Bài viết

Đánh giá chỉnh nha@ortho-review

Review phẫu thuật Smile LASIK!

Lúc đầu mình đang nghĩ nên viết gì cho bài đầu tiên để lên hạng, thì đúng lúc vào tháng 2 mình vừa làm phẫu thuật Smile LASIK xong nên sẽ kể lại đây! Bài này chắc sẽ hơi lan man và rối, nhưng nếu đang rảnh thì đọc nhé! Nếu đọc lúc đang bận thì sẽ bực đó!

Thực ra thời điểm bây giờ cũng rất hợp, vì mình đã trải qua hết mấy tác dụng phụ lặt vặt rồi (dù hiện tại vẫn còn tiếp diễn ㅠ ), nên có thể nói rõ ràng về ưu và nhược điểm.

Trước hết, để giải thích vì sao mình đi làm LASIK: mình là người đeo kính từ năm 8 tuổi cho đến tận 26 tuổi. Thật sự, kính rất bất tiện nhất là vào ngày mưa và lúc chênh lệch nhiệt độ lớn vào mùa đông thì bị hấp hơi, mà trên hết là vì sống mũi mình thấp nên mỗi lần vận động kính hay rơi xuống, quá bất tiện nên mình quyết định dành dụm tiền và làm LASIK trước. Nhưng làm một mình thì hơi sợ, mà kiểu này nghe nói đi cùng bạn bè sẽ được giảm nhiều nên mình rủ mấy bạn cũng đang đeo kính, tra bệnh viện, hỏi người quen, rồi sàng lọc kỹ càng để chọn một chỗ, mình đại diện đặt lịch tư vấn, ba đứa vừa đi vừa bàn trước xem cần chuẩn bị gì, dự tính chi phí thế nào... rồi đến bệnh viện... Bọn mình lười nên chỉ định đi đúng 1 nơi thôi nên cứ làm luôn.. Nhưng các bạn nào sắp làm LASIK thì ít nhất cũng nên đi xem 2 nơi...

Dù sao thì quay lại câu chuyện, đúng là mình đi rất sớm mà vẫn đông người và có đủ các quy trình kiểm tra.

Vào trong trước tiên thì mỗi người vào một phòng tư vấn nhỏ để hỏi xem muốn làm loại phẫu thuật nào. Mình chỉ nói là không muốn làm LASEK vì đau, nên muốn làm LASIK, thì người đó bảo đã hiểu rồi, trước hết hãy điền bảng câu hỏi (xin lỗi, tự nhiên mình quên mất tên gọi), điền xong thì đi kiểm tra xem có thể phẫu thuật được không. Có khá nhiều hạng mục kiểm tra, nhưng thứ mình nhớ nhất là xét nghiệm gen để xem mắt có phải kiểu làm LASIK xong cũng không bị mù hay không, và kiểm tra độ khô của mắt, thấy rất thú vị. Lúc đó mình hơi căng thẳng, nghĩ linh tinh như nếu mình là kiểu hiếm có thể bị mù thì sao, nhưng may là họ nói mình làm phẫu thuật được, giác mạc cũng dày đủ nên lại vui vẻ đi tiếp. Nhưng vấn đề phát sinh là ở đây họ làm kiểu gây tê đồng tử gì đó để kiểm tra, nên đồng tử phải giãn to một lúc, sau khi kiểm tra xong, trong lúc chờ mình nói với nhân viên quầy rồi đi ăn, mà ánh nắng bên ngoài chói đến phát sáng. Nếu ra khỏi tòa nhà thì nên có kính râm hoặc ô che nắng.

Sau đó mình tự thanh toán và lấy trước thuốc đã được kê ở hiệu thuốc gần đó, rồi ăn bánh phở cắt, sau đó quay lại bệnh viện để vào phần tư vấn phẫu thuật chính thức, nghe giá mà muốn khóc. Họ giải thích là nên làm Smile LASIK hơn LASIK (thực ra đây vốn là một bệnh viện lớn nổi tiếng về Smile LASIK), và nói Smile LASIK ít đau hơn sau phẫu thuật. Thế là mình bị thuyết phục, đồng ý làm Smile LASIK, rồi vì có vài chỗ giác mạc bị tổn thương nên mình còn làm thêm tăng cường giác mạc cho cả hai mắt. Vậy nên tổng cộng, gồm phí khám + phí phẫu thuật Smile LASIK + tăng cường giác mạc hai bên, mình là người tốn nhiều nhất trong nhóm bạn đi cùng. Dù vậy mình có được giảm giá theo nhóm và còn nhận đủ thứ quà. Chỉ có mình và thêm 1 bạn nữa được chỉ định tăng cường giác mạc, và họ rút máu bằng kim tiêm để làm thành dung dịch nhỏ mắt huyết thanh tự thân.

