Hồi mình học lớp 8, mình rất muốn làm mí đôi nên từng nắm tay bố mẹ đi đến phòng khám thẩm mỹ. Lúc đó smartphone chưa phát triển hẳn như bây giờ nên mình cũng không nghĩ đến chuyện đi tư vấn nhiều nơi. Gần ga có một phòng khám thẩm mỹ mở rất lớn, nên mình đặt lịch ngay và làm mí đôi. Giá thì giờ nghĩ lại cũng bình thường, nhưng sau khi phẫu thuật xong, bác sĩ nói mình bị chảy máu đặc biệt nhiều nên mắt sẽ sưng nhiều. Nhưng mắt mình thật sự sưng căng phồng, dù không phải phẫu thuật rạch nhưng mắt sưng như mức độ phẫu thuật rạch vậy. Nhưng một học sinh nhỏ tuổi thì biết gì chứ, chắc mình đã nghĩ vậy là làm tốt rồi.
Sau đó khi sưng hơi xẹp xuống và nhìn lại, mí đôi một bên bị gập thành hình ㄱ, phải nói sao nhỉ, ai nhìn cũng thấy mí đôi hình ㄱ. Bạn bè nói trông rất lộ, và mỗi lần chụp ảnh đều thấy rõ vẻ nhân tạo, nên mình buồn lắm. Rồi khi lớn hơn, mình nghĩ phải tiết kiệm tiền của mình để làm phẫu thuật sửa lại. Nhưng ai ngờ, khi trưởng thành và đúng năm thứ 7, chỉ khâu bung ra rồi mí đôi bung hẳn, chỉ sau một đêm..
Sau đó mình đi tư vấn kỹ càng ở nhiều nơi và đến một chỗ nổi tiếng, thật sự cực kỳ hài lòng.. Từ đó về sau, dù người trong khu đi nhiều đến đâu, dù nơi đó đã mở lâu năm thế nào, mình đã tự nhủ là không được đến phòng khám thẩm mỹ gần nhà nữa