Bài viết

Đánh giá hút mỡ

(Bài dài) Nhật ký chi tiết sau phẫu thuật gò má + hút mỡ + mũi

Xin chào, lần này tôi đã phẫu thuật lại gò má + hút mỡ + mũi. Trong thời gian qua tôi cũng đọc lurk rất nhiều, nên tôi để lại bài này vừa làm ghi chép về ca mổ của mình, vừa hy vọng giúp được mọi người.

Khuôn mặt tôi thuộc kiểu gò má phát triển khá rõ nên nhìn rất gồ ghề? Giống như đầu lâu vậy. Vì thế khoảng 8 năm trước, tôi đã làm cấy mỡ toàn mặt + mũi + phẫu thuật hai mí ở phần khuôn mặt kiểu đầu lâu đó, và trong suốt tuổi 20 tôi vẫn sống với gương mặt ấy, thậm chí còn được khen xinh, sống cũng ổn, nhưng càng lớn tuổi tôi càng bị chán mặt mình và nhận ra mỡ trên mặt này không thể giảm bằng ăn kiêng, nên tôi lập tức đi khắp các bệnh viện để tư vấn.

Lý do tôi phẫu thuật lại mũi là vì sống mũi bị lệch. Khi chụp mặt bằng camera thường và có đèn chiếu sáng, sống mũi hiện ra thành như / thế này. Điều đó khiến tôi rất stress, nhưng vì dù sao cũng đang làm gò má + hút mỡ nên tôi tiện làm cùng lúc và đi tư vấn. Họ nói là xương mũi ban đầu của tôi vốn đã bị lệch nên silicon có lẽ cũng cong theo như vậy, và cần thiết kế theo xương mũi. Dù sao thì phần lệch cũng không quá rõ, nên thực ra là chiếc mũi không nhất thiết phải sửa, nhưng tôi vẫn làm.

<Ngày phẫu thuật D-day> Đêm hôm trước tôi lo đến mức không ngủ nổi một chút nào.. Lại còn bị hành kinh nữa... Sáng tôi đến bệnh viện trong tình trạng tệ nhất, chụp các ảnh cần thiết, nghe trưởng phòng giải thích rồi ký giấy đồng ý. Tôi đã ký vào giấy đồng ý phẫu thuật có ghi rằng thậm chí có thể tử vong... và vì nhận giá ưu đãi với điều kiện công khai một phần, Tôi còn bị bắt ký rằng chỉ được để lại review tốt trên các app thẩm mỹ như Baritalk, Gangnam Unni và không được viết điều gì xấu. Hề hề. ---> Vì vậy tôi không thể cung cấp thông tin bệnh viện ở đây, đừng hỏi tôi nhé!!! Sau đó tôi gặp hai bác sĩ. 1) Bác sĩ mũi - vừa nói một câu đầy ẩn ý kiểu “Không ngờ mặt lại bất đối xứng nhiều hơn mình nghĩ..? Liệu có chỉnh được không nhỉ” vừa thiết kế; 2) Bác sĩ tạo hình đường nét - dùng bút kẻ vài nét rồi nói “Đừng lo, kế hoạch đã được sắp xếp hoàn hảo rồi,” và chưa đến 1 phút là xong phần thiết kế; Cả hai cuộc gặp đều quá ngắn Tôi vừa mới chụp CT xong, tưởng sẽ cùng xem và trao đổi gì đó, nhưng họ không hề giải thích kế hoạch mổ, cũng không mấy để ý đến ảnh tôi mang theo, khiến tôi hơi ngơ ngác Tôi vừa nghĩ “Rốt cuộc chuyện này sẽ thế nào đây..?” vừa lên bàn mổ sau hơn 12 giờ một chút, và sau ba tiếng thở dài thật sâu lúc chuẩn bị phẫu thuật, hít khí gây mê rồi ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại thì khoảng 5 giờ? ca mổ đã xong.

Sau khi xong thật sự rất mệt... thở không dễ, mặt sưng, thuốc mê chưa tỉnh hẳn, lại còn lạnh. Ban đầu tôi định tự về nhà một mình, không có người đi cùng, may mà hôm trước ngày mổ có người đi cùng nói là sẽ đến, nên tôi ngồi xe của người đi cùng về. Thật sự, tôi tuyệt đối không thể tự về nhà một mình. Nhất định phải có người đi cùng. Trong khoảng 1-2 tiếng hồi phục sau mổ, người đi cùng đi lấy thuốc thay tôi, rồi nghe các dặn dò, và có một chuyện khá buồn cười Một nhân viên nam nói: “Bạn có yêu cầu xem CCTV đúng không? Tôi đã theo dõi liên tục đấy. Nhưng mà chắc bạn không hiểu lắm đâu, gowning là mặc áo choàng mổ, không có ai khác đi vào đâu, tôi đã thấy hai bác sĩ trực tiếp làm, không hề có phẫu thuật thay thế.” Anh ta nói như vậy đó????? Thực ra cả tôi và người đi cùng đều là nhân viên y tế, nên đã yêu cầu xem vì muốn biết quá trình phẫu thuật, nhưng anh ta nói “chắc bạn không hiểu lắm đâu” với cái từ gowning chỉ có nghĩa là mặc áo choàng, nghe buồn cười thật....

Nói chung vì tôi làm gò má và mũi cùng lúc nên mũi bị nhét bông kín hoàn toàn, chỉ có thể thở bằng miệng, có lẽ do khí gây mê chưa thoát hết nên tôi chóng mặt, muốn nôn, và cổ họng đau khủng khiếp luôn. Tôi không ngờ intubation, tức đặt ống nội khí quản, lại vất vả đến thế. Về tới nhà, tôi cố nghỉ ngơi và ngủ, mà tôi đã nói là trước đó tôi mất ngủ và thể trạng rất tệ rồi đúng không? Tim đập như điên, còn cảm giác ở phía sau đỉnh đầu như có ai dùng ngón tay gõ rất nhanh cốc cốc cốc cốc. Các triệu chứng tim nhanh khó chịu, tim đập, mạch động mạch ngoại vi đập và các triệu chứng loạn nhịp khác, cộng với khó thở, đều rất nặng. Đây thật sự không phải là một ca mổ quá bình thường đâu mọi người... Lúc đó tôi thật sự nghĩ mình có thể chết. Tôi đã từng thấy nhiều người chết, và trước khi chết thì tim họ run lên. Tôi vừa nghĩ “Mình có đang ở tình trạng đó không?” vừa tự chịu đựng một mình và gần như không ngủ được. Máu cam cứ chảy mãi từ chiếc mũi đang bị bít, tim thì đập loạn xạ bất thường, cổ họng thì khô và đau đến mức không tả nổi, tôi nghĩ mình đã trải qua đêm đó bằng cách cứ khoảng 30 phút lại uống nước một lần. Và vì đặt ống nội khí quản 4-5 tiếng nên đờm và ho cũng rất nặng. Nhưng tôi còn làm phẫu thuật mũi bằng sụn sườn tự thân nữa, nên vùng sụn sườn tự thân cũng đau khủng khiếp Đúng là ngày đầu tiên như địa ngục...

<Ngày +1 sau mổ> Không thể hồi phục. Vất vả lắm mới ăn được cháo loãng. Tim đập vẫn không dịu. Máu cam vẫn còn. Đi taxi đến bệnh viện và truyền bổ sung dinh dưỡng. Đi xe thấy buồn nôn nên lúc về tôi đi tàu điện ngầm; không tắm rửa được, việc thở cũng rất khó. Mặt thì phồng lên~ Tôi không biết ngày đó trôi qua thế nào, chỉ biết buồn nôn, ho, chôn mặt vào máy tạo ẩm rồi nằm như chết cả ngày. Thời gian ngủ 3-4 tiếng, đi 2.400 bước. Tôi không thể đánh răng suốt một tuần nên cứ 2 tiếng phải súc miệng một lần. Phải đeo băng ép 24 giờ mỗi ngày trong 3 ngày nên mặt bị kéo căng dữ dội và đau đầu.

