Trước <1 tuần trước phẫu thuật> Trước <3 năm trước (thời điểm tôi cực kỳ đắn đo)> Sau <3 tháng sau phẫu thuật> 2 tuần đầu sau phẫu thuật trôi qua cực kỳ chậm, rồi không hiểu sao 1 tháng, 2 tháng cũng trôi qua ổn thỏa, và chớp mắt đã hơn 3 tháng rồi.
Mặt tôi nhìn chung thuộc kiểu thon, nhưng gò má bên lại nhô ra nhiều, nên gò má trông rất nổi bật. Vì vậy mỗi khi chụp ảnh, tôi thường lấy tay che hoặc cố tránh không chụp nếu có thể. 2 năm trước, khi tìm hiểu về phẫu thuật gò má, tôi có điều thắc mắc nên tìm trên Naver, rồi tình cờ biết đến bác sĩ Park qua một blog. Bác sĩ giải thích rất chi tiết những phần tôi tò mò, nên sau đó tôi cũng thường xuyên vào xem. Rồi khi tôi vào các cafe và trang web đăng review phẫu thuật để tìm hiểu, thấy 345 được đánh giá rất tốt nên tôi tìm hiểu về bác sĩ, và hóa ra đó chính là bác sĩ Park, người viết các bài trên blog “Bác sĩ xương” mà tôi thường xem. Lúc đó tôi đã chắc chắn. Nếu làm phẫu thuật, nhất định tôi sẽ làm ở đây. Nhưng thời điểm đó, vì điều tôi sợ nhất là gây mê toàn thân nên tôi đã gác lại ý định.
2 năm sau, tôi đã ngoài 30, và bỗng nhìn lại bản thân đã luôn băn khoăn, căng thẳng suốt thời gian qua, tôi nghĩ rằng trước khi hối hận nhiều hơn thì ít nhất cũng nên đi tư vấn, nên đã tìm đến 345. Và tôi lập tức quyết định làm phẫu thuật gò má, một hạng mục tạo hình đường nét khuôn mặt. Rồi khi ngày phẫu thuật đến gần, tôi bắt đầu lo về phần má hóp của mình. Dù cuối cùng mỡ theo thời gian vốn sẽ chảy xệ, nhưng tôi sợ sau phẫu thuật sẽ lão hóa nhanh hơn, nên đã tư vấn với bác sĩ Han và rất biết ơn vì tôi được làm cùng lúc phẫu thuật tạo hình đường nét khuôn mặt 1 hạng mục và phẫu thuật nâng cơ. Vì đây là nơi tôi đã quyết định sẵn trước khi đến nên tôi không biết rõ các bệnh viện khác, nhưng tôi từng thấy khá nhiều review nói rằng có người mong hiệu quả thật kịch tính và yêu cầu phẫu thuật quá mức. Cả bác sĩ Park và bác sĩ Han đều không đề xuất gì quá đà, chỉ nói về những phẫu thuật phù hợp với khuôn mặt tôi và tôi có thể thực hiện được, nên tôi thấy tin tưởng và rất hài lòng.
Điều khó chỉ là quá trình quyết tâm và đưa ra quyết định phẫu thuật, chứ sau phẫu thuật khoảng một tháng rưỡi thì tôi cảm thấy thời gian trôi nhanh hơn. Và đến hiện tại đã 3 tháng, tôi vẫn đang hồi phục đều đặn mà không có bất tiện lớn nào, sưng cũng giảm nhiều đến mức nhìn thấy rõ, nên dạo này tôi rất hạnh phúc.
À, phần sưng mãi không xẹp ấy, sau 2 tháng thì tôi cảm nhận được nó giảm rất nhanh. Có lẽ là từ khi tôi bắt đầu bơi nên mới giảm như vậy! Dấu vết phẫu thuật gò má hầu như không còn, nhưng vết phẫu thuật nâng cơ vẫn còn vảy chưa bong, nên sau khi bơi tôi sấy tóc thật khô sát da đầu và nhất định bôi thuốc mỡ. Vảy ở vùng phẫu thuật đã bong hết trước khi tròn 3 tháng (khoảng tuần 11) và lành tốt.
Ở khoảng tuần 9 đến tuần 10, đột nhiên mỗi ngày tôi khạc ra một chút đờm lẫn máu một, hai lần nên vô cùng lo lắng. Trưởng bộ phận tư vấn nói rằng việc này có thể xảy ra khi một lượng máu nhỏ bị đọng lại chảy ra, nhưng nếu vài ngày sau vẫn tiếp tục thì nhất định phải đến viện khám. Và chưa đến một tuần thì đờm lẫn máu đã hết ^^; Xì mũi cũng không ra nữa.
Việc há miệng cũng gần như há được bình thường khi đã qua 2 tháng 1 tuần (9 tuần). Khi há thì rất cứng, hơi bị kéo nên đau và khó chịu, nhưng tôi cứ tiếp tục luyện tập thì dần dần nó lỏng ra. Bây giờ nếu há thật lớn thì vẫn hơi cứng, nhưng tôi há được tốt mà không quá sức.
Và tôi rất thích chân gà và snack Jjanggu, chắc là khoảng 10 tuần sau phẫu thuật. Khi gặp bạn bè và thử ăn những món yêu thích nhất của mình, hàm không phát ra tiếng và cũng không có gì khó chịu. Tôi nghĩ đúng lúc rồi, nên đã ăn rất nhiều.
