Ban đầu cảm giác thời gian trôi chậm khủng khiếp.. vậy mà chẳng mấy chốc đã 2 tuần sau phẫu thuật rồi! Thật sự hai tuần vừa qua có cảm giác như hai tháng vậy
Tôi làm ở ㅅㅅㅇ, đã bỏ rất nhiều công sức tìm hiểu trên diễn đàn, rồi đặt lịch ngay sau buổi tư vấn đầu tiên. Tôi muốn một đường nét tự nhiên nhưng đẹp, không quá gượng ép, lúc tìm hiểu và xem review trên website thì ㅅㅅㅇ là nơi tôi thấy ưng nhất, và điều tôi lo nhất là bỏ tiền phẫu thuật rồi mà không thấy hiệu quả.. sợ là phí tiền vô ích, Tôi cũng không còn trẻ nữa, nên lo nhất là chỉ làm cơ thể mệt mỏi thêm, nhưng bác sĩ trưởng nói là sẽ thay đổi nhiều, câu đó đã tiếp thêm động lực cho tôi nên tôi đặt lịch ngay.
Các vùng thực hiện gồm góc hàm, thu nhỏ cằm trước (đưa lùi), cắt xương vỏ, thu nhỏ cơ cắn. Mặt tôi bề ngang hẹp nhưng lại dài... lại không có nhiều mỡ mặt... và còn bị lệch nữa. Thật ra nếu còn trẻ hơn thì có lẽ tôi đã làm phẫu thuật hàm hai bên, nhưng bây giờ hoàn toàn không phải tình huống đó, nên tôi chỉ làm tạo hình đường viền hàm. Khi đứng yên thì tôi không bị móm, nhưng lúc cười lại có cảm giác giống móm rõ hơn, nên tôi làm thêm phần đưa lùi.
- Ngày phẫu thuật Ca mổ đầu tiên là lúc 10 giờ sáng. Tôi thay đồ rồi ngồi chờ trong trạng thái mơ màng, sau đó đi vào phòng mổ. Bác sĩ gây mê đến rồi nói “Đeo ống thở vào và thở đi~” rồi sau đó là ục ục... gây mê xong nên tôi không nhớ gì nữa (Kim tiêm truyền dùng cho phẫu thuật..... đau kinh khủng!! đến giờ vẫn còn bầm....) Mở mắt ra thì đã ở phòng bệnh. Lúc đó tôi đau quá và lạnh quá, nên bấm chuông gọi y tá, chị ấy chạy tới ngay. “Đau” “Lạnh” Tôi chỉ nói đúng 2 câu đó.... Tôi không còn sức hay tinh thần để nói thêm gì, giọng cũng không ra nổi, nhưng họ tiêm thuốc giảm đau ngay và còn bật thêm máy sưởi khí. Wow.. lúc đó là lúc tôi khổ nhất.. lạnh đến mức răng va lập cập, đau không chịu nổi. Một lúc sau khi cơn đau dịu đi chút, tôi mới nhận ra đây là phòng nằm viện... à.. mình còn đang đặt ống dẫn dịch.. Cũng đang dùng oxy.... ôi trời.. áo choàng thì rối tung hết.. đủ thứ cảm giác ập tới, nhưng đầu óc vẫn mơ màng, cứ ngủ rồi tỉnh, tỉnh rồi ngủ lặp đi lặp lại.
Đến lúc không ngủ được nữa, tôi gọi y tá đi vệ sinh rồi lấy luôn điện thoại về, xem giờ thì.... đã hơn 8 giờ rưỡi tối rồi.... Tôi kiểm tra tin nhắn lo lắng của chồng, gọi điện cho anh ấy.. rồi lặng lẽ video call cho anh ấy xem mặt (không nói gì) Sau đó cứ nằm đó mà đờ đẫn. Cả ngày ngủ quá nhiều nên tối không ngủ được, tôi phải cố ép mình ngủ.. chắc cứ khoảng 20 phút lại tỉnh một lần.
Nhưng điều thật sự quá đỉnh là.. khoảng 9 giờ tối hay muộn hơn một chút, tôi không nhớ chắc, chính bác sĩ trưởng mổ cho tôi đã đến, hỏi tôi thế nào rồi, nói ca mổ rất ổn, và còn dặn dò đủ thứ, ở lại đến tận giờ đó để chăm sóc như vậy khiến tôi thật sự bất ngờ và rất thích. Lại một lần nữa tôi thấy rất cảm động.. Cô y tá cứ thay túi chườm đá cho tôi suốt đêm cũng thật sự quá đỉnh. Wow... ở đây đúng là chăm sóc y tá thật sự, tôi lại thấy cảm động... đúng là số một, số một!!
- Ngày 1 đến ngày 3 8 giờ sáng, y tá báo trước là sẽ rút ống dẫn dịch và hỏi tôi có uống sữa đậu nành không.. tôi không uống.. Vì chẳng có khẩu vị cũng chẳng có sức.. Rút ống dẫn dịch... ư... ừm... không đến mức đau dữ dội, nhưng cũng không phải là không đau.. mà cảm giác thật sự... ugh.. khó chịu Rồi bác sĩ trưởng sáng sớm đã đến, hỏi tôi ngủ có ngon không, thấy thế nào, rồi dặn dò sau này sẽ ra sao, lại một lần nữa tôi thấy rất cảm động.... (rốt cuộc là cảm động bao nhiêu lần đây..) Tôi đang nghĩ không biết bao giờ mới được xuất viện thì trưởng bộ phận phụ trách đến nói mặt tôi gần như không sưng, trông giống như người đã phẫu thuật được khoảng 2 tuần, thế là tôi vui quá cười rồi lại đau đến rơm rớm nước mắt.. rồi họ nói có thể xuất viện ngay, đang làm thủ tục xuất viện thì... đột nhiên tôi có cảm giác mặt bắt đầu sưng lên.. Cảm giác lúc đó thật sự... đáng sợ đến mức cảm nhận được rõ là nó đang sưng lên..... Lại lo không biết lúc vừa cười có làm gì sai không... Tôi vất vả lắm mới gọi được taxi về nhà, rồi được chồng đón với cả sự lo lắng lẫn chào đón rất mạnh. Sau khi rút ống dẫn dịch phải nhịn ăn 4 tiếng nên tôi đợi đến 12 giờ, rồi uống một chai New Care... mà cũng mệt lắm... súc miệng còn mệt hơn.. Không thể nằm thoải mái, bụng thì đói nhưng lại không muốn ăn, súc miệng thì đau... Đến ngày thứ 3 có cảm giác cả tôi lẫn chồng đều không được tỉnh táo nữa.
Chồng tôi nói: “Xương nhỏ hơn rồi!! Dù đang sưng vẫn thấy được!” (câu đầu tiên anh ấy nói khi vừa thấy tôi)
- Từ ngày 3 đến ngày 7 Ngày thứ 3 tháo băng dán ở vùng hàm ra, ôi..... tôi thật sự bất ngờ. Đột nhiên sưng giảm hẳn rồi lại thành cằm đôi, còn môi và cằm trước thì sưng phồng lên rất nhiều.. So với người khác thì có lẽ tôi bị sưng ít hơn.. nhưng thật sự tôi vẫn rất sốc.. Tôi nhất định ra ngoài đi bộ 2 đến 3 lần mỗi ngày, mỗi lần ra ngoài ít nhất 30 phút, nhiều thì hơn 1 tiếng. Tôi đội mũ bucket và đeo khẩu trang ra ngoài.. mà kỳ lạ thật, mặt đang sưng nhưng lại có cảm giác khẩu trang to ra!!! Không phải sưng xẹp ào ào ngay, nhưng nó từ từ giảm đi từng chút một, và từ ngày thứ 3 trở đi, vì cảm giác ở môi và cằm nên tôi thấy hơi lạ. Tê tê, giật giật, giống như có côn trùng bò Từ lúc đó tôi đói kinh khủng.. thử cắt nhỏ mì rồi nuốt ực ực, thử ăn kem, thử xay cháo loãng như nước cơm rồi ăn, đủ kiểu.... Nhưng súc miệng quá là khổ sở nên tôi chán hết mọi thứ... Đúng như dự đoán, đến ngày thứ 7 đi bệnh viện kiểm tra thì họ nói tôi súc miệng không tốt, còn nhiều dị vật.... như vậy sẽ không hồi phục tốt... Khi họ lấy dị vật ra.. cái đó cũng đau quá.. Tôi đến để chăm sóc sau mổ.. wow... sau khi được chăm sóc da và giảm sưng rồi về nhà, chồng tôi nói “Ơ.. có đường viền hàm rồi này!” thế là tôi lại vui thêm lần nữa.
- Tuần thứ 2 10/5 nghỉ phép sau mổ 20/5 đi làm lại. Mất cảm giác ở cằm trước, còn sưng, môi sưng và chỉ khâu khiến tôi khá vất vả, nhưng tôi cố chịu đựng với hy vọng tuần này sẽ cắt chỉ... Súc miệng quá khó... (chỉ cần súc miệng bằng nước thôi tôi cũng thấy rát và đau) Nên tôi chỉ uống protein shake, sữa đậu nành... rồi tự nhiên tụt luôn 3 kg.. chóng mặt kinh khủng.... Ngày cắt chỉ được mong chờ nhất..... tôi đã cố gắng súc miệng rất cẩn thận rồi nhưng chị y tá nói là tôi làm chưa tốt.. có nhiều dị vật mắc lại... như vậy sẽ khó lành Rồi lúc rút chỉ..... a............đau quá!!!!!!! Tôi không xịt gây tê.. vì đi vào buổi trưa.. họ nói nếu xịt gây tê thì 1 đến 2 tiếng sẽ không ăn được. Tối về nhà, cuối cùng tôi súc miệng và dùng bàn chải trẻ em.. nhưng có lẽ tôi làm quá kỹ... nên bị chảy máu.... chảy nhiều hơn tôi nghĩ, tôi sốc cực kỳ.... lại lo sẽ bị nặng hơn... Có vẻ cuộc chiến với việc súc miệng vẫn chưa kết thúc
À! Bác sĩ bảo tôi không được dùng kem đánh răng, nên dặn nhúng bàn chải thật kỹ vào dung dịch Hexamedin pha loãng rồi chải.
Nhưng đúng là ngủ dậy thì trong miệng thấy dễ chịu hơn hôm trước. Vẫn còn sưng, vẫn còn tê và châm chích, nhưng tôi đang chờ nó tốt hơn. Đồng nghiệp cũng nói mắt tôi trông to hơn rất nhiều, mũi cũng có vẻ cao hơn, anh ấy thấy lạ lắm
Những cơn đau cảm giác khác thì đều chịu được.... Súc miệng, súc miệng, súc miệng... tôi thật sự thấy súc miệng quá khó và đau Không biết đến khoảng tuần thứ 3 có đỡ hơn không.....