Dù sao thì sau khi tư vấn xong hôm đó, vì rất nhanh đã vào luôn phẫu thuật nên khi mặc đồ phẫu thuật bước vào, người ta lại gây tê mắt thêm lần nữa, làm thêm khoảng một kiểm tra nữa rồi lần lượt đưa vào bàn mổ. Lúc đó tầm nhìn mình đã mờ đi, nên y tá nắm tay giúp mình lên bàn mổ, rồi mình nằm xuống đàng hoàng và làm đúng theo lời bác sĩ: nhìn vào chỗ họ bảo nhìn, tập trung vào chỗ họ bảo tập trung, và vì họ bảo đừng cử động nên mình cứ nằm im, gần như còn không dám thở. Vài giây sau thì có mùi khét như mực bị nướng cháy và tiếng xèo xèo, rồi họ nói kiểu “Xong rồi~ tốt lắm.”, sau đó mình nằm sang ngay bàn mổ bên cạnh, có vẻ như họ đang mở giác mạc để đặt ống kính vào. Mình biết sao à? Vì hai bác sĩ nói chuyện trực tiếp ngay trên đầu mình, mình nghe hết. Mình tự nghĩ, à, họ đang chỉnh vị trí ống kính, nhưng có vẻ chưa ổn lắm. À, cuối cùng cũng thành công rồi. Mình đã tự nghĩ như thế.

Khi họ nói xong và đưa tay để mình nắm, mình dựa vào cánh tay đó để đi sang ghế sofa nghỉ ngơi, họ bảo nhắm mắt một lát nên mình thực sự nhắm mắt lại và gật gù ngủ. Đầu óc mơ màng buồn ngủ, mắt còn chảy một chút nước mắt, mà vì không được uống nước nên cổ họng cũng rất khát. Dù sao thì sau khi nghỉ bắt buộc xong, họ nói có thể mở mắt và đi thay đồ, nói thật là tầm nhìn mình mờ đến mức mình tưởng phẫu thuật hỏng, nên vội vàng nói với bạn: “Mắt mình mờ quá!” thì bạn mình cũng đều nói mắt họ cũng mờ, thế là mình mới yên tâm mà thay đồ. (Bình thường mình hơi dễ làm quá lên...ㅋ) Cái tầm nhìn đó là kiểu gì nhỉ: giống hệt tầm nhìn của người bị cận nặng đi lại trong nhà tắm công cộng khi tháo kính ra, thật sự luôn. Vấn đề là trước khi về nhà còn phải ngồi nghỉ một lúc rồi mới đi, nhưng đến lúc được bảo có thể đi thì có lẽ thuốc tê đã hết, mắt mình đau rát quá, mọi ánh sáng như đang cố tình đâm thẳng vào mắt mình, đau thật sự. Nhưng mình nghĩ chắc vì bình thường mình cũng là kiểu thuốc tê hết rất nhanh. Bạn mình hết chậm hơn nên về nhà ổn, còn mình vì thấy mấy bài viết nói đây là mổ xuất viện trong ngày, hoàn toàn có thể tự về nhà, nên cứ vô tư nghĩ lúc về nhà cũng đi tàu điện ngầm và xe buýt được. Thật sự, khoảnh khắc bước ra khỏi bệnh viện mắt đau đến mức mình впервые cảm nhận rõ thế nào là “nước mắt tự chảy ra”.

Mình hoảng loạn thật sự, một người bạn thì được bố mẹ đến đón, còn một người khác và mình thì mỗi người tự đi taxi về. Nhân tiện, chỉ cần ánh sáng điện thoại thông minh thôi cũng làm mắt mình đau, nên mắt cứ tự động nhắm lại, không thể nhìn rõ màn hình, mình phải tìm vị trí thường bấm trong tầm nhìn mờ mờ rồi mới gọi được taxi về nhà. Bình thường mình không hay chửi, nhưng thật sự đủ mọi câu chửi đều bật ra khỏi miệng. Ngay cả lúc đó, mình vẫn nghĩ nếu mình làm LASEK thì chắc giờ đã phải ngủ ngoài đường rồi, nên trong taxi mình cứ như một người có câu chuyện buồn, nhắm mắt và nước mắt chảy ròng ròng, tài xế taxi chẳng nói gì mà bật radio nhạc cổ điển cho mình. Thế là mình cứ ngồi xe về như một người có câu chuyện buồn. Hôm sau mắt khá hơn rồi nên mình cho chú tài xế 5 sao.

Về nhà mắt vẫn nóng rát, mình tựa vào gối nằm xuống, vừa nguyền rủa thế giới sao không đeo kính cho rồi thì ngủ thiếp đi, tỉnh dậy đã là buổi tối. Đến tối thì đỡ hơn chút, mình uống thuốc, nhỏ thuốc xong lại ngủ ngay, tỉnh dậy thì sang ngày hôm sau và thấy đỡ hơn một chút. Dù vẫn còn chói nhưng lúc đó chỉ giống như nheo mắt dưới nắng mạnh thôi. Dù sao thì sau phẫu thuật phải quay lại bệnh viện nữa cũng thấy phiền. Họ bảo sẽ kiểm tra thị lực định kỳ, và đến khi đánh giá mắt ổn thì mới thôi quay lại, cái đó mình thấy tốt. Bây giờ mình vẫn chưa hoàn toàn không đeo kính, nhưng khi nhìn màn hình máy tính và dùng điện thoại thì mình nhất định đeo kính chống ánh sáng xanh. Nhưng chỉ vậy thôi mà mình đã thấy cuộc sống hài lòng hoàn toàn rồi. Không còn phải vừa ăn mì ly vừa ước lượng vị trí để nhét vào miệng nữa, cũng không phải nín thở trên xe buýt vì sợ kính sẽ đọng hơi nước thêm... Đặc biệt là vào ngày mưa, không còn nghĩ muốn gắn cần gạt nước cho kính nữa... Mức độ hài lòng khi tập thể dục thì không thể diễn tả nổi. Mình cảm nhận được rằng, cuộc sống không còn gì vướng víu đúng là như thế này! Ừm, mình viết nhiều quá rồi. Nhưng vẫn cảm ơn vì đã đọc, mình để bản tóm tắt ở dưới nhé!

-------------------------------------------------------------------------- +Ưu điểm+ 1. Khi trang điểm thì không còn phải đoán màu rồi mới bôi nữa. 2. Khi tập thể dục dù vận động mạnh cũng không có gì bị bay ra. 3. Mùa đông ngồi xe buýt thì không còn phải lau kính mãi như trong phim tình cảm mùa đông nữa.

+Nhược điểm+ 1. Với mình, khô mắt trong 2 tháng sau phẫu thuật thật sự không thể nói bằng lời. Dùng hết cả thuốc nhỏ mắt nhân tạo được kê rồi vẫn không đủ, mình còn phải nhờ gia đình lấy thêm để dùng được nhiều nhất có thể. Nhưng nhìn bạn bè dùng ít hơn thì có vẻ chỉ mình thuộc kiểu bị khô nặng lên. (Tùy cơ địa nên đừng lo trước ㄴㄴ) Nhưng mình cứ chăm sóc đều đặn, đến sau 4 tháng thì dần dần ổn tới mức không cần dùng nhiều nữa.

2. Lúc sáng ngủ dậy, có khi đau như giác mạc dính vào mí mắt rồi bị xé ra, nhưng chỉ là cơn đau thoáng qua nên mình cứ sống chung với nó.

3. Lúc nhỏ thuốc nhỏ mắt nhân tạo mình vô tình chọc nhẹ vào giác mạc, làm giác mạc bị thủng, thế là phải đi điều trị ở phòng khám mắt gần nhà...ㅋㅋ Sau phẫu thuật giác mạc thật sự yếu như em bé, nên hãy đối xử thật cẩn thận... Dù thuốc nhỏ mắt có chảy xuống mặt cũng được, đừng nhỏ quá gần... hứa nhé...

4. Ban đêm bị lóa sáng rất nặng nên khá vất vả, nhưng cái này cũng đang dần cải thiện giống như khô mắt vậy. Tuy nhiên khi lái xe thì nhất định phải đeo kính chống chói.

+Lời cuối+ Khi phẫu thuật thì tuyệt đối đừng tự tạo tình huống phải lái xe, và tạm thời hãy bỏ khóa mật mã điện thoại. Lúc gọi taxi, thật sự mình phải bấm ứng dụng taxi đúng trong khoảng thời gian ngắn lúc mở khóa mật mã, vì nếu mật mã cản lại thì không nhìn thấy gì và hoảng loạn ngay. Dù không giúp được quá nhiều cũng hãy mang kính râm hoặc ô che nắng. Nếu bạn ghét hết mấy thứ đó thì đi cùng người đi kèm là tốt nhất, thật sự.

Vì mình đã làm LASIK rồi nên giờ đang nghĩ đến việc chỉnh đường viền mắt, mong mọi người chia sẻ nhiều thông tin nhé~ Bye!

Chưa có bình luận.