Mặt mình thật sự rất xấu ấy, cằm lẹm, dáng mặt cũng tròn, mắt thì có mí đôi nhưng trông hơi buồn ngủ một cách kỳ lạ, còn dáng mũi thì giống mũi của mấy em bé sơ sinhㅋㅋ biết kiểu mũi đó không, chỉ có cánh mũi phồng tròn nhô ra, còn bản thân mũi thì cực kỳ nhỏㅋㅋㅋ Chính xác là như vậy đó.
Sau khi tốt nghiệp đại học, bố mình bảo sửa mặt một chút đi, mình kiểu hả, vậy là mắt à, rồi đi vòng quanh 6-7 nơi, nhưng nơi nào cũng nói giống nhau, kể cả bệnh viện chuyên làm mí đôi cũng nói “Trước hết hãy sửa mũi đi.”.. Về mắt thì ý kiến chia nửa, làm/không làm.
Vậy phải làm gì? Phải làm mũi chứ. Mình lập tức đến một bệnh viện chuyên mũi được bảo là làm mũi giỏi và chụp CT, ôi trời ơi, một bên sụn mũi của mình bị tắc hoàn toàn, không hề thực hiện chức năng đường thở. Thêm vào đó còn nói mũi mình bị lệch nữa. Họ nói đây là chiếc mũi về mặt chức năng cũng nhất định phải phẫu thuật, nên mình đi thêm hai ba bệnh viện chuyên mũi nữa..
Mình thuộc kiểu “chỉ cần không lộ và trông giống người bình thường là hài lòng!!” (mình biết giới hạn gương mặt mình), nên họ đề nghị vừa phẫu thuật lệch vách ngăn mũi vừa dùng phần sụn đó để nâng mũi. Lúc đó mình hoàn toàn không biết gì về mũi củ tỏi hay gì cả, chỉ nghĩ nâng cao lên một chút là sẽ ổn. Bác sĩ cũng nói dù chỉnh mũi lệch, nếu nâng cao thì chắc chắn sẽ có dấu hiệu, và thật ra vách ngăn mũi nặng đến mức không hiểu mình sinh hoạt hằng ngày thế nào, sống mũi thì gần như không có, nên nhất định phải đặt vật liệu độn.
Vậy là mình gây mê toàn thân và phẫu thuật mũi.. Không phải gì khác, trước hết về mặt chức năng mũi mình thông thoáng hẳn, như tìm được cuộc đời mới.. Trời ơi, thở bằng mũi sướng quá. Mình đã sống gần như cả đời mà không biết điều này. Dáng mũi thì tốt hơn trước rất nhiều, và hòa vào gương mặt tự nhiên đến mức mọi người không biết mình đã phẫu thuật, còn nghĩ là mũi tự nhiên, nên mình hài lòngㅎㅎ rồi sống như vậy khoảng 5? 6 năm. Dù có cảm thấy sẹo ở vùng rạch hay da mũi trở nên nhạy cảm, nhưng hình như mình không nghĩ đó là tác dụng phụ lớn và cứ để thời gian trôi qua.
Rồi dần dần con người bắt đầu tham lam.. Mình có mũi củ tỏi với cánh mũi rộng, nên mỗi lần chụp ảnh, cánh mũi làm mình khó chịu quá. Trông như gorilla, khi cười thì như mũi khỉ giật giật, giống một con vượn người.. Lần này sau khi kết thúc học kỳ cao học, mình vào phẫu thuật mũi lại với thu gọn cánh mũi (vị giám đốc đã phẫu thuật cho mình vừa nhìn lại mình đã nói cánh mũi phải thu lại rồi ㅂㄷㅂㄷ) + làm đầu mũi sắc nét hơn một chút + xem tình trạng silicone, nếu cần thay thì thay + phẫu thuật viêm mũi vì phần thịt bên trong có thể đã chảy xệ. Bác sĩ nói sẽ không thay đổi quá kịch tính, và mình nói xin đừng làm quá, nhưng hãy tận dụng tối đa những gì có thể, rồi mình phẫu thuật. Đó là hôm qua......
Thật ra mình không nghĩ cánh mũi được thu nhỏ quá nhiều, nhưng chỉ giảm một chút thôi cũng thay đổi ấn tượng rõ rệt, nên mình sẽ giữ đầu óc như vườn hoa, tin là đã làm tốt, không lo lắng và tập trung hồi phục. Từ sau lần này, nếu không phải chuyện gì đặc biệt thì mình tuyệt đối sẽ không đụng vào mũi nữaㅋㅋ