Ngày 8: Tôi đến bệnh viện để tháo chỉ bên cạnh tai và gỡ miếng dán băng y tế(?) đang quấn quanh cằm. Mặt sưng rất nhiều, và vì miếng dán ở cằm nên ai nhìn cũng biết là người vừa phẫu thuật (khẩu trang không che hết), nên tôi đi bằng xe của mẹ. Tháo chỉ bên cạnh tai đau 0%, còn miếng dán cằm đau 100% (sau phẫu thuật, ngoại trừ cổ thì mặt không đau nên tôi thấy lạ, nhưng cảm giác như toàn bộ cơn đau đó dồn hết vào một lần). Dù vậy, sau khi gỡ miếng dán và được chăm sóc 4 loại, mặt trông nhỏ hơn nên tôi thấy vui
Ngày 9 đến ngày 13: Mỗi ngày đi bộ trong nhà 30 phút. Tôi vốn không chườm ấm, nhưng đến ngày 10 sưng tăng lên nên chườm thì lại xẹp xuống. Tôi làm mất bàn chải trẻ em đã mua sẵn để đánh răng, nên dùng loại bàn chải người lớn có đầu lông nhỏ ở nhà. Vì sợ bị viêm nên tôi đánh răng cực kỳ kỹ. Đồ ăn chủ yếu là súp, cháo, kem, bánh castella. Vào Tết âm lịch, tôi cắt 3 miếng bánh gạo trong canh tteokguk thật nhỏ bằng kéo rồi nuốt, ăn nhân mandu, và cắt hai miếng thăn bò vân mỡ thật nhỏ rồi nhét vào miệng nuốt xuống.
Ngày 14: Đây là ngày chụp CT, gặp bác sĩ và xem ảnh xương nên tôi đi với tâm trạng mong chờ, nhưng cuối cùng không chụp được CT nên bị dời sang tuần sau Đang chụp CT thì tôi nói bị chóng mặt, nên việc chụp bị dừng lại. Họ hỏi buổi sáng, tôi nói chưa ăn gì mà đến, thế là chị y tá xinh đẹp đặt truyền dịch cho tôi (theo kinh nghiệm từng truyền dịch của tôi thì có vẻ là dịch glucose), cho tôi uống... nước và New Care. Khi tôi đang nằm nghỉ, không biết có phải tin đã lan ra không mà chị quản lý xinh đẹp đến, xoa đầu và lo lắng cho tôi.. Tôi được chăm sóc giảm sưng mặt, làm các chị ở bệnh viện và gia đình ở nhà lo lắng đầy ra, rồi chẳng làm được gì mà về nhà
Về nhà ngủ một giấc rồi dậy thì mẹ đã kể ra, nên cả nhà tan làm đúng giờ, hủy hẹn và tối đó đều tụ tập lại... Họ nói là do thiếu protein, nên nướng sườn bò đã ướp sẵn cho tôi, tôi ăn rất nhiều cháo hạt thông và thịt được cắt nhỏ bằng kéo. Mẹ cứ hỏi tôi muốn ăn gì, còn những người đi làm thì hỏi ngày mai tan làm nên mua gì về. Đó là một ngày gây phiền hà khắp nơi
Những ai bị thiếu máu như tôi chắc phải ăn tốt hơn nữa!! Tôi đi mà không ăn sáng, bình thường tôi rất thích và ăn thịt rất giỏi, nhưng suốt 2 tuần chỉ lấp đầy bụng bằng tinh bột nên tôi nghĩ vì vậy mà bị chóng mặt Dù vậy bệnh viện chăm sóc rất tốt, nên tuy tôi chỉ đi qua đi lại mà chẳng làm gì, vẫn ổn. À giờ nghĩ lại thì họ không tính phí truyền dịch!!
Ngày 15: Khi đánh răng, chỉ khâu rơi ra từng một hai sợi. Miệng mở tự nhiên được đến mức cho vừa một ngón tay vào trong.
Tip về những thứ có thể ăn Thứ tự dễ nuốt: súp - cháo hạt thông - cháo thường Bánh có thể ăn mà không dùng răng: Couque D'Asse (có thể nghiền bằng lưỡi và vòm miệng) Kem: Nougat Bar, Melona, World Cone (dùng thìa cà phê xúc phần kem ăn, ngậm hạt bên trong rồi nhổ ra), kem Baskin-Robbins không có hạt/cục Đồ uống: Có vẻ uống được hết, tôi cũng uống nước có ga Mì ramen: mì ly Snack Myeon, Jjajang Beombeok (lúc đầu thèm ramen quá nên cả hai loại tôi đều cho nhiều nước hơn một chút, không cắt ra, ngâm cho mềm rồi ăn, và ăn được không quá khó!! Ly Yukgaejang nhỏ thì khó ăn..)