Một tháng trước tôi gặp những người bạn thân, hôm qua cũng ăn cơm với một người quen thân thiết, nhưng họ không biết tôi đã phẫu thuật. Mọi người hỏi có phải tôi giảm cân không, hay đổi phong cách không, rồi nói không biết chính xác là gì nhưng tôi đã xinh lên rất nhiều. Tôi thấy rất tự hào và vui. Giờ tôi không còn nhớ rõ hình ảnh bản thân từng mặc cảm vì gò má nữa. Tuần trước tôi đi chơi ở một quán cafe gần nhà với gia đình, có lẽ vì đã tự tin hơn về diện mạo của mình nên tôi cũng có thể để mọi người chụp ảnh cho mình. Bố mẹ tôi vui vì nói rằng tôi có vẻ tươi sáng hơn nhiều.
Tôi là kiểu người nhiều băn khoăn và lo lắng, nên ngay cả những việc có thể làm nhanh tôi cũng không làm được, rồi lại nghĩ về những chuyện chưa xảy ra. Có thể thấy điều đó qua việc suốt 2 năm tôi chỉ tìm đọc review phẫu thuật và thông tin bệnh viện mà không lập tức quyết tâm.
Tôi vốn không thích tính cách đó của mình lắm, nhưng lần này tôi nghĩ nó đã giúp tôi rất nhiều. Khi quyết tâm phẫu thuật, điều tôi coi trọng nhất là năng lực và kinh nghiệm của các bác sĩ mà tôi có thể tin tưởng giao phó ca phẫu thuật, và tôi cũng nghĩ trưởng bộ phận tư vấn cùng các nhân viên tư vấn cho tôi và chăm sóc tốt sau phẫu thuật cũng rất quan trọng. Tiếp theo, tôi nghĩ việc thử tưởng tượng rằng mình đã phẫu thuật và biết ngay trước mắt mình phải chịu đựng những gì sẽ giúp ích rất nhiều cho tinh thần. Nếu tìm hiểu trước tình trạng cơ thể sau phẫu thuật của mình, theo thời gian thì có thể làm gì và không thể làm gì, rồi mới quyết định tinh thần, tôi nghĩ những điều phải chịu đựng trong quá trình hồi phục sau phẫu thuật sẽ có thể vượt qua dễ dàng hơn một chút. Tôi lo lắng đến mức trước khi vào phẫu thuật, tôi còn tưởng tượng cảnh mình nằm trong phòng mổ, rồi cảnh mình được tiêm thuốc mê, hơi thở trở nên gấp và chìm vào giấc ngủ. Ban đầu tôi rất sợ, nhưng vì đây là phần phải trải qua nếu muốn vượt qua mặc cảm của mình bằng phẫu thuật, nên tôi nghĩ chỉ khi có thể chịu đựng được điều đó thì mới có thể phẫu thuật, vì vậy lúc đầu tôi đã băn khoăn rất nhiều. Nhờ vậy, sau khi quyết tâm và quyết định phẫu thuật, quá trình đó lại ít vất vả hơn tôi nghĩ.
Sưng lớn đã giảm, nhưng vẫn còn sưng nhẹ. Bây giờ chỉ còn việc tiếp tục hồi phục đều đặn và yêu thương bản thân mình. Tôi từng nghĩ đó là việc rất khó với mình, nhưng bây giờ không hiểu sao tôi cảm thấy mình có thể làm được. Việc được gặp các bác sĩ vừa giỏi chuyên môn vừa có tính cách tốt, gặp được trưởng bộ phận tư vấn tốt bụng đã giúp tôi không bất an và giữ vững tinh thần, và hơn hết là hoàn thành tốt ca phẫu thuật lớn này, khiến tôi thấy vô cùng may mắn. Đồng thời, tôi cũng thấy tự hào về bản thân vì đã quyết định mọi thứ và từng chút một vượt qua mặc cảm, và giờ tôi cũng có thêm tự tin rằng mình có thể làm được những việc khác.
Trước phẫu thuật, khi tìm hiểu đủ thứ, tôi từng đọc một bài viết và đến giờ vẫn nhớ. Bài đó nói rằng đây giống như một ca phẫu thuật sau khi mặt bị gãy xương do tai nạn, là một ca phẫu thuật lớn tương đương thời gian điều trị ít nhất hơn 8 tuần. Họ nói dù trông như đã hồi phục thì vẫn phải cẩn thận trong 1 năm. Vì tôi đã suy nghĩ quá nhiều nên không còn gì tiếc nuối, và may mắn là tôi gặp được bác sĩ cùng nhân viên phù hợp với mình nên ca phẫu thuật cũng kết thúc tốt đẹp. Nhưng nếu bạn đang cân nhắc phẫu thuật, tôi mong bạn hãy suy nghĩ thêm một lần nữa trước khi quyết định. Vì đây thực sự là một ca phẫu thuật lớn.
Tôi hy vọng bài viết của mình có thể giúp ích dù chỉ một chút cho những người đã đưa ra quyết định lớn và chọn phẫu thuật, cho những người đang chăm chỉ hồi phục sau phẫu thuật, và cả những người đang cân nhắc phẫu thuật.