*Mình copy lại bài mình đã đăng ở một diễn đàn khác để chia sẻ thông tin*
Mình đặt túi từ năm 2012, không nhớ hãng nào, là túi hình giọt nước bề mặt nhám khoảng 320cc (hai bên khác nhau nhưng mình không nhớ chính xác). Đến mùa hè năm 2016, tức là năm thứ 5, mình đã tháo bỏ.
Đến giờ cũng đã hơn 3 năm kể từ khi tháo rồi. Cả lúc đặt lẫn lúc tháo đều làm qua đường nếp dưới vú. Sẹo không quá nặng nhưng chắc người từng phẫu thuật nhìn là biết..?
Lý do tháo là vì bị co bao muộn.
Ban đầu mình bị thuyết phục bởi lời bác sĩ rằng phải làm to nhất có thể thì sau này mới không hối tiếc, và túi hình giọt nước vốn đã có sẵn dáng nên dù đặt tối đa cũng sẽ không tự nhiên, thế là mình đặt size lớn nhất có thể. Và mình đã hối hận về điều đó, đến bây giờ vẫn hối hận. (Không phải mình muốn đổ lỗi cho bác sĩ đâu. Cuối cùng thì người quyết định vẫn là mình.)
Lúc đầu mình vui kinh khủng, kinh khủng, kinh khủng, kinh khủng, kinh khủng, kinh khủng vì cuối cùng cũng có bộ ngực vốn là áp lực cả đời mình. Trong thời gian hồi phục, đau hay khó cử động gì đó đều không thành vấn đề. Mình cao 165, dáng người khá đậm, nên mình luôn nghĩ nếu đã không có ngực thì phải là người gầy mảnh mai, còn nếu đã có dáng to, đậm thì ngực cũng nên to theo mới công bằng. Chưa kể mình ngực ức gà, ngực cách xa nhau, nên dù mặc áo ngực kéo lại như người ta thì chỉ cần giơ tay lên một lần là mọi công sức tan thành mây khói, lại tách ra~~~~
Nhưng sau phẫu thuật, có vài vấn đề.
1. Qua cả giai đoạn hết sưng rồi mà phần ngực trên vẫn không xuống. Hoàn toàn không thấy dáng giọt nước, nhìn ngang thì ngực trên còn to hơn ngực dưới. Mình đến bệnh viện tư vấn, họ nói ca này làm đẹp rồi, không sao đâu, do núm vú vốn thấp, khoang ngực lại hẹp, và vì da co giãn tốt nên như vậy.. Mình cũng cố gắng mang băng nâng ngực trên, nhưng kết quả thực tế không cải thiện mấy. Thời gian trôi qua thì có đỡ hơn, nhưng phần lồi ở ngực trên cuối cùng vẫn không biến mất.
Chưa kể nếp dưới vú bên trái và bên phải cũng khác nhau nên vị trí núm vú cũng khác nhau. Vì vậy phần lồi ngực trên bên trái nặng hơn, và ngực trái còn trông như túi hình giọt nước bị xoay. Khi mình nói vấn đề này, họ bảo là vì vị trí núm vú ban đầu của mình đã khác nhau. Vậy thì đáng lẽ họ phải chỉnh theo hoặc hỏi mình trước mổ là sẽ làm thế nào chứ..
Vì có phần lồi ở ngực trên mà vị trí núm vú lại thấp, nên nhìn ngang thì núm vú không nằm ở điểm cao nhất của ngực mà ở vùng bị đổ bóng.
Mình đặt túi hình giọt nước vì muốn dáng giọt nước, nhưng hoàn toàn không thấy được hình dáng đó. Muốn tự nhiên thì khi đứng, ngực phải hơi chùng xuống, phía dưới ngực phải có một chút da chạm và nếp gấp, nhưng của mình thì thật sự 1 tí da chạm nhau cũng không có. Đó là một bộ ngực căng đầy, đầy tới tận phần ngực trên.
2. Bộ ngực bị nhồi vào hết cỡ thì căng quá mức, hơn nửa năm trời, phần ngoài ngực (phía sát hông) và núm vú đau đến mức không chỉ chạm không nổi mà mặc áo ngực cũng khó (có lẽ do da bị kéo giãn). Đau kiểu như khi bị sốt, chạm vào bề mặt da thì nổi da gà rồi nhói lên, cảm giác đó cứ kéo dài.
