<Ảnh mỡ. Nếu muốn xem thì tôi sẽ cho xem> 5 năm trước, tôi đã hút mỡ phần thân dưới, trừ bắp chân, tại một phòng khám thẩm mỹ gần ga Seolleung. Vì là lần đầu nên tôi rất lo và đã tư vấn ở 3 nơi, nơi này là một trong số đó. Bác sĩ trưởng tư vấn rất kỹ và còn siêu âm cho tôi. Lúc đó vấn đề phẫu thuật thay bác sĩ đang gây tranh cãi, nên tôi đã xác nhận với bác sĩ trưởng nhiều lần. Tất nhiên bác sĩ trưởng là người phẫu thuật cho tôi, và ca phẫu thuật cũng rất gọn gàng, tốt đẹp.
Trước phẫu thuật tôi cực kỳ căng thẳng, nhưng khi thuốc mê vào thì ngất đi. Y tá đánh thức tôi dậy, tôi tỉnh lại trong tâm trạng rất tốt, nhưng cảm nhận được cơn đau khủng khiếp ở phần thân dưới. Cảm giác như bị voi giẫm lên. Dù vậy tôi vẫn tò mò nên nhìn vào gương, và hút mỡ thật sự có hiệu quả ngay sau phẫu thuật. Mỡ biến mất sạch, và chân có dáng tôi mong muốn.
Bầm tím rất nhiều, gần như mức zombie trong phim. Chân đen sì và sưng rất nhiều. Để giảm sưng, tôi kéo lê đôi chân đau và chăm chỉ đi bộ. Có lẽ vì vậy mà sau 2 tuần, sưng giảm hẳn đến mức tôi có thể mặc quần bình thường.
Sau phẫu thuật, dịch chảy ra liên tục. Nhất định phải chuẩn bị thứ gì đó như tã người lớn. Nếu không, chăn ga sẽ thành một mớ hỗn độn. Vì có lời đồn rằng dịch ra nhiều thì sưng sẽ giảm nhanh, nên tôi cố gắng cho dịch ra, còn tin hay không thì tùy.
Ở bệnh viện, tôi được chăm sóc hậu phẫu khá nhiều, không nhớ là 2 lần/tuần hay 1 lần/tuần. Đau lắm. Sau khi hoàn tất tất cả chăm sóc hậu phẫu, ở lần khám cuối, họ để lộ vùng phẫu thuật, chụp ảnh, rồi vừa xem ảnh vừa giải thích lại rất kỹ.
Họ cũng cho tôi kiểm tra phần mỡ đã hút ra được đựng trong túi nilon. Chăm sóc hậu phẫu cũng tốt. Tôi đang nghĩ đến việc làm bắp chân và dự định sẽ quay lại. Nhưng chỗ đậu xe thì đúng là địa ngục. Đó là bãi đậu xe bán hầm, cực kỳ hồi hộp. Chi phí gồm phí phẫu thuật, tiền thuốc và đồ định hình thì hình như khoảng hơn 3 triệu won một chút. Đến giờ vẫn duy trì tốt.