Bài viết

Đánh giá phẫu thuật gò má

Ghi lại để sau này xem lại: review cực kỳ chi tiết về thu gọn gò má, phần đầu…

Sau khi làm phẫu thuật thu gọn gò má + đầu mũi (sụn tự thân), giờ cũng đỡ hơn khá nhiều nên mình viết lại một bài review thật thật chi tiết.. Trước phẫu thuật : Mình sợ và run đến mức không sao bình tĩnh nổi không nói với ai, dạo này còn bị uể oải và buồn chán nặng nên cũng là kiểu quyết định cái rụp luôn. Ban đầu mình vốn chẳng nghĩ đến chuyện phẫu thuật, nhưng đi tham khảo hết bệnh viện này đến bệnh viện khác thì họ nói thẳng là gò má của mình đúng là nên làm... thế là tự nhiên thành ra kiểu “thôi làm gò má từ lúc còn trẻ đi!” luôn. Mình nói với bố mẹ là sẽ đi vắng 2 tuần rồi rời nhà, bố mẹ bảo sẽ nhanh về nhé, sẽ nhớ lắm, sáng nghe vậy mình áy náy đến mức suýt rơi nước mắt... bình thường mình muốn nói trước rồi mới làm lắm, nhưng cứ nhắc đến chữ phẫu thuật là bố mẹ nổi nóng lên ngay, nên thật sự không thuyết phục nổi... Haiz... rồi cứ thế tâm trạng rối bời mà rời nhà, đến bệnh viện thay đồ phẫu thuật rồi gặp bác sĩ trưởng khoa.. thật sự sợ đến mức nghĩ mình có đang làm đúng không?...có nên dừng lại không, rồi bị khựng lại kiểu sốc tinh thần. Thế là vừa gặp bác sĩ mình đã khóc Mình cũng không nhớ rõ mình đã nói gì, chắc đại khái là nói kiểu mình không biết bây giờ mình làm như vậy có đúng không, chỉ mong là mình đã chọn đúng... Bác sĩ đưa khăn giấy, nắm tay mình và bảo hít thở sâu, nói sẽ làm thật tốt để mình không phải hối hận về lựa chọn đó, nên mình thực sự thấy yên tâm và biết ơn. Ngày phẫu thuật : Vừa bước vào phòng mổ là mình đã sợ khủng khiếp rồi... nằm lên chiếc giường kim loại và nhìn lên đèn phía trên thôi là đã thật sự hoảng sợ. Cảm giác thở cũng không nổi nữa... bác sĩ gây mê để trấn an mình còn nói là ngủ một giấc dậy thì phẫu thuật xong rồi, nhưng đúng lúc đó mình căng thẳng quá nên cũng không nhớ rõ gì nữa, hình như còn được hỏi kiểu “em căng thẳng quá à?” “thở gấp quá à?” gì đó, rồi đột nhiên tối sầm rất nhanh, đến lúc tỉnh dậy thì đã ở phòng hồi tỉnh rồi. Đau đớn đến mức như sắp chết thật sự.. kiểu đau đến mức nghĩ bây giờ tự tử chết đi còn đỡ hơn Cảm giác đau đó mình nghĩ cả đời này sẽ không chịu nổi lần thứ hai, nên mình tự nhủ chắc chắn những ca cần gây mê toàn thân như phẫu thuật ngực mình không bao giờ làm được. Người ta hay nói mức chịu đau tùy từng người, có vẻ mình thuộc kiểu bị nặng hơn hẳn. Thật sự đầu óc cứ chập chờn mãi. Không thể tỉnh táo nổi, giống như cầu chì nhấp nháy liên tục vậy, cứ lúc y tá với bác sĩ trưởng khoa tới kiểm tra thì mình tỉnh lên một chút rồi lại mơ màng... Đặc biệt là tác dụng của gây mê toàn thân làm mình buồn nôn kinh khủng, cứ nôn liên tục. Chóng mặt dữ dội... thật sự là khổ không chịu nổi. Chóng mặt, đau, buồn nôn, haiz... ca mổ là 10 giờ sáng mà mãi đến lúc mình tỉnh táo lại một chút rồi nhìn giờ thì đã 11 giờ rưỡi đêm, nhìn thời gian xong sốc luôn. Đọc review của người khác thì thấy họ nói tỉnh dậy còn xem TV hay lướt điện thoại một lúc, còn mình thì thật sự đầu óc vẫn chưa tỉnh lại được Cảm ơn các y tá thật sự rất nhiều Các chị chăm sóc mình liên tục, còn đưa mình đi vệ sinh, mà cảm giác đó như kiểu bàng quang bị bóp chặt lại ấy? Không biết diễn tả thế nào ngoài vậy nhưng đau khổ lắm. Cứ muốn đi vệ sinh nhưng nước tiểu lại không ra được.. cảm giác đó kéo dài đến tận tối ngày thứ 2. Tóm lại là vì đi lại cũng rất khó nên mình thấy chắc không thể tự về chỗ ở được, nên có hỏi liệu có thể nhập viện không thì các chị y tá nói từ sáng đến tối mọi người đều làm việc rồi cũng phải tan ca, như vậy thì sẽ chỉ còn bác sĩ trưởng khoa với mình thôi. Rồi bác sĩ trưởng khoa lại vỗ lưng mình khi mình nôn nữa, động viên rằng mình có thể về nhà ổn thôi. Sau đó mình cũng lơ mơ thay quần áo, chị y tá còn kéo toàn bộ hành lý của mình đưa về tận chỗ ở. Thật sự vừa áy náy vừa biết ơn... nếu không có chị y tá đưa mình về, chắc đang kéo đống hành lý nặng nề giữa đường mình đã ngất luôn mất. Ai có đồ cần chuyển thì nên để sẵn ở chỗ ở trước rồi hãy tới Thuốc cũng được đưa thẻ của mình trước để mua hộ, hết khoảng 70 nghìn won gì đó? Những thuốc đó phải uống đầy đủ, kỹ càng theo đúng hướng dẫn. Đến chỗ ở rồi thì sau 12 giờ đêm mới được uống nước, nhưng cổ mình khô khủng khiếp nên mình hâm ấm một ít trà râu bắp uống. Rồi một lúc sau lại nôn hết cả trà râu bắp ra. Ký ức đêm ngày 1 mờ mịt lắm, cứ một tiếng lại tỉnh dậy một lần. Đầu óc lơ mơ, ngủ rồi lại đi vệ sinh, rồi lại lả đi ngủ tiếp rồi lại đi vệ sinh... cứ lặp lại như thế. Những ai mổ một mình, không báo với người xung quanh và không có người nhà đi cùng như mình chắc sẽ khổ lắm... Ngày 1 sau phẫu thuật : Sáng hôm sau có lịch quay lại bệnh viện, nhưng mình buồn ngủ quá lại mất ý thức tiếp. Tỉnh rồi lại lịm đi, cứ lặp đi lặp lại mấy lần như thế, nhưng vì vẫn phải uống thuốc nên mình uống đại sữa đậu nành mua sẵn, uống thuốc rồi lại ngủ tiếp. Lần đầu tiên sau mổ soi gương, suy nghĩ đầu tiên bật ra là: sao mặt mình ngắn thế nhỉ? Mặt mình vốn đã thuộc kiểu chiều dọc ngắn, giờ vì bị sưng ngang quá nhiều nên trông mới vậy. Hai má nóng bừng, đầu óc choáng váng, mình ghé bệnh viện làm liệu trình laser giảm sưng khoảng 20 phút, rồi hẹn hôm sau tái khám và về lại chỗ ở ngay. Sưng khủng khiếp luôn, cảm giác cứ chạm là sẽ nổ tung mất. Bình thường mặt mình hầu như không có mỡ, nói đúng hơn là cả đời chưa từng sưng phù kiểu gì cả. Vậy mà giờ sưng đến mức mắt cũng nhỏ lại, đau khổ thật sự Vì không há miệng được nên mình cắt bánh castella phô mai thành miếng cực nhỏ rồi nhét vào miệng, cố gắng ăn đủ 3 bữa và uống thuốc đầy đủ. Mình sợ nhất là nhiễm trùng.. nên cũng súc miệng cẩn thận, tỉnh táo thì chườm lạnh một chút.. điện thoại gì cũng không xem nổi, không có sức mà làm gì cả Ngày 2 : Chỗ sưng vẫn phồng to hoàn toàn. Vào phòng điều trị gặp bác sĩ trưởng khoa, mình được sát trùng lỗ mũi, tháo băng keo ở tóc mai, sát trùng và băng lại phần tai trái đã lấy sụn. Bác sĩ dặn là đừng chỉ ăn sữa đậu nành nữa, giờ phải cố gắng ăn cả cháo nữa; có thể bắt đầu đánh răng; và có thể tắm chỉ phần thân từ dưới cổ xuống. Vì mình ho nhiều nên bác sĩ vừa vỗ lưng vừa đưa thêm siro ho riêng cho mình. Xong khám thì mình được làm laser giảm sưng và tiêm giảm sưng... về nhà lần đầu tiên ăn cháo, tắm, rồi còn mua tăm bông mới để sát trùng sạch sẽ, đầu óc cũng tỉnh hơn chút nên xem TV luôn. Chỉ là khi ngủ mũi bị nghẹt nên phải thở bằng miệng, mà miệng khô khốc nên lại cứ một tiếng tỉnh một lần. Mình bật máy tạo ẩm mini khi ngủ, nghĩ chắc cũng có tác dụng chút chứ? Nhưng miệng và cổ họng đau quá nên cứ tỉnh hoài. Ngày 3 : Vẫn lơ mơ, rất muốn ngủ tiếp nhưng mình cố dậy rồi đi mua đồ trước. Mình mua trà râu bắp, nước, trứng hun khói và cháo ăn liền, rồi ăn trưa. Định ra ngoài đi dạo nhưng do ăn uống không được mấy nên bị chóng mặt. Cũng không có cảm giác thèm ăn, ăn cũng khó nên ăn chẳng được bao nhiêu Có lẽ phải đỡ hơn chút nữa mới ra ngoài được. Thời gian trôi thật chậm... rất khổ sở. May mà do hôm qua tiêm thuốc giảm sưng nên so với ngày 1-2 lúc sưng như muốn nổ tung thì giờ đã giảm phắt xuống khá nhiều. Chóng mặt, buồn ngủ, cổ họng khô rát, chỗ sưng lại nóng lên, và vùng vết mổ lại đau nhói trở lại. Vì đau nên mình uống thêm thuốc giảm đau, tối lại buồn nôn và chóng mặt nhiều quá, nhưng tối vẫn phải uống thuốc nên mình ép mình ăn cháo. Không muốn ăn thì cơ thể chỉ tệ hơn thôi, nên mọi người dù cố cũng hãy ăn vào nhé Đầu óc quay cuồng, mình nằm trên giường cứ tỉnh rồi ngủ, ngủ rồi tỉnh lặp đi lặp lại. Ngày 4 : Tình trạng tốt hơn hôm qua một chút. Chườm ấm xong thì người cứ lơ lửng ấm ấm, buồn ngủ quá nên mình ngủ một giấc trưa rất đã. Sưng đã xẹp khá nhiều so với ngày đầu, nếu chỉ nhìn riêng cái sưng thì cảm giác gần như ở mức của người có mặt nhiều thịt. Chỉ là vùng quanh mắt sưng nhiều làm mắt nhỏ lại, cộng thêm vết bầm vàng dưới mắt nên trông khá xấu. Sẹo ở chỗ rạch có cảm giác hơi ngứa ngứa? và hơi nhức nhói. Ban ngày mình đi bệnh viện, bác sĩ trưởng khoa tháo miếng băng dính trên mũi, rồi sát trùng và bôi thuốc mỡ ở chỗ khâu vùng tóc mai và tai. Xong điều trị thì lại tiêm giảm sưng, làm laser giảm sưng. Vì làm cả đầu mũi lẫn gò má nên hiện tại vẫn chưa thể gội đầu. Mình thật sự muốn tắm sớm quá Buổi tối thì người khỏe hơn, ăn uống rất đầy đủ và ngon miệng, nhưng đến đêm mặt lại đau nhói quá nên mình phải uống thêm thuốc giảm đau. Vẫn còn nhức nhói nên đúng là khổ sở. Ngày 5 : Từ tối ngày 4 đến gần như cả ngày thứ 5 mình bị đau nửa đầu, gò má cũng nhói liên tục, toàn bộ vùng đó đều nhạy cảm và đau một cách nhói nhói Uống thuốc giảm đau cũng không dịu đi mấy.. ngẫm lại thấy không nhét implant vào sống mũi là đúng thật.. haiz. Hôm nay cũng làm laser giảm sưng, để chống lại cơn đau nên buổi tối mình ăn rất nhiều bánh mềm và nạp đủ calo. Cái gọi là bio-bond phải không? Phần thịt cứng cứng tụ lại đó lan ra từ dưới mắt xuống, cảm giác rất tệ... Ngày 6 : Buồn ngủ quá mức, sáng ngủ li bì đến tận trưa rồi tỉnh dậy thì hơi sốt. Cơn đau nhói đỡ hơn nhưng cổ họng hơi sưng.. rất khó chịu. Hôm nay cũng làm laser giảm sưng đều đặn. Ngày 7 : Sau tiêm giảm sưng và làm laser, cuối cùng cũng đến ngày đầu tiên tháo chỉ được mong chờ bấy lâu...! Tháo chỉ ở tóc mai thì chỉ hơi châm chích, gần như không đau. Nhưng lúc tháo chỉ ở vết mổ trong miệng thì đau châm chích quá, đến mức mắt mình tự nhiên rưng rưng Thấy mình đau, bác sĩ còn nói “Làm sao đây, mũi còn đau hơn mà...” mình còn kiểu ơ làm sao đây, nhưng đúng là còn đau hơn thật Khi miếng máu khô bong ra cùng lúc, nước mắt cứ rơi lộp bộp... thậm chí mũi còn chưa tháo hết chỉ, mới tháo phần trụ mũi thôi mà đã như vậy rồi... không biết đến ngày thứ 10 tháo chỉ trong mũi và chỉ ở tai thì sẽ thế nào nữa Sau khi xong, bác sĩ cho mình xem ảnh CT trước và sau, bảo xem đã đẩy vào khéo thế nào, rồi nói phẫu thuật làm rất tốt nên mình cũng yên tâm... Ngày 8 : Không uống thuốc giảm đau cũng chịu được rồi, mức đau sinh hoạt hằng ngày giảm khá nhiều, vết bầm dưới mắt cũng đã xuống bớt. Nhưng cả mặt vẫn rất nặng, và ban đêm vẫn có chuyện đau cổ họng tỉnh giấc. Mình cũng chăm chỉ làm laser giảm sưng hôm nay... rất muốn tắm sớm mà vì còn phải tháo chỉ tai nên mình đang cố nhịn Ngày 9 : Hôm nay lại làm laser giảm sưng, cảm giác siết trong miệng vẫn rất nặng nhưng so với ban đầu đã há được nhiều hơn rồi (nhét được 2 ngón tay), những thứ không quá cứng thì ăn được. Nhờ vậy mà cảm giác thèm ăn lại bùng lên Thay vì khăn giấy tẩy trang, giờ mình cũng cẩn thận dùng sữa rửa mặt dịu nhẹ rồi rửa mặt bằng nước. Ngày 11 : Cuối cùng..! Mình đã gội đầu cảm động thật sự.. vì là ngày tháo chỉ tai nên mình còn dùng hai lớp nút bịt tai thường dùng khi nhuộm tóc đặt lên trên băng gạc, rồi cẩn thận gội đầu. Đây là lần đầu tiên trong đời mình lâu đến mức không gội đầu như vậy, nên tóc phải gội tới 3 lần và rụng rất nhiều Nhưng thật sự rất sảng khoái và dễ chịu... Bác sĩ trưởng khoa còn dùng một dụng cụ trông như kính hiển vi đội trên đầu(?) rồi tập trung vô cùng, tỉ mỉ gắp từng sợi chỉ ra. Không biết chỗ khác có làm vậy không.. nói chung chỉ trong mũi thì không đau bằng phần trụ mũi, còn tháo chỉ tai thì hơi đau vì chỗ rạch nhiều.. máu vẫn còn đọng lại chút nên rất rát. Tháo hết tất cả chỉ một cách nhẹ nhõm xong bác sĩ hỏi mình có chỗ nào thấy khó chịu không, nhưng chắc là không đâu nhỉ? rồi tự tin hỏi vậy đó. Và bác sĩ dặn dù có phiền thì cũng hãy quay lại bệnh viện sau 2 tháng để kiểm tra tiến triển. Hôm nay cũng làm laser giảm sưng, rồi đi bộ một chút, và dù không biết có hiệu