Mình là người khá lì nên cứ nghĩ thời gian qua rồi sẽ đỡ, và quả thật có đỡ, nhưng đến bây giờ sau khi tháo, núm vú vẫn không có cảm giác. Ai chạm vào cũng (*-_-*) mình không biết rõ lắm. Thứ mình còn cảm nhận được chỉ là cảm giác đau, tức là cảm giác đau vẫn còn hoạt động. Nếu dây thần kinh bị đứt hẳn chứ không chỉ tổn thương thì sẽ không bao giờ hồi phục lại được.
3. Trước đây mình đã mặc size 55 nửa đến 66, vì ngực mà phải mặc 77 cũng là một áp lực. Không phải kiểu cơ thể chỉ lớn hơn chút xíu rồi ngực lớn thêm, mà là size hoàn toàn khác, trong khi sẵn mình đã có dáng người đậm, lại làm ngực to tối đa, việc tìm được quần áo vừa vặn thôi đã rất khó rồi (hồi đó chưa có nhiều trang bán đồ big size như bây giờ)
Nghĩ lại thì đây có lẽ là một ca phẫu thuật không hề cân nhắc đến vóc dáng cơ thể của mình. Dù vậy thì mình cũng đã có ngực, và bản thân mình không phải kiểu quá nhạy cảm nên cứ thế sống qua mấy năm. Nhưng từ một ngày nào đó, phần lồi ngực trên bên trái ngày càng có vẻ nặng hơn. Vì đã lâu sau mổ nên mình đi siêu âm kiểm tra, và đúng chỗ mình thấy bất thường thì có viêm, có dịch tụ lại, và co bao cũng đang tiến triển.
Thế là mình phân vân nên làm gì, rồi nghe nói ở Bundang có bệnh viện ㄷㅇ nổi tiếng về mổ lại liên quan đến co bao nên mình đến tư vấn. Họ nói trường hợp của mình không quá nặng, và nếu mổ lại thì vì khoang ngực đã mở ra rồi cộng với phần mô sẽ bị mất đi khi tháo, khả năng sẽ phải đặt túi lớn hơn, hoặc ít nhất size tối thiểu cũng phải bằng túi hiện tại, nên rất khó giảm các khó chịu mà mình đang cảm nhận, vì vậy họ đề nghị thử điều trị bằng thuốc và cố gắng kiểm soát tối đa. (Thật sự rất nhẹ nhàng và tư vấn rất có tình người, nên dù mình chỉ tư vấn ở bệnh viện đó thôi nhưng vẫn vô cùng cảm ơn. Sau khi đăng bài mình tìm lại thì bệnh viện dường như vẫn còn, nhưng gần như không có thông tin liên quan.)
Nghĩ đi nghĩ lại, mình cảm thấy có lẽ mình đã đang cố chui vào một bộ quần áo không hợp với mình. Dù có mổ lại hay khống chế được đợt viêm này thì cũng không có gì đảm bảo sẽ không tái diễn cùng một vấn đề.
Vì vậy mình quyết định tháo bỏ, và tháo ngay tại bệnh viện đã mổ cho mình. (Mình nhớ chị phụ trách tư vấn rất tiếc cho mình.) À, mình nhớ là họ nói không cần bóc bao nên mình đã không bóc, nhưng không chắc lắm.
Cảm nhận sau khi tháo là:
1. Ngay sau mổ, cơ thể nhẹ hẳn đi, đau vai biến mất ngay, không có thời gian hồi phục dài như lúc đặt túi. Thật sự có cảm giác như được trở về đúng cơ thể của mình.
2. Kích cỡ còn tăng hơn trước mổ. Lúc đầu mình tưởng chỗ đặt túi sẽ được băng ép cho dẹt hẳn rồi kết thúc ở đó, nhưng mô thịt cứ dần đầy lên. Đến khoảng tháng thứ 3, mặc áo ngực Emaphil Chomori là đã có khe ngực (trước mổ còn không làm được vậy). Điều buồn cười là phần lồi ngực trên còn nặng hơn, dáng cũng xấu hơn, và cuối cùng bên trái từng bị viêm giờ lại lớn hơn. Chắc là do chỗ viêm đó nên nó giãn thêm một chút chăng
Nhưng dáng thì tuyệt đối không đẹp, và vì khoang ngực mở rộng tới tận hông, ranh giới giữa mỡ nách và ngực hoàn toàn không còn. Và nó sa xuống rất nhiều ngực trên hầu như không có, phần thịt tụ xuống phía dưới, đúng kiểu ngực chảy xệ...
Khi đi mua áo ngực, mình không cần kiểu gom lên hay gì cả, chỉ cần nó chứa được ngực mình đàng hoàng là tốt rồi, nhưng vì diện tích quá rộng nên size cup nhảy lên đến C-D mà dung lượng lại không đủ, thế nên nhét đệm vào vẫn bị trống. Dù sao thì mua áo ngực rồi mặc lên cũng có cảm giác như mình đang cố chơi gian bằng áo push-up và đi khắp nơi vậy Nên dạo này mình chỉ mặc bralette, tính đơn giản theo vòng chân ngực và vòng ngực trên thì khoảng 80 B~C.
Chỉ cần dùng tay gom lại nhìn thôi đã đầy đặn và đẹp, nhưng buông tay ra thì...
3. Đây là ưu điểm mình thích nhất. Ngực mềm.. và ấm. Mình nhận ra điều đó rồi tự nhiên muốn khóc. Cảm giác rất... kiểu cuối cùng đây thật sự là cơ thể của mình
Lúc còn có túi thì ngực cứng và lạnh, nhưng thật ra khi ấy mình lại không cảm nhận rõ lắm. Thế mà sau khi tháo ra, bộ ngực chỉ còn da thịt của chính mình lại ấm áp, mềm mại và dễ chịu đến thế, mình thích lắm. Ở nhà một mình mình còn hay bóp bóp mãi nữa
Vậy nên nếu hỏi cuối cùng mình có hối hận về chính ca phẫu thuật hay không thì mình không hối hận về bản thân việc phẫu thuật.
Mình đã tốn hơn mười triệu won và khổ sở đủ đường, nhưng vẫn từng sống vài năm trong đời với tư cách là một người có ngực, nên mình thấy hạnh phúc. Thậm chí vì ngực quá đầy nên dù mặc bikini halter neck không gọng, hoặc chỉ dán miếng che núm vú, mình vẫn chụp ảnh được với dáng đẹp
Những người xung quanh thỉnh thoảng hỏi mình, vì họ cũng muốn làm phẫu thuật ngực, còn mình thì vừa từng đặt rồi lại tháo, vậy mình nghĩ thế nào. Nên mình trả lời rằng dù có phải trải qua đủ đau đớn, khổ sở, để lại sẹo, và thậm chí nghĩ tới trường hợp xấu nhất còn tệ hơn mình, nhưng nếu cảm giác là thà chết trên bàn mổ còn hơn sống cả đời không có ngực (mình làm phẫu thuật vì mình đã nghĩ như vậy), thì cứ làm đi. Nếu hoàn cảnh cho phép, những gì muốn thử thì nên thử mà sống.
Nhưng mình cũng hối tiếc là giá như ngay từ đầu đã làm tự nhiên hơn với size nhỏ hơn một chút thì có lẽ sẽ tốt hơn. Nếu vậy thì mức độ hài lòng của mình chắc cũng cao hơn, và có lẽ khi bị co bao hay viêm mình cũng sẽ chọn mổ lại.
+ À, còn một điều nữa!
Mẹ mình cũng làm cấy mỡ vì cùng một mặc cảm đó, nhưng mình vẫn muốn khuyên nên đặt túi hơn là cấy mỡ. Chỉ riêng chỗ hút mỡ thôi đã phải mặc đồ ép toàn thân và khổ thật sự. Người ta nói hút mỡ làm tốt, nhưng dù có tìm nơi giỏi đến mấy để làm thì vẫn bị gồ ghề, mà chỗ lấy mỡ để phẫu thuật còn gồ ghề hơn nữa. Vậy mà tỷ lệ sống lại thấp nên giờ chẳng còn gì cả (tada-)
Chưa kể giờ mẹ cũng lớn tuổi rồi, đi kiểm tra ung thư vú thì những mảng mỡ không tan cũng không sống được đã tụ lại vôi hóa, phát hiện hẳn 7 cục đá. (Bà còn tưởng là khối u nên đi làm hết cả kiểm tra chuyên sâu) Sau này nếu thật sự bị ung thư vú hoặc có khối u thì do các mảng mỡ có mật độ khác nhau đó quấn vào nhau, nghe nói bản thân việc phẫu thuật cũng sẽ rất khó khăn!
Mong là bài này có thể giúp được chút ít cho những ai đang băn khoăn nhiều điều. Cảm ơn đã đọc!
Like 15