Đây là chuyện xảy ra vào đầu năm 2024. Lúc đó tinh thần tôi sụp hẳn, vừa khóc vừa về nhà, và đến bây giờ tôi vẫn sợ đến phòng khám da liễu.
Từ nhỏ tôi đã tự ti vì lông trên toàn thân nhiều, nên sau khi thi đại học xong tôi đã đến phòng khám da liễu ㄷㄹㅇㅈ theo giới thiệu của một người quen. Mới thi xong chưa lâu, tôi cũng không có nhiều tiền, nên tôi mang số tiền nhận được dịp Tết Nguyên đán đi. Người quen nói rằng nếu nói mình đi từ xa đến thì họ sẽ giảm giá, và nếu nói là khách quen của phòng khám đó, lại còn đi theo giới thiệu của cô ấy thì họ sẽ chăm sóc kỹ hơn, nên tôi tin và đi, nhưng thật sự rất thất vọng.
Trước hết tôi đã được tư vấn. Việc chính chủ phòng khám trực tiếp tư vấn khiến tôi thấy khá đáng tin, nhưng dù đau đến mức nào thì tôi cũng đã quyết sẽ làm triệt lông ngay tại phòng khám đó hôm ấy, nên tôi không hỏi thêm gì khác, chỉ xin họ làm cho tôi với giá rẻ nhất có thể vì tôi mới thi xong chưa lâu nên không mang theo nhiều tiền. Khi hỏi qua KakaoTalk, tôi được nói rằng 3 buổi khoảng 500.000 won, nhưng tôi cũng không có ý định làm đến 3 buổi, mà lúc đó tôi cũng không đi làm thêm, nên 500.000 won với tôi là một khoản lớn. Vì vậy tôi đã nhờ họ cố gắng làm rẻ nhất có thể.. Tôi cũng nói là mình đến theo giới thiệu của người quen.
Khi tư vấn với bác sĩ/chủ phòng khám, tôi được nói rằng nếu làm tay và chân, cộng thêm phần trên khuỷu tay và trên đầu gối thì thêm 50.000 won cho cả hai khuỷu tay, tổng cộng là 200.000 won. Nhưng..ㅋㅋ sau khi tư vấn xong, lúc tôi ra ngoài để thanh toán, họ hỏi có làm cả phần trên cánh tay và phần trên chân không, tôi nói là có, thì đột nhiên bảo là 300.000 won..? Thế là tôi nói, “Nhưng bên trong bác sĩ nói là 200.000 won mà...?” Họ lại nói chắc bác sĩ nhầm, tưởng là không làm phần trên cánh tay nên mới nói sai.. Nhưng điều tôi không hiểu là, ngay cả khi thêm phần trên cánh tay thì cũng phải là 250.000 won chứ,, ? Ngay lúc đó tôi bỗng thấy cực kỳ có gì đó rất bất ổn.. (Lúc đó lẽ ra tôi phải bỏ chạy..) Nhưng dù sao thì số tiền tôi gom được bằng cách bớt bớt số tiền định bỏ vào sổ tiết kiệm và cộng với tiền tiêu Tết cũng chỉ có 290.000 won, nên tôi không thể trả 300.000 won. Vì vậy tôi chỉ nghĩ, thế thì không làm được à..? rồi im lặng một lúc. Thế rồi người ở quầy lễ tân? giống như quản lý tư vấn đột nhiên sốt sắng nói: “Vậy thì~ chúng tôi sẽ làm cho chị với giá 250.000 won~~” với giọng như ban ơn, tôi thì kiểu ??? nhưng vì trong mức ngân sách nên tôi đã thanh toán như vậy. (Nhưng về đến nhà thì tôi có cảm giác như họ định chặt chém tôi nhưng thất bại, nên cuối cùng chỉ tính theo giá ban đầu.)
Dù vậy, lúc đó tôi cũng không nghĩ nhiều. Vì tôi hoàn toàn tin người quen đã giới thiệu phòng khám da liễu này cho tôi, và người đó nói rằng cả gia đình, họ hàng, bạn bè của cô ấy cũng đều giới thiệu phòng khám này, nên tôi không thể tưởng tượng nổi mình lại bị đối xử lạnh nhạt như vậy..ㅎ
Trước khi đến phòng khám da liễu để tư vấn, tôi đã được trao đổi qua KakaoTalk từ 2 tuần trước và 1 tuần trước. Họ chỉ nói đại khái mức giá là khoảng như vậy, và bảo tôi hãy đến trực tiếp để tư vấn, nên tôi đã đặt lịch qua KakaoTalk. Ngoài ra hoàn toàn không hề nhắc gì đến các chuẩn bị khác, nên đến đúng ngày hẹn tôi cứ thế đến phòng khám.
Sau khi tư vấn xong, người giống như quản lý tư vấn lúc nãy hỏi tôi đã cạo lông chưa, tôi trả lời là chưa vì khi đặt lịch không hề được báo trước điều đó. Rồi tôi hỏi liệu có vấn đề gì không, họ nói không sao và bảo tôi đi nhận hướng dẫn. Một nhân viên khác đã đưa cho tôi một cái quần giống đồ lót và một cái áo phía trên (tôi không chắc mình có nhận áo không. Có lẽ là có). Tôi không nhớ rõ lắm, nhưng có lẽ là một nhân viên, không biết là y tá hay trợ lý, đã mang đồ đến và dẫn tôi vào phòng thay đồ có kính mờ để thay đồ. Nhưng tôi nghe thấy người phụ nữ đã đưa quần áo cho tôi bên ngoài đang khúc khích cười với một nhân viên khác. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ rất rõ. Tiếng cô ấy nói là: “Tôi là thợ waxing à~~ㅋㅋㅋㅋ” Nghe câu đó xong đầu óc tôi bỗng trắng xóa. Tôi nhớ là hôm đó vào đúng giờ này chỉ có mình tôi đến để triệt lông.. vậy thì chẳng phải họ đang nói về tôi sao..?.. Và từ sau đó tôi gần như không còn nghe thấy gì từ nhân viên khác nữa.
Trong trạng thái nửa như mất hồn, tôi thay đồ rồi được dẫn vào một căn phòng kiểu spa chăm sóc da, có những thứ giống giường nằm. Ở đó, hai nhân viên đã cắt ngắn lông tay và chân của tôi. Sau này tôi mới biết khi làm triệt lông laser thì phải cắt ngắn lông để tránh nguy cơ bị bỏng. Hai nhân viên đó trong suốt thời gian xử lý tay và chân cho tôi cứ thở dài liên tục, còn trong lúc tôi chờ một chút thì người khác đang nằm bên cạnh cứ gọi điện thoại ồn ào suốt. Đợi một lúc rồi họ lại cắt lông tiếp, và hai nhân viên đó liên tục nói, với kiểu như cố tình móc mỉa, rằng lần sau đến phải cạo lông trước, lần sau phải cạo lông rồi hãy đến, lặp lại hơn 3 lần. Tôi không nhớ chính xác là bao nhiêu lần, nhưng họ cứ nói như vậy với tôi. Thế là tôi nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng quá chán ngấy nên nói rằng có lẽ lần sau tôi sẽ không quay lại nữa, và khi đặt lịch tôi hoàn toàn không được báo là phải cạo lông trước. Nghe vậy họ hình như chỉ đáp kiểu “À, vâng..” thôi. (Tôi không nhớ chính xác họ trả lời thế nào, nhưng điều chắc chắn là tôi không hề nghe được dù chỉ một lời xin lỗi cho thái độ của họ. Không hề.) Trong đời tôi chưa bao giờ đến một nơi mà bỏ tiền ra rồi lại bị móc mỉa như thế này..ㅋㅋ Lúc đó tôi tự nhủ vì mình làm rẻ, và do bản thân không tìm hiểu trước, nên chỉ cần triệt lông laser làm tốt là được, quy trình thế nào cũng không sao, cố gắng trấn an nỗi tủi thân của mình.
Rồi tôi đi lên trên để làm triệt lông laser. Ngay từ trước khi làm, máy triệt lông đã phát ra tiếng lạ và có vẻ không ổn, khiến tôi thấy lo. Một lúc sau bác sĩ nói rằng máy không có vấn đề gì, đừng lo quá, nhưng máy cứ phát ra tiếng lạ rồi làm mãi không ổn, lại còn loay hoay chạm hết chỗ này đến chỗ kia, sao mà không lo cho được,,ㅎ.. Đến đây tôi vẫn nghĩ miễn là triệt lông làm tốt thì được.
Nhưng triệt lông laser đau hơn tôi tưởng rất nhiều. Bác sĩ thì kiểu, không biết có phải tư duy kiểu cô bác không? rồi bảo cứ nghĩ là cảm giác mát mát sảng khoái mà cố chịu đi, nhưng lại cũng làm không ra gì..ㅋㅋ Nên tôi đành nghĩ là coi như mình đã chết rồi mà giật mình liên tục, nhưng vẫn cố chịu đựng. Trong lúc làm, bác sĩ cứ hỏi tôi bao nhiêu tuổi, có phải sinh viên đại học không, học khoa nào, v.v., tôi đau muốn chết đến mức không nói nổi gì mà vẫn phải khó khăn trả lời.
Rồi bác sĩ đột nhiên nói thế này. Tôi nhớ chính xác như sau. “Lúc nãy chị cứ nói tiền~ tiền~ suốt~ nên tôi giảm cho chị rất nhiều đấy~ biết chứ?ㅋ” Nghe những lời như vậy thì tôi phải đáp thế nào đây? Tôi hoàn toàn không nói được gì. Nghĩ lại thì tôi cũng không chắc là họ có giảm nhiều đến thế không.. Lúc đó tôi tin là họ đã giảm rất nhiều, nên tôi hiểu họ muốn nói gì, nhưng thật sự rất tủi thân.. Đến lúc mọi thứ xong xuôi, trên đường về nhà.. vừa tốn tiền, vừa ngồi tàu điện ngầm rồi xe buýt hàng giờ, tôi cứ nghĩ rốt cuộc mình đang làm cái gì thế này..
Khi ra chỗ sáng và nhìn lại thì đây là triệt lông laser, nhưng chân lông vẫn còn nguyên hết, thậm chí bản thân sợi lông vẫn còn lưa thưa khá đầy đủ. Lúc làm laser, bác sĩ còn nói mình rất tỉ mỉ, ngay cả chỗ như ngón tay cũng làm rất kỹ, khách hàng ai cũng rất hài lòng, nhưng hoàn toàn không phải vậy. Lông ở ngón tay vẫn còn, lông ở tay cũng thưa thớt chỗ còn chỗ mất, xấu đến mức gần như trông như bị rụng tóc vậy..
Tôi đã hy vọng ít nhất cũng có thể giữ được khoảng 3 tháng, nhưng hoàn toàn không phải. Mới hơn một tháng thôi mà nó đã trở lại như ban đầu rồi.. Thật sự cái này có đúng không..?
Sau đó tôi sợ phòng khám da liễu đến mức không dám đi nữa, nhưng rồi mặt tôi bị viêm da tiếp xúc bùng lên rất nặng, chịu không nổi nên tôi có một lần đến phòng khám da liễu gần nhà, và ở đó tôi cũng bị làm đau nặng, nên tôi thật sự không thể đến phòng khám da liễu nữa..
Trong số những người đọc bài này, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ rằng được phục vụ tương xứng với số tiền bỏ ra, nên vì tôi trả giá thấp hơn nên mới bị đối xử lạnh nhạt. Nhưng dù vậy, tôi cũng đâu có được làm miễn phí hoàn toàn, có nhất thiết phải đối xử đến mức này không..? Đến bây giờ đôi khi tôi vẫn nghĩ về tình huống đó, và cũng thường xuyên mơ ác mộng.. Tôi không thể bén mảng đến gần khu vực gần phòng khám da liễu được nữa. Có phải tôi đang quá đà không?
+ Vì tôi đi theo giới thiệu của người quen nên tôi cũng không viết đánh giá, vì sợ nếu viết xấu thì sẽ ảnh hưởng không tốt đến người quen đó. Tôi cũng không nói cho người quen biết là đã xảy ra chuyện như vậy.. Tôi cứ nghĩ chỉ cần sống bận rộn thì sẽ quên đi, nhưng đến bây giờ vẫn còn nghĩ tới, nên tôi viết ra vì thấy trong lòng bức bối...
Tôi viết đúng sự thật, không hề phóng đại hay bóp méo, liệu tôi có thể bị kiện vì tội phỉ báng do nêu sự thật không..? Nếu có vấn đề gì thì tôi sẽ gỡ xuống...
Thích 0
Biểu tượng cảm xúc đồng cảm
Đang dịch
Bạn có muốn lưu bài đánh giá này không? +0
Bài đánh giá này là bài đánh giá hậu phẫu theo đuổi vẻ đẹp tự nhiên.