1. Mình luôn lo lắng về dáng mặt. Selfie cũng không đẹp, ảnh tốt nghiệp thì tệ hết. Dù vậy mắt, mũi, miệng vẫn ổn nên mình tự an ủi mà trải qua tuổi 20, rồi cuối cùng bước vào tuổi 30, khi lão hóa bắt đầu. Khi độ đàn hồi bị chảy xệ, đường nét khuôn mặt trông càng nổi bật hơn (lõm má tăng nhanh). Vì dáng mặt nên tóc tai hay trang điểm lúc nào cũng bị hạn chế, và mình cảm thấy như chỉ có mình đang già đi, nên đã quyết định làm.
2. Có vài bệnh viện vượt qua vòng sơ tuyển theo tiêu chuẩn của mình như CCTV, độ nhận diện, trường hợp tác dụng phụ, bác sĩ gây mê, đánh giá, v.v., nhưng mình quyết định chọn bệnh viện này vì duy nhất một điểm: có thể chỉnh cả lõm má. (Tiện thể mình cũng hút mỡ mặt và căng da, nếu làm căng da riêng thì phải lên bàn mổ hai lần, mà cũng không có trường hợp tác dụng phụ gì đặc biệt nên mình tiến hành ở cùng bệnh viện.)
3. Review . Trước: Mình mua sẵn cháo, bàn chải, nước súc miệng Garglin, túi đá, máy tăm nước, gối cổ, v.v. Từ 2 tuần trước mình sợ quá đến mức gần như bỏ ăn bỏ uống. Sụt 4 kg...ㄷㄷㄷ Mình cứ cố không nghĩ đến phẫu thuật, sống từng ngày như chim sẻ, chỉ nghĩ đến những gì trước mắt cho đến ngày phẫu thuật rồi lên bàn mổ. . Ngày phẫu thuật: Vào bệnh viện xong, đến trước lúc cắm kim truyền vào mạch máu, mình liên tục tự kiểm soát tinh thần. Cuối cùng vào phòng mổ, vừa bị buộc tay chân lại thì đúng là nỗi sợ thuần túy....ㄷㄷㄷ Bác sĩ gây mê đến (đúng vị bác sĩ mình thấy trên YouTube!!), rồi mình ngủ...và tỉnh ngay (chắc đã gây mê khoảng 6-7 tiếng, nhưng thời gian và ý thức biến mất trong chớp mắt). Mình di chuyển bằng xe lăn sang phòng hồi sức và nằm viện 1 ngày. Vì có gắn giảm đau nên không đau, nhưng thể trạng quá tệ. Toàn thân không có sức, cứ chìm xuống không ngừng. Mình hít thở để thải khí mê, vài tiếng sau cuối cùng cũng có thể uống nước. Bệnh viện đưa cho mình một ống tiêm rất lớn (đã tháo kim), nên mình dùng cái đó bơm nước. Từ dưới mũi trở xuống không có cảm giác; (có bị đấm vào hàm chắc cũng không biết;;;) Chỗ đau nhất là Accu vùng nọng cằm. Cứ mỗi lần cử động đầu là đau như vết bầm... Ngủ với giường dựng dốc khoảng 50-60 độ, cực kỳ bất tiện. Cứ ngủ rồi tỉnh, tỉnh rồi ngủ lặp đi lặp lại vô hạn đến sáng. . Ngày 1: Buổi sáng mình xuất viện với ống dẫn lưu còn gắn. Khi đứng dậy, mình quá chóng mặt và buồn nôn nên được tiêm thuốc chống nôn rồi mới ra. Di chuyển đến khách sạn gần đó (giường là ghế ngả) và nghỉ dưỡng thoải mái. Toàn mặt nhức nhối (nói chính xác thì không phải xương đau, mà là cơ hoặc mô da đau) và bắt đầu sưng dần. Mắt bị bầm nên khó mở mắt, mình cứ ngủ nên bỏ bữa, cũng không thể chườm đá chăm chỉ. Gần như uống thuốc khi bụng rỗng, nhưng vì có kèm thuốc kháng acid nên không quá sức. Trong miệng sưng đến mức gần như không thể ăn hay uống gì. . Ngày 2: Mặt sưng đến mức mình tự hỏi như vậy có ổn không. Lo đến mức sợ chỉ khâu trong miệng và chỉ căng da sẽ bung hết. Buổi sáng đến bệnh viện để rút ống dẫn lưu. Phải rút ống trong miệng và ống căng da (sau tai), mỗi chỗ gây tê tại chỗ 2 mũi, tổng cộng 8 mũi rồi rút dẫn lưu. Mình từng trải qua gây tê tại chỗ nên khá thích gây tê tại chỗ. Chỉ cần cố chịu cảm giác châm chích và ấn ấn, sau đó không đau chút nào nên mình thích. Nhưng tỉnh táo mà lại lên bàn mổ đó lần nữa thì quá sợ, mình đã rơi nước mắt. (Quả nhiên làm căng da cùng một lần là tầm nhìn xa của mình. Nếu không phải phẫu thuật liên quan trực tiếp đến tính mạng như phẫu thuật ung thư thì bàn mổ không phải thứ nên lên hai lần) Rút dẫn lưu xong là đeo ngay băng ép. Ha...bí bách đến mức muốn phát điên. Rút dẫn lưu xong thì miệng tự do hơn, dùng được cốc giấy và nói chuyện cũng dễ hơn. Từ tối ngày 2 bắt đầu đau họng. Không ho, nhưng có đờm trào lên. . Ngày 3: Mở mắt dễ hơn hôm qua. Mình cũng xem TV cả ngày. Mình chỉ sưng đến ngày 2, từ ngày 3 bắt đầu giảm. Vì mình ở tỉnh nên ở khách sạn 5 đêm, nhưng không đi dạo được một lần nào. Chỉ chườm đá và xem TV. Mammamil (túi cháo cho bé 9 tháng) là dạng tuýp nên mình dùng cái đó thay bữa. Rất mềm và ít muối đến phát bực, nên giúp giảm sưng khá nhiều. Đánh răng khó nên không thể ăn đồ dạng bột, cũng không uống được protein shake. Cân nặng giảm điên cuồng. (Đến hiện tại giảm thêm 4 kg. Tổng cộng 8 kg) . Ngày 5: Đến bệnh viện kiểm tra tiến triển, gặp các bác sĩ, nhận laser giảm sưng và dịch vụ gội đầu. Vì không thể gội đầu nên tóc bết và rối tung, mình thấy rất có lỗi Họ gội rất cẩn thận cho mình. Ở bệnh viện này, băng ép chỉ phải đeo 24/24 đến ngày thứ 5, sau đó là sayonara adios Vì phẫu thuật xương đã xong, họ nói đeo thêm băng ép sẽ cản trở tuần hoàn máu và làm sưng giảm chậm hơn. Hiệu quả kỳ vọng khi đeo lâu là rất nhỏ nên sau đó đừng đeo nữa, vứt đi là được Ô yeah~ Rồi mình kết thúc cuộc sống khách sạn và cuối cùng về nhà. . Ngày 7: Về nhà rồi làm việc nhà này kia, cảm giác không cần đi dạo riêng cũng đủ. Việc biểu cảm khuôn mặt vẫn quá sức (cười nhẹ thì được), còn nói chuyện thì tự do hơn nhiều. Đang xem Comedy Big League suýt bật cười lớn, thấy áp lực ở xương gò má nên tạm ngưng các chương trình hài, giải trí Đau họng và đờm đã biến mất. Buổi sáng sưng nhiều nhất, trong ngày sưng giảm dần, và ngay trước khi ngủ là lúc sưng giảm nhiều nhất. Mình chồng 2 cái gối cho cao để ngủ. (Lo sẽ có nếp nhăn cổ) . Ngày 11: Đến bệnh viện tháo chỉ trong miệng và chỉ căng da. Cả hai đều làm không gây tê. Chỉ căng da thì tách tách là xong. Bác sĩ làm rất tỉ mỉ (nhưng vì quanh tai nên âm thanh quá rõ), nên xong rất nhanh. Chỉ trong miệng thì....phần trên phía gò má hầu như không đau, vùng răng hàm hơi đau khi cắt chỉ...đoạn địa ngục là đường răng cửa dưới phía cằm trước...vẫn chịu được. Nhưng đau Không đến mức khóc, chỉ đến mức nước mắt rưng rưng . Ngày 12: Đi làm. Các âm cần mím môi (ㅁㅂㅍㅗㅛㅜㅠ) cảm giác hơi bị lọt hơi. Cảm giác dưới môi dưới bị tê. Có vẻ cảm giác đã quay lại hơn lúc đầu. Không ăn được ở căn tin công ty (ăn một mình riêng). Dựng ngón tay lên thì nhét vừa 1 ngón. Vì sợ nên chưa thử nhai, chỉ ăn các loại cháo có thể nuốt. . Tuần 3: Có vẻ sưng lớn đã hết. Vùng cằm vẫn còn sưng, cảm giác tê dọc theo đường hàm, bao gồm cả đầu cằm. Và vì mình làm Accu và căng da, cảm giác ở má trước, nọng cằm và má bị giảm. Cảm giác vùng căng da tê hơn vùng gọt mặt. Miệng mở được khoảng một ngón rưỡi, đánh răng dễ hơn nhiều. Nhai thì ở mức nào đó có thể, nhưng chỉ nhai lên xuống, còn xoay hàm sang trái phải vẫn khó. Miếng thịt heo xào nhỏ mình cũng chỉ nhai lúng búng rồi nuốt. Thịt luộc kiểu suyuk chắc có thể ăn được. Thịt thì cá hoặc gà có thể, heo hoặc bò cũng được nếu là dạng thịt luộc hoặc thịt thật mỏng, nhưng nếu là dạng chiên hoặc xào như gà rán thì khó nhai.
4. Cảm nghĩ: Nếu làm ở tuổi 20 thì chắc mình chỉ làm gọt mặt thôi...nhưng ở giữa tuổi 30, vài năm nữa là nhìn về tuổi 40, mình quá lo về chảy xệ nên làm tất cả cùng một lần, kết quả là cực kỳ hài lòng. Mình từng nghĩ giá như làm sớm khi còn trẻ, nhưng lúc đó cũng không có tiền, không có gan (và phương pháp phẫu thuật bây giờ cũng đã tiến bộ hơn). Ước mơ của mình là để mái bằng dày, và mình cũng chán cặp lông mày vòm đáng ghét rồi, giờ thì tóc ngắn cũng không thành vấn đề. Vẫn còn sưng nhẹ nên mình rất mong chờ sau 2 tháng, 6 tháng và 1 năm.