Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã chuẩn bị cho một kỳ thi lớn và trượt. Vì kỳ thi chỉ diễn ra mỗi năm một lần, tôi quyết định thi lại, và vì kỳ thi vào khoảng cuối năm nên tôi nghĩ đúng lúc rồi và làm phẫu thuật vào tháng 2.
Tôi thích idol của một công ty cụ thể, và nghe nói idol của công ty đó từ trước đã phẫu thuật thẩm mỹ ở bệnh viện đó, (không biết có thật hay không. Và cũng không biết bây giờ còn vậy không.) Tôi nghe từ hồi cấp hai, vậy mà 10 năm sau vẫn nhớ và đến bệnh viện đó.
Tôi đã đi xem khoảng ba nơi, nhưng cuối cùng vẫn làm ở bệnh viện đó. Người ta nói nên làm ở bệnh viện mà mình cảm thấy bị thu hút, và tôi nghĩ điều đó là thật.
Phẫu thuật hoàn toàn không đau. Triệt lông laser còn đau hơn. Cảm giác khi tỉnh khỏi gây mê, thật lòng mà nói, lâng lâng cũng hơi thích. Tôi nghĩ, hóa ra vì vậy mà người ta gây mê trái phép... rồi ngược lại tự nhủ tuyệt đối không được động đến thuốc bất hợp pháp hay ma túy...
Tôi sẽ bỏ qua chuyện linh tinh.
Từ ngày phẫu thuật đến một tuần thì bất tiện. Không rửa được mắt, cũng không rửa mặt được, nhưng không sao.
Đến khoảng một tháng, ngày nào cũng cảm nhận được sưng đang giảm dần. Vì vậy mỗi ngày đều thấy hài lòng.
Vấn đề là sau một tháng, sưng lớn sẽ giảm, nhưng sưng nhẹ còn sót lại thật sự rất khổ. Sẽ trông xấu đi. Đặc biệt là gương mặt, chỉ cần tiêm filler tạo một chút hay nhiều thể tích là mặt sẽ khác, còn sưng nhẹ sau phẫu thuật mí đôi thì tạo thể tích theo cách rất xấu. Tính tôi rất nóng vội, nên đến tháng thứ 2, tôi bám lấy mẹ khóc và hối hận, nói rằng đáng lẽ không nên làm. (Dù chẳng ai đe dọa bắt tôi phải làm cả.) Tôi vừa buồn bã như vậy vừa học,
rồi thật sự kỳ diệu, đúng tháng thứ 3, tôi thấy mình đẹp. Tôi rất hài lòng với đôi mắt. Tôi đi đâu cũng chụp rất nhiều ảnh. Vì vậy tôi mong những ai làm mí đôi hãy cố chịu đựng 3 tháng khó khăn đó. (Có thể lâu hơn tùy vào mổ rạch, phẫu thuật lại và cơ địa.)
Và đến 6 tháng thì giảm thêm nữa. Tình cờ tôi xem lại ảnh lúc 3 tháng, bây giờ sau 4 năm nhìn lại thì lúc đó vẫn thấy sưng nhẹ. Nhưng không sao. Mức sưng nhẹ khi đó là mức vẫn trông đẹp.
Khoảng 6 tháng đến 1 năm trôi qua thì đó là cảm giác mí đôi mà tôi biết.
Sau đó tôi tập thể dục nhiều và ăn kiêng, mỡ trong cơ thể giảm rõ rệt, đường nét gương mặt cũng đẹp hơn (từ sau đó tôi cũng bắt đầu không làm các thủ thuật nâng cơ nữa), cơ thể cũng đẹp hơn, thi đỗ, có nghề nghiệp, tập trung vào cuộc sống của mình, và lòng tự trọng của tôi tăng lên ở nhiều mặt. Điều thú vị là gương mặt không chiếm phần lớn trong việc cấu thành lòng tự trọng của tôi. Sau phẫu thuật và khi sưng giảm, tôi chắc chắn cảm nhận được người khác giới thích tôi hơn trước, nhưng điều đó không làm tôi hài lòng đến vậy.
Điều tôi hài lòng nhất về phẫu thuật chỉ là khi nhìn vào gương, tôi thấy mình đẹp trai/ưa nhìn, thấy có hứng thú làm đẹp và thấy mình đáng yêu, đó là điều tốt nhất. Tôi nghĩ mọi người cũng thích dáng vẻ đó của tôi.
À, và mọi người thật ra không quan tâm nhiều như mình nghĩ đến việc ai đó có phẫu thuật thẩm mỹ hay khôngㅋㅋㅋ Điều này tôi cũng cảm nhận được qua nhiều năm.
1. Hãy làm ở bệnh viện mà bạn có cảm giác phù hợp. 2. Trong 3 tháng khó khăn, cứ cố chịu đựng. Dù kết quả cuối cùng có đẹp như Cha Eun-woo thì trong 3 tháng đó, bản thân bạn vẫn sẽ thấy mình xấu. 3. Chỉ phẫu thuật thẩm mỹ không làm cuộc sống thay đổi. Tuy nhiên, tôi nghĩ nó đóng vai trò lớn trong việc khiến bản thân mình trông đáng yêu trong mắt chính mình.
Đây là đánh giá sau 4 năm. Tất nhiên, tôi đang tìm hiểu phẫu thuật lại vì một bên mí đôi chôn chỉ của tôi bị hình thành nếp gấp chồng, nhưng tôi nghĩ lần phẫu thuật thứ hai sẽ trôi qua rất bình thản.
Biểu tượng cảm xúc đồng cảm
Translating
Bạn có muốn lưu bài đánh giá này không? +0
Đây là đánh giá phẫu thuật theo đuổi vẻ đẹp tự nhiên.