quả không thì mình cũng mua Triplane với Đương quy Tứ vật tán để thử uống 3 ngày. Tạm thời có cảm giác như phần khó nhất đã xong hết rồi nên mình thấy dâng trào cảm xúc... phần tai chắc phải cực kỳ cẩn thận một thời gian. Đeo khẩu trang cũng hơi đau. Sát trùng bằng hydrogen peroxide thì sủi bọt lách tách rất rõ, thuốc mỡ cũng phải bôi thường xuyên... thêm thời gian nữa thì tai cũng sẽ tốt hơn thôi nhỉ. Thật sự thấy thời gian đúng là liều thuốc. Ngày 12 : Vết bầm còn lại không nhiều cũng đã tan hết, nhưng nhìn bằng camera sau thấy sưng nên mình giật mình, rồi đi làm laser giảm sưng và hôm nay lần đầu tiên đi bộ hơn 10.000 bước.. nhưng trời quá lạnh nên không đi được tới hơn 20.000 bước Ngày 13 : Khi thời tiết quá lạnh thì đi bộ ngược lại thấy không tốt lắm Hôm qua bị gió lạnh thổi quá nhiều nên chảy nước mũi, lại có dấu hiệu cảm nên mình bỏ luôn việc đi bộ... Hôm nay làm lần laser giảm sưng cuối cùng, rồi chụp CT và ảnh thêm lần nữa. Mình đã đặt lịch 2 tháng sau quay lại kiểm tra nên từ giờ đến lúc đó sẽ không phải đi bệnh viện nữa. Thuốc cũng chỉ cần uống đến ngày mai là xong. Có lẽ vì tuần đầu đau đến mức đầu óc mờ mịt nên mình không tin nổi đã qua 2 tuần... Giờ nghĩ lại thì lúc đó mình thật sự can đảm đến lạ Đến giờ vẫn không tin nổi... Bài này mình viết vào ngày thứ 3 hay thứ 4, cảm giác thật vi diệu và lạ.. Cảm giác lạ lẫm trên mặt, cảm giác siết trong miệng, tai rát đau, những cơn đau nhỏ khó chịu ấy vẫn còn. Mong là sưng sẽ nhanh xẹp hết, rồi đến mốc 2 tháng mình sẽ quay lại viết review!

Kết bài viết lúc còn lơ mơ *Giờ vẫn còn sưng to nên chưa nhìn rõ lắm. Nhưng việc gò má biến mất thì thấy rõ rồi. Dù đã lỡ làm rồi... mình vẫn cứ nhận ra là mình thật sự đã trải qua một ca phẫu thuật lớn. Vừa cô đơn vừa khó khăn, nhưng liệu không cho bố mẹ thấy bộ dạng mặt sưng phồng và đau đớn như thế này có lẽ cũng là một lựa chọn đúng...? Mình đang tự hợp lý hóa như vậy. Mình thật sự nhớ mẹ quá Nếu bố mẹ phát hiện ra mình đã phẫu thuật thì nên thành thật kể hết, hay là nói quanh rằng chỉ làm thủ thuật thôi nhỉ... Điều làm mình hối hận sau lần phẫu thuật này là cảm giác tội lỗi với bố mẹ quá lớn, khổ sở về mặt tinh thần. Lý do mình viết review chi tiết như vậy là vì nếu bản thân chỉ thuộc mức gò má bình thường, hoặc chưa từng nghe những lời chê gò má kiểu như jigsaw gì đó thì thật sự tốt nhất đừng làm. Mình đã đi tham khảo tận hơn 12 nơi cho cả mũi và gò má. Thật sự rất đau đớn, và đây là một ca lớn hơn mình tưởng rất nhiều. Chỉ làm riêng loại gò má số 1 thôi đã đau như vậy rồi, những ai làm loại từ số 2 trở lên thì chịu sao nổi... thật đáng nể Nhìn qua thì cũng có khá nhiều người khuôn mặt vốn đã khá hài hòa, bình thường, nhưng lại nghĩ như trên mấy app kiểu ㅂㅂㅌ rằng chỉ là chuyện đơn giản rồi đi làm tạo hình khuôn mặt

Xem trên sungyesa

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục