Sau khi tháo bỏ thì giờ gần được 3 tháng rồi. Quả nhiên chờ đợi không phải là câu trả lời. Sau khi tháo bỏ, mũi trông còn “bị kẹp” hơn, và ở mốc tái khám 1 tháng, vì có vài thắc mắc và tâm trạng bất an nên tôi đã hỏi, rồi trở thành bệnh nhân bị đối xử tệ. Thật sự tôi đã quyết định tháo bỏ với suy nghĩ sẽ buông bỏ chuyện chiều cao đầu mũi và ngoại hình, chỉ cải thiện phần mình muốn thôi, và phía bệnh viện cũng nói chắc chắn sẽ tốt hơn bây giờ nên tôi tin tuyệt đối rồi tháo bỏ. Tất nhiên tôi biết rõ là nó sẽ không cải thiện như phẫu thuật, và cũng không thể có dáng đẹp. Tôi không quan tâm những thứ như góc nghiêng hơi ngắn lại hay chiều cao đầu mũi, mà chỉ chỉ rõ đúng phần tôi muốn cải thiện và hỏi đi hỏi lại nhiều lần, “So với bây giờ! So với bây giờ!! Phần này có thể cải thiện được không?” Tôi hỏi vậy đó. Không phải chiều cao hay mấy thứ đó. Vậy mà họ nói tất nhiên là được. Tôi tự trách mình vì đã không ghi âm lại câu đó.
À đúng rồi, ban đầu tôi đến bệnh viện đó để tìm hiểu phẫu thuật chỉnh sửa lại. Họ nói nếu muốn hạ lỗ mũi xuống này nọ thì phải làm ghép cánh bướm(?) gì đó. Nhưng khi xem ảnh trên trang đó, thấy sụn được dùng khá nhiều, còn phải mổ mở, rồi nếu lại hỏng thì sao... Trong lúc bất an như vậy, tôi đọc các 후기 của những người đã tháo bỏ và thấy nhiều người hài lòng với kết quả hơn tôi nghĩ. Không thể hoàn hảo, nhưng ít nhất một số phần cũng được cải thiện phần nào. Thật ra tôi cũng chỉ có sụn ở đầu mũi, không khác mũi nguyên bản là bao, và tôi chỉ không thích cảm giác có cái gì đó cứng, như thể khi cười chỉ đầu mũi không cử động. Nên tôi tìm hiểu tháo bỏ, và vì họ nói tất nhiên không như phẫu thuật nhưng sẽ cải thiện hơn bây giờ, với tôi vậy là đủ hài lòng.
Thế nhưng mũi lại bị kẹp hơn, và còn quá nhiều vấn đề khác, nhưng trong số đó, điều khiến tôi bận tâm nhất là cảm giác bị kẹp lõm. Vì nó nhìn thấy được từ bên ngoài.
Việc trần bên trong mũi bị hạ xuống và để sẹo cũng khiến tôi rất bức xúc, nhưng dù sao trước mắt nó là bên trong...
Thế mà họ nói như thể khi tôi đến tháo bỏ, bác sĩ đã khuyên loại mũi này phải làm ghép cánh bướm, nhưng tôi lại nói mình sẽ tháo bỏ vậy..... Chỉ vì tôi lỡ tìm hiểu phẫu thuật chỉnh sửa trước...
Tôi giải thích dài quá nên khó hiểu đúng không? Nói lại thì, vì tôi đi tư vấn với mục đích chỉnh sửa trước, nên lúc đó hoàn toàn chưa nghĩ đến tháo bỏ. Nhưng trong hồ sơ lại có ghi gì đó về ghép cánh bướm... Họ lấy cái đó ra như thể bác sĩ đã đề nghị trước. Thứ tự bị đảo ngược. Tôi là người đi tư vấn chỉnh sửa trước rồi sau đó mới tìm hiểu tháo bỏ. Dù sao thì cho đến ngay trước khi phẫu thuật, tôi chỉ tin một câu rằng sẽ cải thiện hơn bây giờ.
Tôi chịu đựng cả nỗi sợ và làm bằng gây tê tại chỗ. Họ chỉ thở dài và ho. Trước khi gây tê, nằm lên bàn mổ đáng sợ đến mức nào chứㅜ Thái độ của y tá thì thật là ㅋㅋㅋ Không an ủi gì cả, chỉ nói đúng một câu “Nằm xuống đi.” Rồi vì gây tê quá đau nên tôi kêu “a a”, bác sĩ nói: “Tôi đang tiêm để không đau mà?” ㅋㅋㅋ Và cả lúc đi tái khám cũng nói vô số câu khiến tôi tức điên.
Dù sao nếu liệt kê hết những chuyện xảy ra ở đó, chắc còn ra thêm khoảng mười trang nữa.
Tôi đăng ảnh. Ảnh đầu tiên, trong bốn ảnh: ảnh đầu là mũi nguyên bản, các ảnh còn lại là ngay trước khi tháo bỏ.
Ngay trước khi tháo bỏ, tôi chỉ đặt sụn tai ở đầu mũi và không hạ lỗ mũi cùng lúc, nên có cảm giác như bị gập?? Vì vậy tôi muốn lấy ra, nhưng lúc đó không có đường lõm. Và bên trái trước khi tháo bỏ, sau phẫu thuật cũng đã có một đường hơi hiện ra, tôi tưởng nó sẽ được cải thiện, nhưng không những không cải thiện, họ còn tạo thêm một cục lồi ở một bên.
Ảnh thứ hai là hiện tại. Phần khoanh tròn là đường xuất hiện ở bên phải, ngay phía trên đầu mũi. Chụp từ xa mà vẫn thấy ở mức đó. Chụp gần thì ngược lại lại không thấy. Ngoài đời đậm hơn. Và mũi không khoanh tròn là ảnh bị đảo trái phải. Vì vậy bên trái là cùng hướng với chỗ khoanh tròn. Dù hơi khó hiểu, tóm lại là đường như vậy đã xuất hiện, còn bên trong mũi thì không thể diễn tả nổi.
Có thể có người nghĩ mũi tôi đâu phải bị sụp, sao lại làm quá như vậy. Nhưng tôi đã trả vài triệu won chỉ để lấy ra một miếng sụn tai đơn giản đó, và vì chính mũi của tôi là đối tượng so sánh nên tôi mới tức giận như thế. Và thật ra khoảng ba tháng thì tôi vẫn có thể vừa phàn nàn vừa chờ đợi. Nhưng cách bệnh viện đó hành xử đã khiến tôi thành ra thế này. Đặc biệt là việc giám đốc bước ra, vừa nói vừa bảo tôi đi ra, rồi vào trong và đóng cửa mạnh đến mức như muốn vỡ, đến giờ tôi vẫn bị ác mộng. Quá quá sốc, nếu chuyện này là giả thì tôi xin bị sét đánh chết. Giờ tôi đã nghỉ việc, mỗi ngày sống bất hạnh nhìn vào gương. Tôi tháo bỏ vì không bao giờ muốn đặt dị vật hay sụn gì nữa, vậy mà thành ra thế này nên tôi thấy bế tắc.
Thích 12