<Trước phẫu thuật> Tôi đến bệnh viện, thay đồ rồi ra ngoài rửa mặt. Tôi không được trải nghiệm loại nước súc miệng dở tệ mà ai cũng nói là đã từng thử. Họ không đưa cho tôi. Tôi gặp bác sĩ phẫu thuật đường nét khuôn mặt, tư vấn ngắn rồi vào phòng mổ. Vì làm cùng với cắt mí đôi (rạch da), nên tôi gặp viện trưởng phụ trách mí đôi trước. Bác sĩ nói với giọng rất điềm tĩnh, vẽ đường mí cho tôi, và việc vẽ đường mí mà tôi cảm thấy quá nhanh đã kết thúc,,, rồi họ bảo tôi nằm xuống. Tôi run quá quá nên thật ra cũng không cảm nhận rõ đau do kim tiêm. Cô y tá nói sẽ đau và bảo tôi nắm chặt tay, nhưng mọi thứ kết thúc trong chớp mắt nên không sao
<Cắt mí đôi> Khi thuốc mê ngủ được truyền vào, tôi cảm nhận được chất lỏng lạnh đó lan khắp cơ thể rồi ngất ngay,,, Khi mở mắt ra thì đang phẫu thuật mắt. Thỉnh thoảng có mùi thịt bị đốt, đôi lúc có đau ở mức chỉ hơi khó chịu, nhưng không đau đến vậy. Đến đây thì thật sự ổn,,, Cảm giác thời gian còn ý thức khoảng 15 phút? chắc vậy
<Đường nét khuôn mặt> Tôi căng thẳng hơn nhiều. Đang mơ màng muốn chết mà vẫn được chuyển sang phòng mổ khác rồi nằm xuống. Họ đeo cho tôi thứ giống như máy thở oxy rồi gây mê ngay,,, Tôi tỉnh dậy vì tiếng ai đó gọi tôi dậy một cách điên cuồng. Tôi ngồi dậy rồi chuyển sang phòng hồi sức.
<Ngày 1 (trong ngày)> Ban đầu tôi cũng không có cảm giác nhiều như có đờm mắc trong cổ, và thở bằng mũi cũng rất tốt. Thay vì đau, chỉ là tê tê và đầu cằm đau nhói nhói thôi,,? Tôi chỉ quá muốn uống nước. Cảm giác đau họng như khi bị cảm nặng cứ kéo dài. Các cô y tá liên tục đến kiểm tra cho tôi. Sau 3 tiếng, họ đưa nước và ống tiêm rồi bảo tôi uống. Tôi uống ừng ực, nhưng cảm giác sắp nôn quá dữ dội nên đột nhiên thấy tủi thân và khóc… Sau đó đeo băng ép vào, cơn đau nhói trở nặng rồi biến mất, cứ lặp lại vô tận,,, ngủ rồi tỉnh, lặp lại vô tận,,, Nhưng giờ nghĩ lại thì tôi không nhớ rõ. Cứ nghĩ ngày đầu sẽ vất vả rồi đi là được, nhưng không phải kiểu vất vả vì đau hơn tưởng tượng. Cái khó chịu là phải ngủ ngồi, rồi trên người treo lủng lẳng quá nhiều thứ, từ ống thông tiểu, ống dẫn lưu máu đến kim tiêm, và tình huống đó quá khổ.
<Ngày 2> Buổi sáng họ đánh thức tôi và bắt đầu chuẩn bị xuất viện. Đầu tiên rút ống thông tiểu, nhưng ổn hơn tôi nghĩ. Chỉ “ực” trong 1 giây, nhưng rút xong hết thì cơn đau biến mất ngay, phải nói sao nhỉ…? Không cần sợ đâu. Vấn đề là ống dẫn lưu máu,,, Mọi người cứ nói rút ống dẫn lưu máu đau lắm nên tôi sợ, rồi di chuyển đi rút ống dẫn lưu. Trước khi rút ống dẫn lưu máu, họ sát trùng mắt cho tôi. Họ cũng gỡ ghèn mắt và lau nhẹ, nhưng thật lòng mắt tôi bình thường đến mức không biết là đã phẫu thuật. Khi rút ống dẫn lưu máu thì ít đau hơn tôi nghĩ. Nói sao nhỉ, nó giống cảm giác một cái ống được kéo ra từ trong cằm, nhưng cái ống đó cắm vào sâu hơn tôi tưởng rất nhiều, nên phải nói là cảm giác như cằm sắp rơi ra Chỉ khó chịu khoảng 5 giây thôi..? Rồi lập tức ổn. Tôi cứ thế về nhà. Trên taxi tôi buồn ngủ đến mức suýt chết,,, Về đến nhà là tôi gọi cháo bí đỏ ăn rồi uống thuốc. Cả ngày nằm, chườm túi đá, thấy hơi đau thì uống Tylenol, cứ lặp lại mãi. Đau rồi không đau, tủi thân rồi lại không tủi thân,,, tự nhiên chỉ làm khổ bạn trai
<Ngày 3> Tôi vốn là người ngủ rất nhiều mà 6 giờ sáng đã mở mắt,,, Tôi nghĩ có phải vì đau không, nên hâm cháo ăn, uống thuốc, súc miệng rồi ngủ lại. Ban đầu tôi phải đến bệnh viện trước 10 giờ sáng, nhưng không dậy nổi nên dời sang 4 giờ chiều. Cơn đau chỉ là đỡ hơn hôm qua? Sưng thì sưng điên cuồng, trông như chiếc hũ tham vọng. Đến bệnh viện thì cô y tá cũng ngạc nhiên,,, Nhưng họ nói lúc phẫu thuật tôi cũng chảy máu khá nhiều nên sẽ sưng. Tôi leo lên chỗ trông giống bàn mổ để sát trùng trong miệng, wow thật sự đau kinh khủng. Sau đó gặp bác sĩ, bác sĩ lại làm gì đó trong miệng tôi bằng thứ giống que gỗ, tôi không rõ lắm và đau quá Dù vậy bác sĩ nói mặt tôi mềm mềm nên có vẻ chỉ là sưng, tôi thấy nhẹ nhõm. Tôi tiêm giảm sưng, nhưng thật sự bình thường đến mức không biết là đã tiêm. Tôi đang trên đường về nhà sau khi làm laser giảm sưng,,, Mong sưng xẹp nhanh một chút