Giờ đã hơn một tháng rồi. Cách đây không lâu tôi đã đến bệnh viện để kiểm tra. So với ban đầu thì đã đỡ hơn nhiều, nhưng phần bên trái vẫn còn dấu bị kéo nên trông buồn cười lắm. Khi tái định vị mỡ, họ đã kéo phần bị chảy xệ lên.... Tôi bảo họ nới chỗ bị kéo ra một chút.. thì họ nói không được, vì như vậy hai mắt sẽ bị lệch nhau. Họ nói là đã kéo giống nhau... Rằng mí mắt bên trái bị chảy xệ nhiều hơn nên phần dưới chỉ trông như vậy thôi.. Tôi cũng có thể phản bác thêm, nhưng tôi đã không làm. Vì như vậy chẳng khác nào nói rằng, “Đó là lỗi của bác sĩ. Hãy thừa nhận lỗi đi.” Và tôi cũng sợ phẫu thuật lại.
Mỗi lần nhìn vào gương.. tôi vừa có cảm giác hy vọng rằng nó sẽ đỡ hơn.. vừa sợ rằng biết đâu nó sẽ cứ giữ nguyên như vậy. Vì bác sĩ ngay từ đầu đã không thừa nhận lỗi của mình, nên trong lòng tôi đủ thứ cảm xúc lẫn lộn.
Ảnh trước và sau cũng dùng ánh sáng.. Ảnh trước thì chụp cho xấu quá mức, còn ảnh sau thì chụp mờ để bản thân nếp nhăn không nhìn thấy được..
Tôi nghĩ chuyện này không chỉ ở bệnh viện này, mà có lẽ những nơi khác cũng vậy. Tôi mong là không phải thế.. nhưng cố tình như vậy..
Họ nói sau một tháng thì có thể bơi và xông hơi. Nhưng vùng dưới mắt tôi vẫn chưa hồi phục, nên tôi thật sự không nghĩ mình có thể đeo kính bơi.. Sau phẫu thuật.. tôi chỉ tăng cân. Không vận động mà tăng cân nên mỡ cũng lên một cách xấu xí.
Tôi tò mò không biết những người khác sau phẫu thuật bao lâu thì đeo kính bơi..
Mí đôi của con trai tôi cũng vậy, đã hoàn toàn thành mí đôi ẩn. Nó nói lúc vừa tháo chỉ là đẹp nhất.. Tôi hỏi có thể nâng đường mí lên thêm một chút không, thì bác sĩ kiên quyết nói là không được..