Bệnh viện trông rất sạch sẽ, và có lẽ vì là giờ muộn nên không có người.
Chị tư vấn trông có tính cách rất dễ chịu. Chị ấy nói họ không nói kiểu “Chúng tôi sẽ mở toang hoàn toàn cho bạn!!”, và việc bác sĩ trực tiếp xem rồi nói mới là chính xác. Thay vì vội vàng đề xuất gì đó và thúc ép, chị ấy lắng nghe kỹ câu chuyện của tôi, trao đổi về tiên lượng và những điều như vậy rồi gọi bác sĩ vào.
Bác sĩ đến và xem ngay phần khoảng trống, rồi nói thật là không có khoảng trống, nhưng nếu tôi có thể chấp nhận tính cả việc đỏ và khoảng trống bị lộ ra thì có thể làm được. Tuy nhiên bác sĩ nói không khuyến khích. Tôi cũng đồng ý nên nói sẽ từ bỏ việc mở khóe mắt.
Là phương án khác để mắt trông to hơn một cách tự nhiên, bác sĩ nói lực mở mắt của tôi yếu, mắt trông buồn ngủ, đồng tử bị che phủ, và nhắc đến nâng trán cùng chỉnh cơ nâng mi.
Sau này khi có tuổi, mí mắt sẽ sụp xuống và lực mở mắt sẽ càng yếu hơn, nên tôi nghĩ làm trước cũng có thể ổn. Chỉ là đường trán... bị rộng ra thì hơi...
Tôi cũng hỏi về bảo hành/chỉnh sửa sau phẫu thuật, và họ nói đó là điều đương nhiên vì bệnh viện coi trọng kết quả.
Khi tôi hỏi phẫu thuật nâng trán nội soi có phải là phẫu thuật phụ thuộc nhiều vào tay nghề không, bác sĩ nói tất nhiên, và so với làm bằng chỉ thì cũng ít để lại dấu hơn. Bác sĩ nói nội soi đã được đưa vào 10 năm rồi, nhưng vừa nhìn qua nội soi vừa tránh toàn bộ dây thần kinh và mạch máu, đồng thời tạo hình đẹp về mặt thẩm mỹ là không dễ. Bác sĩ nói ông đã sử dụng ngay từ khi nội soi được đưa vào nên rất thành thạo.