Xin chào. Tôi đã phẫu thuật tại Suers ở một bệnh viện thẩm mỹ vào tháng 11 năm ngoái, đến nay đã khoảng 1 năm nên tôi muốn đăng một bài đánh giá~
1. Lý do tôi chọn Suers Thật ra trên gương mặt tôi không có vùng nào như mắt, mũi hay cằm là điểm tự ti cả. Nói chính xác hơn thì ngay cả khi nhìn mặt mình, tôi cũng chỉ nghĩ: "Hm.. không phải kiểu đẹp trai xuất sắc gì, nhưng không biết vấn đề nằm ở đâu;;" Tôi đã mơ hồ nghĩ rằng "làm gì đó ở mắt thì có lẽ sẽ đẹp hơn?", nên đã đến khám ở hai, ba nơi khác, nhưng họ chỉ tư vấn về đúng chỗ tôi hỏi, còn những chỗ khác thì không xem kỹ, nên tôi không thật sự hài lòng với buổi tư vấn.
Từ góc nhìn của chuyên gia, tôi muốn nghe ý kiến tổng thể kiểu như "Trên gương mặt, chỗ này chỗ kia đang như vậy. Vậy nếu sửa thế này thế kia thì sẽ ổn hơn." Nên sau khi xem vài bài blog liên quan đến dáng mặt, tôi quyết định đến tư vấn với bác sĩ Park Jun-gyu.
Lúc mới đến khám, tôi nói thẳng rằng: "Tôi đến vì mắt, nhưng thật ra tôi không rõ vấn đề cụ thể nằm ở đâu hay như thế nào." Bác sĩ đã nhìn kỹ gương mặt tôi và giải thích một vài vấn đề. Ông nói rằng gò má thấp khiến gò má trông to, phần cằm ở nam giới thì phát triển hơi ít, và hai bên mắt không cân nhau. Khi tôi hỏi: "Vậy còn mũi hoặc tái bố trí mỡ dưới mắt thì sao?" thì bác sĩ cũng nói rõ những gì không phù hợp là không phù hợp: "Mũi không phải là thấp. Tái bố trí mỡ dưới mắt cũng không khuyên làm."
Trong buổi tư vấn, bác sĩ chỉ ra được các vấn đề tổng thể, và cũng nói rõ cái nào nên làm, cái nào không nên làm dưới góc nhìn chuyên môn, nên tôi đã chọn nơi sẽ phẫu thuật ^^
2. Khám trước phẫu thuật Ca mổ được hẹn sau khoảng 1 tháng, và trong thời gian đó tôi phải làm các xét nghiệm tiền phẫu. Gần nhà có một bệnh viện liên kết với Suers, nên tôi chỉ cần đến đó làm xét nghiệm là dữ liệu sẽ tự động được chuyển sang Suers, vì vậy tôi không cần phải đi Gangnam hai lần, rất tiện~ Tôi nhớ đã làm xét nghiệm máu, xét nghiệm nước tiểu và điện tâm đồ, chi phí khoảng 60.000 đến 70.000 won. (Vì là chuyện của 1 năm trước nên tôi không nhớ chính xác, nhưng không phải số tiền lớn ^^)
3. Ngày phẫu thuật Đến đúng giờ hẹn, tôi tới bệnh viện. Sau khi thay đồ và ngồi đợi ở phòng tư vấn, trong đầu tôi hiện ra đủ thứ suy nghĩ.. Kiểu như gây mê toàn thân rồi lỡ không tỉnh lại thì sao.. hôm nay liệu mình có về nhà an toàn được không Khoảng 20 phút sau, bác sĩ vào và tư vấn lại lần cuối. Bác sĩ dùng bút đánh dấu lên mặt, thiết kế đường mổ. Đặc biệt ở mắt, chỉ cần lệch 1mm thôi là đã nhìn rất kỳ, nên bác sĩ còn chú ý thiết kế kỹ hơn nữa.
Từ lúc nằm lên bàn mổ trở đi thì tôi không nhớ rõ nữa. Chỉ nhớ những suy nghĩ như: "À, phòng mổ lạnh thật.", "Nếu tỉnh thuốc mê mà đau thì sao " Bác sĩ gây mê đã tiêm một loại thuốc gì đó, và tôi ngủ thiếp đi rất nhanh.
Tôi ngủ một lát rồi tỉnh dậy thì ca mổ đã xong, tôi đang nằm ở phòng hồi tỉnh. Lúc đầu, vùng phẫu thuật, nhất là bên trong miệng, đau kinh khủng. Có lẽ vì thuốc mê chưa tỉnh hẳn nên tôi hơi buồn nôn và cứ muốn ngủ tiếp. Điều dưỡng cứ bảo tôi đừng ngủ, nếu ngủ thì sẽ tỉnh mê chậm hơn, nên cứ liên tục bảo phải tỉnh táo lên, làm tôi thấy đúng là rất tủi thân vì buồn ngủ ghê gớm. Sau khoảng 2-3 tiếng, tôi rời phòng hồi tỉnh, đi taxi về nhà một mình và đến nhà an toàn. Về đến nhà thì tôi mới hơi tỉnh lại.. chỗ đã mổ thì đau nhói, miệng cứ mỗi lần cử động là đau Lúc đó tôi nghĩ đúng là phẫu thuật lớn thật Vì miệng đau quá nên tôi chỉ thay đồ qua loa rồi không ăn tối, đi ngủ sớm luôn.
4. Ngày thứ 1 Sáng hôm sau tỉnh dậy, cảm giác đau nhói đã đỡ hơn rất nhiều. Có lẽ vì phẫu thuật qua đường miệng nên mỗi lần cử động môi đều đau Lúc đứng yên thì không sao, nhưng khi súc miệng hoặc ăn, chỉ cần động môi một chút là rất đau. Người ta dặn chườm lạnh rất quan trọng cho đến ngày thứ 2, nên tôi tận dụng hết cả túi đá được phát và cả những túi đá trước đây tôi để trong tủ lạnh từ lần chuyển phát nhanh trước đó, rồi liên tục chườm đá Họ cũng dặn đeo cái nẹp kéo(?) khoảng 4 lần một ngày nên tôi cũng đeo, nhưng lúc đầu áp lực ép lên mặt quá mạnh nên ban đầu tôi chỉ chịu được khoảng 10-20 phút. Vì môi đau, mà miệng cũng không mở to được, nên tôi khó ăn cháo, thế là đặt đồ ăn dạng uống để dùng~! (Bù lại thì nhanh đói quá, hình như mỗi ngày tôi uống đến khoảng 8 gói)
5. Ngày thứ 2 Khi đứng yên thì đau đỡ hơn rất nhiều so với ngày 1. Tuy vậy, khi cử động miệng thì vẫn còn đau nên tôi chỉ ăn bằng đồ ăn dạng uống. Mặt bắt đầu thấy bầm tím dần. Gò má thì không sao, nhưng vùng chân mày nơi làm nâng cung mày và vùng cổ bắt đầu có vết bầm.. Có một ít bầm xanh tím đến mức tôi lo không biết có hết không.. Thể lực đã hồi phục khá nhiều nên tôi có thể đi bộ ra ngoài một lúc. Tôi muốn gội đầu, nhưng vì phần đã nâng cung mày không được dính nước nên tôi phải ngửa cổ ra sau để gội. Tôi sống một mình nên không có ai giúp, cuối cùng tôi đành đến tiệm tóc gần đó mà tôi hay lui tới để nhờ họ giúp (Vì đi quá thường xuyên cũng kỳ nên cứ khoảng 2 ngày tôi lại đến gội một lần) Tôi chỉ dùng giấy thấm dầu để bớt dầu trên mặt, còn không rửa mặt trong suốt 1 tuần
6. Ngày 3 đến 5 Đến ngày thứ 3, cơn đau nhói khi đứng yên đã giảm đi rất nhiều. Nhưng khi há môi rộng hoặc súc miệng thì vẫn còn đau. Dù đã chườm đá rất kỹ.. nhưng sưng lên rất nhiều, vùng mí mắt, má và môi đều phồng to lên Bây giờ nhìn lại ảnh chụp lúc đó vẫn thấy thật.. ^^;; Từ ngày thứ 4 tôi đã có thể ăn cháo. Nhưng vì không thể há miệng rộng nên tôi phải dùng thìa nhỏ nhét từng ít một vào miệng Đồ ăn dạng uống thì tiện hơn nhiều nên khi đói giữa chừng tôi thường uống sản phẩm dạng uống. Sưng có lẽ đạt đỉnh vào ngày thứ 3 rồi giảm đi rất, rất ít. (Chắc chắn không hề giảm nhanh..) Để sưng tan nhanh hơn, tôi còn đeo khẩu trang đi bộ mỗi ngày 2-3 tiếng!
7. Ngày 6-7 Sau 1 tuần tôi đến bệnh viện để khử trùng. Có lẽ nhờ đeo nẹp kéo đều đặn nên sưng không quá nặng, bác sĩ nói không cần tiêm thuốc giảm sưng nữa~ Nhưng lúc sát trùng thì họ kéo môi ra và cái này đau kinh khủng. Hình như miệng lúc đó chỉ mở được vừa đúng bằng một ngón tay. Cảm giác ở bên ngoài cằm trái và phần răng hàm trên bị tê tê, đờ đờ.. Bác sĩ nói cảm giác sẽ dần hồi phục nên tôi quyết định chờ!
8. Từ 1 đến 2 tuần Tôi là nhân viên văn phòng nên đã nghỉ phép 1 tuần và từ tuần thứ 1 phải đi làm. Trước khi đi làm tôi lo người khác sẽ nhận ra mình đã phẫu thuật, nhưng phụ nữ thì nhận ra, còn đàn ông thì không nhận ra mấy Phần lớn khi đeo khẩu trang thì người ta không nhận ra, còn khi bỏ khẩu trang ra thì họ hỏi: "Hả, mặt sao sưng thế? Bị làm sao vậy?"
Thật ra thứ khiến tôi để ý nhất không phải là sưng mà là vết bầm Đặc biệt vết bầm ở mắt còn lan xuống cả mí dưới, trông như quầng thâm. Điểm may mắn là vào lúc đó, vết bầm đã chuyển từ xanh sang vàng, nên không lộ rõ như giai đoạn ngày 3-5~
Việc ăn uống thì vì miệng vẫn chưa mở tốt nên tôi đặt cháo riêng để ăn. (Suốt 3 bữa đều ăn cháo thì đúng là khổ muốn chết..) Khoảng sau 10 ngày, sưng giảm khá nhiều và vết bầm tuy chưa hết hẳn nhưng đã nhạt vàng đi rất nhiều, nên tôi thấy may mắn. Sang tuần thứ 2 tôi đến để cắt chỉ. Sau khi cắt chỉ, cuối cùng tôi có thể cử động môi mà không đau và cảm thấy như được sống lại.. Tôi mới nhận ra việc đánh răng chà mạnh được quý giá đến thế nào vào lúc đó.
9. Từ 1 đến 2 tháng Sau khoảng 1 tháng, sưng lớn đã giảm đi khá nhiều. Những người ở công ty gặp tôi mỗi ngày thì không nhận ra thay đổi lớn lắm, nhưng những người lâu rồi mới gặp lại thì hỏi: "Sao gầy đi nhiều thế?", "Cằm sắc hẳn ra nhỉ?", "Mắt như to gấp đôi, có phải đã cắt mí không?" Cảm giác tê ở cằm cũng dần trở lại, không hẳn là hoàn toàn nhưng có cảm giác đang hồi phục dần. Miệng cũng ngày càng há tốt hơn, đến mức có thể mở được khoảng 2 ngón tay.
10. Từ 3 đến 6 tháng Cảm giác tê ở phần cằm trái gần như đã hồi phục hết, nhưng cảm giác ở các răng hàm trên bên trái thì vẫn chưa hoàn toàn trở lại.. kiểu như khi dùng chỉ nha khoa thì không cảm thấy rõ? Vấn đề lớn nhất trong giai đoạn này là sẹo ở phần đã làm nâng cung mày đỏ nên rất dễ thấy. Tôi muốn che bằng xăm chân mày, nhưng bác sĩ nói khoảng phải sau 1 năm mới làm được, nên chỉ đành nhịn. Cô chủ tiệm tóc gần nhà nói chính cô ấy cũng từng làm và bảo chỉ cần bôi concealer là che được nên tôi còn được giới thiệu sản phẩm, và vào những ngày quan trọng tôi có bôi rồi mới ra ngoài.
11. Từ 6 tháng đến 1 năm Khoảng 6 tháng sau thì lúc đó miệng mới há được đúng như mức ban đầu vốn có. Tầm 4 ngón tay. Không có hiện tượng má chảy xệ hay gì như tôi thấy trong các bài đánh giá khác, nên tôi thấy may. Tôi từng lo vì có nhiều bài đánh giá đáng sợ nói rằng phải sống chung với việc phải nâng cơ mãi.. nhưng may là tôi không rơi vào trường hợp đó. Vết sẹo ở chỗ nâng cung mày dần chuyển thành một đường trắng mảnh, nên trông đỡ lộ hơn rất nhiều. Trước đây ai nhìn cũng hỏi: "Có xăm chân mày à?", "Mắt bị làm sao vậy?" nên tôi thấy khá áp lực, nhưng bây giờ không còn như vậy nữa nên tôi rất thích.
12. Tổng kết sau 1 năm Tháng trước vừa tròn 1 năm, tôi xem lại ảnh cũ và ảnh hiện tại thì.. ôi, đến mức phải nghĩ "Đây thật sự là mình sao?" vì gương mặt khác hẳn. Thật lòng tôi không thể nói chính xác chỗ nào đã thay đổi rõ nhất, nhưng có thể nói là khóe môi được nâng lên và khuôn mặt có sức sống hơn? Ưu điểm của phẫu thuật gò má và cằm có lẽ là vậy. Người khác hoàn toàn không biết mình đã làm gì cảm giác như đẹp trai lên một cách rất tự nhiên. Trước đây tôi có quầng thâm dưới mắt, nhưng phần này cũng được bù đầy thể tích nên vẻ mệt mỏi trên gương mặt giảm đi rất nhiều~! Phẫu thuật nâng cung mày là kiểu không có cảm giác nhân tạo như phẫu thuật cắt mí, mà giống như đôi mắt vốn có của tôi chỉ lớn hơn một chút? Nên điều tốt nhất có lẽ là sự tự nhiên. Chỉ là vì vẫn còn sẹo dưới chân mày nên đành phải che bằng trang điểm, hoặc chỉ những ai không bận tâm nhiều đến sẹo mới nên làm!!
Bài đánh giá này là bài đánh giá sau phẫu thuật theo đuổi vẻ đẹp tự nhiên.