sau đó tôi được nhân viên báo rằng không thể hoàn lại toàn bộ, và khi tôi nhắc lại qua KakaoTalk thì họ yêu cầu gặp mặt, nên tôi đã đến bệnh viện để trao đổi trực tiếp.
Chăm sóc sau mổ của bệnh viện cũng là phần rất quan trọng đối với người tiêu dùng, nên tôi sẽ chia sẻ chi tiết nhất có thể dựa trên trải nghiệm của mình.
Nếu để thành tranh chấp thì cả hai bên đều phiền phức, nên tôi đến bệnh viện với mong muốn giải quyết chuyện này một cách êm đẹp, nhưng thái độ áp đặt và cao giọng của viện trưởng khiến tôi rất mệt mỏi. Họ lớn tiếng và quát tháo đến mức nào… Tôi sợ đến mức phải xin họ đừng la nữa. Với thái độ áp chế như vậy, tôi nghĩ khả năng đi tới tranh chấp pháp lý còn cao hơn là hòa giải, và nó nghiêm trọng đến mức có thể dùng làm bằng chứng về sau nên tôi còn phải ghi âm. Nếu ai đó sau phẫu thuật có điểm không hài lòng mà muốn đến gặp viện trưởng để khiếu nại, tôi nghĩ đi cùng một người khác sẽ hữu ích hơn là đi một mình.
Tôi không hề bốc đồng mà đi phẫu thuật. Từ tháng 4 năm 2019 tôi đã tư vấn lần đầu rồi. Khi đó, sự cần thiết của phẫu thuật nâng trán và kế hoạch mổ được đề xuất rất thuyết phục, và tôi có ấn tượng tốt với viện trưởng vì đã tư vấn rất kỹ lưỡng. Năm năm sau, mí mắt tôi càng sụp hơn, nên tôi tin viện trưởng và tự mình tìm đến, vì vậy sự thay đổi thái độ ấy thật sự thật sự thật sự gây sốc.
Ngoài thái độ ra, tóm tắt lại lập luận của họ là vì ca mổ làm tốt nên không thể hoàn tiền. Họ nói đây không phải là phẫu thuật thất bại, mà là tôi không hài lòng với kỳ vọng chủ quan của mình nên không thể hoàn tiền. Họ đưa ra hai lý do lớn. Một là vì tôi nói sau nâng trán thì mắt tôi mở dễ hơn, nên không có gì sai. Hai là vì da tôi dày hơn mức trung bình một cách cực đoan và độ đàn hồi kém, nên chỉ là trước và sau không khác nhau, còn bản thân ca mổ không có vấn đề gì, vì vậy đây là sự không hài lòng đối với kỳ vọng chủ quan của tôi.
Tôi không thể đồng ý với tất cả những điều đó. Bởi vì,
1. Sự bóp méo một chiều mục đích của phẫu thuật nâng trán
Họ nói: “Nâng trán không phải là phẫu thuật nâng trán lên vài mm, mà là phẫu thuật giúp mở mắt dễ hơn,” rồi hình như còn nói là tôi có nói mình mở mắt dễ hơn.
Tôi thực sự không nhớ rõ mình có nói về lực mở mắt trong lúc tư vấn hay không, nhưng tôi đã chủ yếu nói về độ dày của vùng mí mắt, tức là tình trạng sụp mí trên (trong phiếu tư vấn do bệnh viện cung cấp cũng có ghi lại). Đây rõ ràng là bác sĩ tự ý đổi mục đích chính của nâng trán rồi khăng khăng rằng vì đã đáp ứng được điều đó nên coi như xong.
Ngay cả trong bài viết chuyên gia cũng ghi rất rõ rằng: “Khác với phẫu thuật nâng chân mày, mục đích chính của phẫu thuật nâng trán là ‘nâng chân mày’. Tức là vừa kéo phần chân mày bị chảy xệ lên trên, vừa kéo cả mí mắt lên cùng lúc.” (Bài chuyên gia Hidoc, Kim Chang-yeon, 2021, https://mobile.hidoc.co.kr/healthstory/news/C0000655060).
Thậm chí trên trang web của D.End Plastic Surgery, ở mục thứ ba về đối tượng của phẫu thuật Endotine nâng trán có ghi: “Nếu muốn cải thiện chân mày sụp và mí mắt sụp”.
Cảm giác mở mắt dễ hơn ư? Thành thật mà nói tôi không rõ lắm. Nếu tôi ưu tiên cải thiện chức năng hơn hết, chắc tôi đã đi khoa mắt để chẩn đoán sụp mi và chỉ tìm hiểu cách chỉnh mắt đơn giản, rẻ hơn rồi. Ngược lại, họ còn bán kèm chỉnh mắt cùng với nâng trán (trong file Excel có bảng giá, chính tên phẫu thuật cũng được phân loại thành nâng trán + chỉnh mắt không rạch), nên tôi thấy khó hiểu và sau khi kết thúc tư vấn còn nhớ mình đã yêu cầu viện trưởng giải thích thêm về lý do vì sao phải làm chỉnh mắt.
Tức là đây là ca mổ không có thay đổi ở đường mí kép, nhưng lại nói là dùng cách buộc một nhóm cơ nào đó để tăng cường chức năng mở mắt. Ở góc độ bệnh nhân, dù tôi không hiểu hết, tôi chỉ vì tin viện trưởng và nghĩ có thêm chút gì tốt hơn cũng được nên mới làm.
Vì vậy, ngay từ đầu tôi luôn đặt việc nâng chân mày lên trên việc cải thiện chức năng mở mắt, nên dù có nhượng bộ mà coi như khả năng mở mắt đã tốt hơn đi nữa, tôi vẫn không cho rằng việc không có thay đổi nào từ ca mổ có thể được hợp lý hóa thành một ca phẫu thuật thành công.
2. Trước phẫu thuật không hề được thông báo rằng do tình trạng da của tôi mà kết quả có thể không tốt.
Viện trưởng nói rằng ca mổ bản thân nó làm tốt, nhưng da tôi dày, ít đàn hồi và cứng như cao su nên kết quả có thể không khiến tôi hài lòng.
Vậy thì với tư cách là bác sĩ chuyên khoa phẫu thuật thẩm mỹ, đã biết đặc điểm da của tôi sẽ ảnh hưởng thế nào đến kết quả phẫu thuật, lẽ ra họ phải nói để tôi hạ thấp kỳ vọng, chứ đúng ra phải làm vậy chứ? Nếu là làn da có đặc điểm bất lợi vượt mức trung bình như thế, thì tất nhiên đó là điều mà bác sĩ chuyên khoa phẫu thuật thẩm mỹ không thể xem nhẹ.
Khi tôi hỏi vì sao trước đó không nói cho tôi biết về da của mình và việc đó có thể ảnh hưởng đến kết quả mổ, họ lại hỏi ngược rằng tôi chẳng phải đã biết da mình dày sao, rồi còn nói “tôi đâu phải thần, phải mổ rồi mới biết”, khiến tôi cạn lời.
Hôm qua tôi cũng đã tư vấn về phẫu thuật lại nâng trán với một giáo sư chuyên về căng da mặt tại bệnh viện đại học, và bác sĩ ấy cũng nói rằng vẫn có thể phẫu thuật lại, đồng thời cho biết bác sĩ chuyên khoa phẫu thuật thẩm mỹ khi nhìn vào da của bệnh nhân thì có thể phần nào dự đoán được tiên lượng của phẫu thuật nâng. Nếu là làn da có đặc điểm bất lợi vượt mức trung bình như thế, thì tất nhiên đó là điều bác sĩ chuyên khoa phẫu thuật thẩm mỹ không thể xem nhẹ, nên tôi nghĩ trong lúc tư vấn lẽ ra phải nói trước cho tôi.
Hoặc trong lúc tư vấn, viện trưởng đã cho tôi xem ảnh trước và sau của một phụ nữ ngoài 20 tuổi làm nâng trán + chỉnh mắt không rạch. Khi đó tôi hỏi liệu có thể kỳ vọng mức khác biệt trước và sau giống như trong ảnh không, thì họ nói nếu phẫu thuật mà ai cũng giống hệt như ảnh thì chẳng phải ai cũng thành ngôi sao sao. Câu đó nghe không hề hợp lý, và thật sự khiến tôi rất khó chịu…
Cuối cùng họ nói vì tôi không hài lòng nhiều như vậy dù đây là ca mổ thành công, nên hai ngày sau họ sẽ làm miễn phí nâng chân mày dưới. Họ bảo tôi quyết định trong vòng 10 phút, nếu không thích đề nghị này thì cứ làm pháp lý đi, nên vì đó là khuôn mặt của tôi, tôi chỉ kịp xin thêm một ngày để suy nghĩ. Hừ.
Một ca phẫu thuật thẩm mỹ thôi mà người ta phải băn khoăn, tìm hiểu, tra cứu rất nhiều, từ tên viết tắt của bệnh viện cho đến chạy khắp nơi online lẫn offline… Làm sao có thể trong đúng một ngày mà quyết định được ca nâng chân mày dưới vốn thường chỉ người trung niên mới cân nhắc? Có quá nhiều thứ phải tìm hiểu, như liệu đó có thật sự là ca mổ phù hợp với tôi hay không, và nếu đúng thì diện mạo có thể thay đổi như thế nào.
Dù vậy, viện trưởng chắc cũng đã suy nghĩ và còn không lấy tiền, lại phải sắp xếp riêng thời gian để đề xuất ca phẫu thuật đó cho tôi, nên tôi cũng muốn nghiêm túc xem xét. Sau buổi trao đổi, tôi nhờ nhân viên lễ tân cho xem ảnh trước và sau của những phụ nữ trung niên đã làm nâng chân mày dưới. Nhưng diện mạo của họ thay đổi khá nhiều, và phần mí trên còn bị hẹp hơn, khiến tôi nghi ngờ liệu đây có thật sự là ca mổ mình cần hay không.
Điều cốt lõi là tôi đã cố công nghiên cứu phẫu thuật nâng trán để không làm khoảng cách giữa mắt và chân mày bị thu hẹp mà vẫn tạo được thay đổi tốt cho vùng mắt, rồi cuối cùng rất khó khăn mới quyết định làm. Vậy mà họ lại đề xuất nâng chân mày dưới, một phương pháp có thể bỏ đi phần da dưới chân mày và làm khoảng cách ấy còn hẹp hơn, khiến tôi thật sự không hiểu nổi.
Tôi không biết các vùng khác thế nào, nhưng riêng nâng trán thì tôi thật sự không khuyên làm. Nếu mục đích chính là cải thiện chức năng mở mắt, và da của bạn mỏng, đàn hồi tốt hơn tôi nên kết quả hài lòng thì còn được. Nhưng nếu không phải vậy, quá trình hậu phẫu sẽ không suôn sẻ. Mối quan hệ tin cậy cũng bị rạn nứt, và dù bác sĩ có giỏi đến đâu, tôi cũng không muốn giao khuôn mặt mình cho người đó nữa.
Vì vậy, tôi đã từ chối đề nghị làm miễn phí nâng chân mày dưới, chủ yếu là do vấn đề niềm tin, và bắt đầu chuẩn bị phương án pháp lý...
Bài viết này được soạn dựa trên quyền lợi của người tiêu dùng được Hiến pháp và Luật Khung về Người tiêu dùng của chúng ta bảo đảm, và tôi xin nói rõ rằng ngoài mục đích chia sẻ thông tin và giúp đỡ các bệnh nhân khác ra, bài viết không hề có mục đích bôi nhọ cơ sở y tế này.