Bài viết

Cân nhắc trẻ hóa

Cuối cùng cũng làm 3 hạng mục mà tôi đã đắn đo rất lâu

Từ hồi còn học cấp ba, tôi đã luôn có mặc cảm về phần cằm và hàm dưới. Vì có môi nhô và cằm dài, rộng nên tôi chưa từng nghĩ đến việc mặc áo cổ lọ, và dù là ảnh selfie hay ảnh do người khác chụp, tôi đều chỉnh sửa rồi mới đăng lên. Sau này, tôi thậm chí còn không muốn chụp ảnh nữa. Sau khi trưởng thành, tôi đã niềng để chỉnh tình trạng răng nhô, tình trạng môi nhô cải thiện khá nhiều, nhưng khi mỡ mặt giảm đi thì gò má và cằm lại càng lộ rõ hơn. Tôi nhận ra đây là xương chứ không phải mỡ, nên quyết định phẫu thuật tạo hình đường nét khuôn mặt. Sau vài năm tìm bệnh viện, tôi quyết định chọn khoa phẫu thuật hàm mặt. Dù sao đây cũng là ca đại phẫu có tác động đến xương, nên tôi đặt an toàn lên hàng đầu. Tôi tìm hiểu qua nhiều app và cộng đồng, rồi đặt lịch tư vấn ở một bệnh viện phẫu thuật hàm mặt đó. Tôi thích cả việc đây là phòng khám một bác sĩ, lại có lắp CCTV, bác sĩ là chuyên khoa phẫu thuật hàm mặt, và quan trọng nhất là kinh nghiệm của viện trưởng rất đáng nể. Vừa vào tư vấn, dù tôi không nói rõ mình muốn theo hướng nào, họ vẫn hiểu, và khi viện trưởng nói sẽ không làm phẫu thuật quá đà, tôi đã quyết định ngay sau buổi tư vấn. Bác sĩ nói cằm sẽ nhỏ đi 4–5 mm, và vì tôi cũng hơi cằm lẹm nên sẽ làm tiến cằm trước nữa.

(Trước phẫu thuật) Ngày phẫu thuật là một tuần sau buổi tư vấn, nhưng may mắn là bệnh viện có sắp xếp được lịch nên tôi có thể dời lịch mổ sớm hơn. Vì đây là ca phẫu thuật có thời gian hồi phục dài, tôi nghĩ làm sớm thì có lợi hơn nên đã quyết định như vậy. Vì ngày mổ đã đến gần, tôi ăn uống theo hướng dẫn của bệnh viện, cố gắng ăn nhiều thực phẩm giàu đạm và rau. Trong thời gian đó, quản lý cũng thường xuyên nhắn tin bảo tôi ăn nhiều thịt vào. Tôi rất thích sự quan tâm chu đáo ấy.

(Ngày phẫu thuật, ngày đầu tiên) Tôi chưa từng phẫu thuật bao giờ nên đến trước 10 phút như đi khám hẹn bình thường, nhưng đến bệnh viện mới thấy có khá nhiều việc phải làm như thay đồ. Ai sắp phẫu thuật thì nên đến sớm trước 30 phút. Sau khi thay đồ, rửa mặt và súc miệng, tôi vào phòng mổ rồi nằm lên bàn mổ. Vì lần đầu gây mê nên rất hồi hộp, khi bác sĩ gây mê nói “Đây là oxy”, tôi còn nghĩ không biết khi nào mới gây mê, thế rồi mở mắt ra đã ngồi trên giường ở phòng hồi sức rồi. Vừa tỉnh lại là cổ họng đau rát dữ dội, đến cả nước bọt cũng không nuốt nổi, nói cũng không được. Trong lúc đó tôi lại cực kỳ muốn uống nước. Họ nói sau phẫu thuật 5 tiếng thì không được uống gì, đó là 5 tiếng dài nhất đời tôi. Vừa đúng 5 tiếng là tôi nhờ y tá cho nước ngay. Nhưng dù có nước thì tôi cũng không uống được tử tế, chỉ làm ướt miệng một chút thôi. Tôi cứ ngủ rồi tỉnh, trước khi gặp viện trưởng thì đến giờ chiếu laser giảm sưng, khi tháo bớt dây cố định ra một chút và soi gương thì tôi phải thốt lên kinh ngạc. Nhìn chiếc cằm đã ngắn và thon hơn, tôi chụp ảnh ngay rồi gửi cho bạn. Sau khi chiếu laser rồi rút ống dẫn lưu, không đau mà chỉ thấy trơn tuột và lạ lạ. May là không đau và rút ra rất nhanh. Phần chóp cằm của tôi đã được rút ngắn 4 mm.

(Sau khi xuất viện, ngày thứ hai) Về đến nhà, tựa lưng vào gối chữ tam giác để ngủ thì thấy thoải mái vô cùng. Tôi uống thuốc đúng giờ, uống sữa đậu nành và uống trà đậu đỏ để giảm sưng. Tôi cũng dùng Hexamedin thường xuyên. Dù vậy, cảm giác khó chịu dai dẳng vẫn không tránh khỏi. Vừa về nhà tôi ngủ một chút rồi tỉnh dậy thì thấy mặt đã sưng lên. Tôi nghĩ, à, bắt đầu rồi đây~ Tối thì còn sưng hơn nữa. Tôi vừa đọc hướng dẫn của bệnh viện vừa ngủ rồi tỉnh liên tục. Lúc này tôi vẫn ngủ không ngon được. Ngay cả gối tam giác cũng thấy khó chịu, mà túi đá lại phải thay liên tục (lúc y tá thay giúp thì đúng là thiên đường...). Vì thế tôi cứ đi đi lại lại đến tủ đông. Tôi còn mua thêm một túi đá cùng kiểu với túi bệnh viện cho trên Coupang, rồi luân phiên dùng. Nhưng mặt nóng hầm hập nên hai túi vẫn không đủ.

(Ngày thứ ba) Buổi sáng ngày này là lúc sưng nhiều nhất. Trông y hệt ảnh chú chó bị ong đốt. Tôi hoàn toàn không nghĩ tới đồ ăn. Đến sữa đậu nành cũng không muốn uống, nhưng vì phải uống thuốc nên tôi vẫn cố uống. Đến tối thì sưng giảm rõ rệt. Tất nhiên là so với buổi sáng thôi... Tới ngày thứ ba tôi vẫn không có sức, chỉ buồn ngủ, nên cứ nằm ở nhà.

(Ngày thứ tư) Buổi sáng vẫn còn sưng nhưng không nặng như hôm trước. Tôi đã thấy phần chóp cằm hơi thon hơn. Bù lại, từ ngày này môi bắt đầu sưng. Tôi cảm thấy đỡ hơn chút nên cũng ra ngoài đi bộ. Tôi đi khoảng 8.000 bước. Đội mũ, đeo khẩu trang kín mít, hít chút gió lạnh rồi quay về thì sưng lại dịu xuống.

(Ngày thứ năm) Sưng vẫn không khác mấy so với hôm qua. Và vì đã biết đi bộ có tác dụng, tôi lại ra ngoài đi bộ tiếp. Hôm đó tôi đi gần 10.000 bước. Và cũng là ngày đầu tiên tôi gội đầu~~!!!! Vì đã lâu không thể gội đầu tử tế nên tôi gội sơ một lượt rồi gội chính thức một lượt (mọi người hiểu chứ?), rồi dùng bàn chải đánh răng cho em bé chải răng qua loa rồi đi ra, cảm giác sạch sẽ nhẹ nhõm vô cùng. Sau đó tôi dán lại Steri-Strip mới đúng như bệnh viện hướng dẫn. Đi bộ rồi tắm xong, sưng lại giảm xuống. Bình thường tối sưng sẽ giảm nhưng vẫn thấy thật lạ.

(Ngày thứ sáu) Tôi lần đầu phát hiện vết bầm ở vùng cằm. Kiểm tra ảnh mới biết nó đã có từ trước, nhưng vì vùng bầm lan rộng hơn nên mới thấy rõ. Môi trên sưng đến mức hơi che lên môi dưới. Hôm đó tôi đi khoảng 14.000 bước, đến tối thì sưng giảm rất nhiều. Tôi nghĩ, hóa ra vì vậy mà người ta bảo phải đi bộ, rồi quyết tâm sẽ làm thường xuyên hơn. Vết bầm cũng nhô lên cao hơn một chút.

(Ngày cắt chỉ vùng tóc mai, một tuần sau) Trước khi đi bệnh viện tôi tắm rửa sạch sẽ, thay Steri-Strip rồi xuất phát. Hôm đó tôi coi việc đi đến bệnh viện như một buổi đi bộ luôn. Cắt chỉ ở vùng tóc mai hoàn toàn không đau. Đến bệnh viện kiểm tra tiến triển, chụp CT, chiếu laser giảm sưng rồi tôi về nhà. Dù đi không nhiều nhưng có lẽ do được hít gió lạnh nên sưng cũng giảm thêm một chút (hoặc có thể vì lúc đó là buổi tối).

(Ngày cắt chỉ trong miệng, hai tuần sau) Sưng và bầm thực sự đã giảm đi rất nhiều. Tôi nghe nhiều người nói cắt chỉ trong miệng rất đau nên cực kỳ căng thẳng, nhưng thay vì đau thì giống như bị nhéo. Có cảm giác hơi cay mắt. Dù vậy, hình như còn chưa đến 1 phút là xong. Viện trưởng rút chỉ rất nhanh và chuẩn, thoắt cái là xong. Ngày này tôi không chụp CT, chỉ chiếu laser giảm sưng rồi về.

(Một tháng) Sưng vẫn đang giảm không đều, nhưng bệnh viện cũng đã giải thích trước về việc này nên tôi không lo. Tôi chỉ tập trung vào việc sưng đang giảm dần. Thời gian và đi bộ sẽ giải quyết được. Và khi đến bệnh viện, quản lý lập tức hỏi: “Dạo này bạn không đeo dây cố định nhiều phải không?” Hóa ra chỉ cần không đeo khoảng một tuần là cũng thấy được. Họ nói thỉnh thoảng đeo thì tốt hơn, nên lúc ở nhà tôi luôn đeo. Tôi chụp CT, xem ảnh với viện trưởng, hỏi những điều thắc mắc rồi kết thúc và về nhà. Từ giờ trở đi thì phải bắt đầu tập vận động miệng nghiêm túc.

(Đánh giá) Dù còn lâu mới hết sưng hoàn toàn, nhưng hiện tại tôi đã rất hài lòng. Tôi càng mong chờ hơn về phía trước và cũng sẽ cố gắng chăm sóc thật tốt. Khi mặc áo cổ lọ mà tôi thích thì rất hợp, đội mũ cũng hợp, nên tôi thật sự rất vui. Toàn là điều tốt đẹp cả Giai đoạn đầu rất vất vả, nhưng nếu quay lại lần nữa tôi vẫn sẽ làm tạo hình đường nét khuôn mặt. Nó là mặc cảm lớn đến vậy. Và phẫu thuật thì an toàn là quan trọng nhất, nên hãy cân nhắc kỹ mọi thứ rồi hãy chọn bệnh viện.

Like 0

Xem trên sungyesa

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục