Lần phẫu thuật đầu tiên là 5 năm trước, tôi làm bằng phương pháp bám dính tự nhiên, rồi đường mí mắt trái bị mờ đi, và cảm giác khi mở mắt cũng khác, nên tôi quyết định làm bám dính tự nhiên lại theo đúng đường mí đã bị tuột.
Trước phẫu thuật, sau khi rửa mặt & thay đồ thì tư vấn lại. Bác sĩ lại căn chỉnh đường mí hai bên đủ kiểu. Bác sĩ nói nếu nâng nhẹ phần đường mí ở giữa lên một chút thì sẽ tốt, nên tôi đồng ý. Bác sĩ nói loại da của tôi dễ sưng và sưng cũng sẽ xuống chậm. Sau khi nghe giải thích giấy đồng ý phẫu thuật và ký tên, tôi được kiểm tra huyết áp. Đặt đường truyền dịch ở tay phải rồi di chuyển vào phòng phẫu thuật.
Cảm giác rất sạch sẽ và ngăn nắp khiến tôi thấy yên tâm hơn một chút. Họ kẹp thiết bị đo độ bão hòa oxy vào ngón trỏ, tôi nằm xuống và được cố định tay chân. Họ nói thuốc an thần đang được đưa vào, rồi tôi bắt đầu choáng váng như đang say rượu. Họ nói viện trưởng sắp vào, và chưa đến 1 phút thì ông ấy vào thật. Chỉ với câu nói của viện trưởng: “Cho tôi mũi tiêm,” tôi mất ý thức.
Khi tỉnh lại, trước mắt tôi xanh xanh đỏ đỏ rất rối, và tôi cảm nhận được hơi ấm của chăn, nên nghĩ chắc phẫu thuật xong rồi. (Không biết là do gây mê ngủ hay do ánh sáng laser nữa.) Tôi hỏi “Phẫu thuật xong rồi ạ?” nhưng không có ai trả lời, nên tôi cứ tự cựa quậy một mình.
Dần dần tôi bắt đầu tỉnh táo hơn thì có ai đó bước vào lộc cộc. Họ dọn máy laser đi rồi đỡ tôi dậy, bảo thử ngồi lên. Họ hỏi “Có chóng mặt không?” và vì tôi chóng mặt nên tôi quyết định ngồi thêm 5 phút rồi mới đứng dậy. Nghe nói phẫu thuật lại có khi sưng ít hơn, nhưng với tôi thì không. Bên phải còn bầm tím nặng, thuốc tê cũng tan chậm hơn.
Vì tôi không thay đổi đường mí quá nhiều nên đang dự đoán khi hết sưng sẽ giống trước đây. Nếu có gì tò mò thì cứ hỏi nhé!
Thích 2