<1 tháng sau> <3 tháng sau> <trước phẫu thuật> Cảm giác như mới hôm qua thôi khi mình còn khổ sở sau phẫu thuật, nhưng ký ức đó đã mờ dần, và mình cũng nhanh chóng quen với gương mặt mới nên không còn nhớ mặt cũ nữa. Nếu quay lại, chắc mình vẫn sẽ phẫu thuật. Vì sợ quá nên mình đã quyết định rất muộn, nhưng nghĩ lại thì nếu đã làm thì làm sớm còn hơn.
Mình gặp vấn đề ở xương nên không thể cải thiện bằng phương pháp không phẫu thuật, nhưng nếu tiết kiệm được số tiền đã tiêu vào những thứ vô ích vì sợ phẫu thuật, chắc mình cũng đã đủ tiền làm rồi Nếu không làm thì sẽ stress cả đời và mặc cảm cứ ám ảnh, ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày và lòng tự trọng, nên mình mong mọi người chỉ làm khi nó thật sự ảnh hưởng đến những điều đó, và hãy tìm hiểu kỹ bệnh viện lẫn bác sĩ rồi quyết định chọn người phù hợp với mình. Mình đã nghĩ như vậy rồi, nhưng càng gần đến ngày phẫu thuật thì tâm trạng lại dao động liên tục, sợ mình sẽ bỏ cuộc nên mình còn chủ động dời lịch sớm hơn. Ban đầu mình còn dặn làm đường nét tự nhiên, nhưng càng về sau càng tham, đến tận ngày phẫu thuật vẫn phân vân giữa đường nét tự nhiên và đường nét kiểu búp bê. May mà quản lý và bác sĩ đã giữ tinh thần mình rất tốt.
Vì thế, bệnh viện không chỉ hợp về gu thẩm mỹ mà còn hợp về tính cách là điều rất quan trọng. Buổi tư vấn cuối cùng trước phẫu thuật khiến mình tin rằng họ sẽ làm tốt mọi thứ, và mình nghĩ họ sẽ quyết định tốt hơn cả mình nên khi được hỏi xin ảnh để chiếu trong phòng mổ, mình không đưa mà cứ tin tưởng giao phó luôn. Lý do lớn nhất khiến mình có thể tin tưởng như vậy là trước phẫu thuật mình xem YouTube của họ và cảm thấy tin ở gu thẩm mỹ, giá trị quan và triết lý khám chữa bệnh của họ. Lý do thứ hai là trong các buổi tư vấn trước đó không hề có thái độ kiểu áp đặt hay hách dịch, và mình có thể hỏi đủ về phương pháp phẫu thuật cũng như những điều thắc mắc. Nếu mình đi nơi rẻ hơn, có lẽ trước và sau phẫu thuật mình sẽ tự làm mình stress đến mức tinh thần không ổn Sau phẫu thuật cũng không có lo lắng lớn, nhưng quản lý chăm sóc rất tốt và trả lời câu hỏi rất kỹ, nên mình cũng có cảm giác an tâm về mặt tâm lý. Những ai coi trọng việc chăm sóc tinh thần thì nên xem kỹ phần này.
Dù mình hồi phục khá nhanh, nhưng phải hơn 2 tháng mình mới hồi phục đến mức có thể sinh hoạt bình thường, đúng không? Mức 기준 là nói chuyện hay nhìn cũng không còn thấy gượng gạo! Học sinh hay nhân viên văn phòng nên chừa ít nhất 2-3 tháng, làm trong trạng thái thoải mái.
Nhân tiện, nếu nói chi tiết review ở tháng thứ 3 thì, cằm đôi đã cải thiện đến mức của người bình thường, và khoảng 2 tháng thì phần sưng to dễ thấy hầu như biến mất. Từ khoảng 3 tháng trở đi thì bản thân mình cũng không còn thấy khó chịu nhiều nữa. Nhân tiện, đến trước 1 tháng thì lúc nói chuyện sẽ hơi bất tiện như đang ngậm kẹo trong miệng mà nói, phát âm cũng hơi lơ lớ. Phải đến 3 tháng thì mới há miệng tốt, dây thần kinh cũng hầu như hồi phục nên không còn thấy lạ nữa. Trường hợp của mình thì dây thần kinh ở phần chóp cằm bị tê nên khó cử động, cảm giác khó chịu kéo dài lâu nhất, nhưng đó chỉ là cảm giác thôi, sinh hoạt hằng ngày vẫn hoàn toàn được. Khi trời lạnh hoặc ít cử động, vùng phẫu thuật có cảm giác tê và nặng như thuốc tê chưa hết hẳn, nên bình thường mình vận động nhiều và những ngày thấy khó chịu thì chườm ấm.