<Ngày +2 sau mổ> Tim giờ đã trở lại nhịp bình thường. Máu cam đã nhạt đi nhiều nhưng vẫn còn chảy ra chút gì đó nên tôi vẫn phải chèn bông. Mặt còn sưng to hơn nữa. Tôi đến bệnh viện để lấy bông trong mũi ra. So với hôm trước thì thấy sống sót hơn rất nhiều, nhưng vẫn rất khổ. Ho và đờm nặng hơn. Tôi phải vừa giữ chặt vùng sụn sườn tự thân vừa di chuyển, vừa cố chịu đau mà ho. Máu cam vẫn còn nhưng không thể thở bằng mũi, nên chỉ có thể để nó chảy ra hoặc nuốt xuống, rồi mũi lại bí và ho, đờm lại nặng hơn. Tôi kể với bạn bè rằng đây thật sự là một ca mổ nguy hiểm, nếu biết trước thì tôi tuyệt đối không làm. Ăn một bát cháo loãng mất 40 phút. Môi sưng hết nên ăn là dính hết lên môi. Việc thở vẫn khó. Vùng phẫu thuật đau. Tôi có thể ngồi một lúc, nhưng gần như cả ngày đều ở trên giường. Thời gian ngủ 4-5 tiếng, đi khoảng 4.000 bước.

<Ngày +3 sau mổ> Có lẽ lúc ngủ tôi vô thức thở bằng mũi nên ngủ hơn 5 tiếng. Nhưng tôi ngủ ở tư thế 45 độ nên lưng rất đau Từ ngày 3-4 trở đi, tôi được biết đi bộ nhẹ là rất quan trọng, nên vì trời mưa tôi đã đi bộ 30 phút trong bãi đỗ xe ngầm của chung cư. Sau đó vì quá muốn tắm nên tôi dán băng chống nước lên vùng sụn sườn tự thân rồi tắm, và gội đầu thật nhẹ nhàng. Rất sảng khoái, nhưng có lẽ tôi dán băng không kín, nên bị ướt hết. Sau đó tôi ra hiệu thuốc rồi tự sát trùng vùng sụn sườn tự thân Vết thương lớn hơn tôi tưởng... có lẽ khoảng 5 cm Tôi cũng rất lo không biết khi nào sẹo dưới ngực mới mất... Tôi còn phải lấy chồng nữa... Tôi tìm kiếm không ngừng cách phục hồi sẹo sụn sườn tự thân. Buổi chiều thể trạng khá hơn một chút, nên tôi vừa xem Netflix vừa ăn bánh castella có kem và uống sữa. 8.400 bước.

<Ngày +4 sau mổ> Tối hôm qua tôi đi bộ nên tưởng là sưng đã giảm một chút? Nhưng sáng ra lại phồng như bánh bao. Tôi vẫn đeo băng ép, nhưng giờ được dặn chỉ đeo 2 tiếng mỗi ngày, nên tôi đeo rồi đi bộ 1 tiếng (được 10.000 bước), trời nóng quá nên lại tắm nhẹ nhàng. Để quay lại sinh hoạt thường ngày, tôi cũng làm vài việc nhà, rồi cuối cùng mới tỉnh táo để đọc kỹ toàn bộ hướng dẫn sau mổ. Mới có 4 ngày mà nói là còn phải chăm sóc trong 3 tháng tới... đặc biệt là cấm hút thuốc/uống rượu 6 tháng, quá mang tính quyết định; Tôi thử ăn cháo thường thay vì cháo loãng, nhưng vì không thể nhai các miếng như thịt bò hay nấm nên lại quay về nghiền nhuyễn thành cháo loãng mà ăn. Tôi để bánh mì tan trên lưỡi rồi ăn cùng iced Americano. Người ta ăn cơm bình thường vào ngày 3-4 là kiểu gì vậy..? Không thể... Cơn đau ở gò má đã giảm bớt, nhưng mặt vẫn sưng và khó chịu. Mũi thì không có cảm giác. Sụn sườn tự thân đau. Ho và đờm vẫn còn. Tôi mãi đến giờ mới rất cẩn thận ngáp lần đầu tiên.

<Ngày +5 sau mổ> Ngày thứ 5 vì ngồi ngủ với 7 cái gối nên lưng đau quá. Tôi ngủ khoảng 6 tiếng, vẫn là kiểu thở bằng mũi. Tôi đến bệnh viện để điều trị sưng nề. Họ tháo băng dính dán trên mặt vì phần đường nét, và chụp CT tái khám. Mũi vẫn như cũ nên băng dính và gạc vẫn còn, gần như chỉ thở bằng miệng. Mặt vẫn còn sưng nhưng cảm giác như đã bắt đầu giảm xuống. Hiện đã hơi thấy đường mí đôi. Quầng thâm vàng dưới mắt và ở cổ rất rõ. Dĩ nhiên cơm có đồ lợn cợn là không ổn, nên tôi vẫn ăn cháo loãng + nước bí đỏ. Nhưng tôi cũng ăn bánh cuộn chocolate + iced Americano làm bữa phụ. Sáng và chiều mỗi lần đeo băng ép 1 tiếng rồi làm việc. Có chườm ấm 2 lần. Vùng sụn sườn tự thân vẫn khó chịu. Ho và đờm vẫn còn. Dù vậy tôi vẫn dọn nhà, ra ngoài đi bộ 1 tiếng và đạt 10.000 bước. (Nhưng nếu mệt thì bác sĩ bảo tuyệt đối không được gắng sức.) Tôi cố nhét vào ăn một quả chuối, định để nó tan trong một miếng, nhưng khó quá nên tôi xay chuối + mật ong + chocolate + đá + sữa thành một loại đồ uống ngọt kinh khủng và cảm thấy hạnh phúc. Muốn ăn đồ bình thường nhanh nhanh. Tôi ngáp ba lần thì gò má hơi đau. Tôi nghĩ đến mốc một tuần vẫn phải cẩn thận.

<Ngày +6 sau mổ> Tôi đã thích nghi được phần nào, nhưng lưng đau quá nên mất rất lâu mới ngủ được. Ho và đờm đã giảm nhưng vẫn còn. (Nếu ngồi, ngửa đầu lên trời và ngủ bằng miệng thì mũi cứ tụt xuống, sinh đờm và rất mệt) Thời gian ngủ 7 tiếng, đi bộ 8.000 bước. Tôi quay lại làm việc trong lúc pha và uống cà phê. Đeo băng ép 2 tiếng, sáng chườm lạnh 1 lần, chiều chườm ấm 3 lần, vết bầm đã chuyển sang màu vàng tươi. Tôi đang tìm kiếm không ngừng về phẫu thuật tháo pin.. vì sau này còn phải mổ lại nữa nên tôi đang run vì sợ. Sưng thì gần như không khác mấy, nhưng mắt lại trông như bị kéo vào hình móc câu, và vì sụp mí nên bị kéo căng ra, rất stress.. Nhìn bản thân nghĩ rằng nhân lúc tháo pin tôi còn muốn làm luôn sửa mở góc trong + nâng trán + phẫu thuật lại hai mí, tôi thấy nổi da gà. ---> Có bệnh viện nào ổn không..? Chỉ tôi với..

Xem trên sungyesa

Bệnh viện được nhắc tới

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục