Bài viết

Phẫu thuật mắt lần 2@eye-redo

Đã từng phẫu thuật 3 lần vì gãy xương hốc mắt từ rất lâu rồi...

27 năm trước, tức là... năm 1995, khi đó tôi mới 46 tuổi tính theo tuổi mụ. Tai nạn xe máy khiến tôi va nửa mặt bên phải vào cây, rồi bị gãy xương hốc mắt. Tôi đã mổ lần 1 và lần 2 tại Bệnh viện Đại học Dong-A ở Busan, và khuôn mặt tôi bị phá hỏng hoàn toàn. Khi đó kỹ thuật y khoa còn lạc hậu hơn rất nhiều so với bây giờ, nhưng ngay cả với trường hợp của tôi lúc ấy, chính giáo sư ở Bệnh viện Đại học Busan đã mổ lần 3 cũng nói rằng nếu ban đầu tôi vào thẳng khoa hàm mặt của Bệnh viện Đại học Busan thì kết quả có lẽ đã khác đi rất nhiều... ㅜㅜ

Do ca mổ lần 1 bị làm hỏng hoàn toàn nên toàn bộ sự cân đối của nửa mặt phải vốn bình thường đã bị phá vỡ. Lúc đó chưa có xương nhân tạo, nên họ cạo trọc đầu, lấy một mảnh xương sọ ở vùng đỉnh đầu rồi ghép vào dưới hốc mắt.

Vì là ca mổ rạch qua đầu nên trên đầu tôi vẫn để lại sẹo rất nặng. Sau khi ghép xương, phần trên của xương gò má phải bị đẩy lệch sang bên phải nên khuôn mặt tôi rất tệ.

Lõm nhãn cầu cũng bị tụt vào trong cực kỳ nặng. Ca mổ lần 2 cũng nói là sẽ chỉnh lại, nhưng kết quả hoàn toàn không khiến tôi hài lòng; vị giáo sư chủ trì mổ lần 1 và lần 2 lại nói rằng ca phẫu thuật thành công 99%... ㅜㅜ Lúc đó tôi mới 21 tuổi, còn rất trẻ, và cha mẹ tôi chỉ là những người dân thường không có chút thế lực nào nên không thể làm được gì. Gia đình tôi cũng chẳng phải kiểu khá giả gì (tôi thật sự rất có lỗi với cha mẹ ㅜㅜ), nên ngay cả việc thuê luật sư để cãi lý cũng không giải quyết được gì vào thời điểm đó.

Năm 1995, ở các gia đình bình thường gần như có thể xem là hầu như không có máy tính. Dù có đi nữa thì Internet cũng mới ở thế hệ đầu, không thể so với Internet bây giờ. Tôi nói vậy vì chắc sẽ có nhiều thành viên cách thế hệ khá xa, nên có lẽ sẽ có người thắc mắc tại sao khi đó tôi không dùng thông tin trên Internet.

Tôi đã được mổ lần 3 tại khoa hàm mặt của Bệnh viện Đại học Busan vào năm 1996, và vẫn sống đến bây giờ. Nhờ ca mổ lần 3 mà hình dạng nửa mặt phải cũng đã trở lại phần nào, và mắt bị lõm cũng cải thiện một chút, nhưng vẫn chưa thể ra được đủ. Giáo sư còn nói lời hối tiếc rằng đáng lẽ nên thêm một tấm nữa... ;; Sau mổ, khi thuốc mê vừa hết tôi đã tự kéo băng che mắt lên để nhìn đồng tử và nhận ra ngay là vị trí nhãn cầu không khớp rồi... ;;

Dù đã cải thiện phần nào thì vẫn khác rất nhiều so với dáng vẻ trước kia của tôi. Tôi cũng bị song thị nên đang sống một cuộc sống hơi bất tiện. Và đến giờ tôi vẫn ghét và sợ chụp ảnh. Hình ảnh của tôi trong ảnh còn khó nhìn hơn nữa. Quan hệ xã hội cũng thu hẹp lại, cuộc đời đã thay đổi như vậy. Trước khi tai nạn, tôi là người khá hay cười và thích đi chơi, tụ tập với bạn bè. Ngoại hình không phải là tất cả của cuộc đời, nhưng tôi nghĩ mọi người ở đây hẳn sẽ càng đồng cảm hơn rằng nó chiếm một phần rất quan trọng trong cuộc sống.

Dạo gần đây, khi xem trên các phương tiện truyền thông về nhiều vụ gãy xương hốc mắt của người nổi tiếng như Trương Thành Huấn, Son Heung-min, Choi Hong-man, Kim Bo-sung... tôi tìm hiểu xem kỹ thuật điều trị lõm nhãn cầu hiện nay thế nào rồi tình cờ đọc tới đây. Có vẻ kỹ thuật đã tốt lên khá nhiều. Trong trí nhớ của tôi, khoảng đầu những năm 30 tuổi ấy nhỉ (tức khoảng 12 năm sau tai nạn), có lần tôi đến một phòng khám mắt gần nhà, hỏi bác sĩ về phẫu thuật lại lõm nhãn cầu, thì ông bác sĩ già đó nói kiểu như đừng mơ. Không biết là do phòng khám địa phương chậm thông tin, hay vào khoảng năm 2008 kỹ thuật vẫn còn chưa đủ mạnh. Dù sao thì tôi cũng đã từng buông xuôi và sống với suy nghĩ rằng à, phẫu thuật tái tạo lõm nhãn cầu có lẽ dù thời gian trôi qua vẫn là chuyện khó.

Tôi không phải thế hệ máy tính nên có rất nhiều người thậm chí còn không biết dùng bàn phím máy tính... Ít nhất thì tôi đã bị một cậu học sinh tiểu học ở tiệm PC bang truyền động lực: em ấy mở sách ra, không hề nhìn bàn phím mà vẫn gõ liên tục, nên tôi cũng cố luyện gõ một tay thật lâu để học đánh máy. Tất nhiên cũng là để tiện tìm kiếm trên Internet. Người thuộc thế hệ máy tính có lẽ sẽ khó hiểu, nhưng nếu không biết đánh máy thì việc tìm kiếm trên Internet bằng kiểu gõ từng ngón sẽ rất chậm và bất tiện. Thời gian gõ một câu cũng dài, bực bội nên tự nhiên cũng ít tìm kiếm hơn. Sau khi smartphone xuất hiện thì ngay cả những người không biết đánh máy cũng bước vào thời đại có thể tìm kiếm dễ dàng hơn, nhưng...

Khoảng tháng 12 năm ngoái, khi bắt đầu tìm kiếm nghiêm túc về việc phẫu thuật lại lõm nhãn cầu do gãy xương hốc mắt, tôi mới biết đến một cộng đồng này. Ban đầu chỉ xem qua cho có, nhưng càng đọc nhiều bài khác nhau thì tôi càng cảm thấy đây là một cộng đồng khá hữu ích. Không biết là trường hợp như tôi ít hay là tôi chưa thấy, nhưng ngay cả trong mục tìm kiếm của cộng đồng này cũng không thấy phẫu thuật lõm nhãn cầu. Hơi tiếc, nhưng tôi vẫn nghĩ rồi sẽ tìm được thông tin hữu ích.

Hai ngày trước, vì sốt ruột mà tôi đã xem phát sóng trên YouTube rồi lặn lội đến tận Daegu nhưng hóa ra là đi oan. Tôi quyết định bỏ bớt sự nóng vội. Tôi đã sống như thế này hơn 25 năm sau tai nạn rồi, chẳng lẽ không thể chờ thêm vài năm nữa sao... Tôi nên tiếp cận bằng tâm thế bình tĩnh tìm hiểu trong 1-2 năm thôi. Nghĩ là không cần phải vội.

Tôi có vẻ đang quá phấn khích vì công nghệ phát triển nên nóng ruột mà hấp tấp. Ca mổ tôi muốn chắc chắn không thể đạt 100%, nhưng điều quan trọng là đặt lại vị trí nhãn cầu cho đúng mức tối đa có thể. Tôi không còn quá trẻ nữa, nhưng vẫn còn khá nhiều năm phía trước để sống. Tôi muốn cải thiện vị trí nhãn cầu và cả song thị, để có thể tự tin nhìn vào mắt người đối diện khi nói chuyện rồi sống tiếp. Tôi cảm nhận khá rõ rằng có không ít người thấy mắt phải của tôi kỳ lạ....ㅡㅡ;

Nói từ kinh nghiệm của mình, nếu ai đó chẳng may bị tai nạn gãy xương hốc mắt thì ở ca mổ lần 1, nhất định không nên chỉ đến một bệnh viện chuyên khoa có nhiều kinh nghiệm phẫu thuật rồi quyết định; ít nhất hãy tìm hiểu từ 2-3 nơi trở lên và so sánh kết quả tổng hợp rồi mới chọn. Như vậy sẽ thấy có những điểm ý kiến bác sĩ khác nhau, cũng có những điểm giống nhau. Nhờ đó phạm vi lựa chọn bác sĩ và bệnh viện phù hợp với mình sẽ rộng hơn. Bệnh nhân cũng là khách hàng... bản thân mình có quyền lựa chọn bệnh viện và bác sĩ. Phải biết sử dụng quyền đó một cách khôn ngoan. Hợp bác sĩ, hợp bệnh viện, may mắn của bản thân... cái đó rất quan trọng.

Phải cố gắng kết thúc bằng ca mổ lần 1, chứ làm sai thì sẽ thành lần 2, lần 3. Như vậy cuộc sống sẽ trở nên rất khó khăn. Hãy ghi nhớ thật kỹ. Thời gian và tiền bạc bị mất đi rất nhiều, còn stress tinh thần thì kéo đến kinh khủng.

Dạo này kỹ thuật mổ gãy xương hốc mắt đã phát triển nên có vẻ với các vận động viên thể thao, việc xử lý sớm tốt hơn giúp giảm tỷ lệ lõm nhãn cầu. Với trường hợp của Choi Hong-man, khi tôi tìm trên YouTube thì thấy có nội dung kể về trải nghiệm phẫu thuật; trong đó nói rằng đội ngũ y tế trong nước và đội ngũ y tế Mỹ có ý kiến khác nhau (một bên cho rằng vấn đề nằm ở cơ mắt, bên kia cho rằng vấn đề nằm ở thần kinh) nên bị song thị rất nặng.

Sau nhiều cân nhắc, anh ấy chọn sang Mỹ phẫu thuật và kết quả tốt. Tôi không nói Mỹ nhất định tốt, mà chỉ nghĩ rằng cuối cùng việc gặp được bác sĩ có thể đánh giá và hiểu chính xác triệu chứng của mình, rồi đưa ra lựa chọn, vẫn là do nỗ lực và quyết định của bản thân. Nếu phẫu thuật theo phía có ý kiến ngược lại thì có khi kết quả đã không tốt. Sau mổ, khi xác nhận hết song thị rồi vì quá vui nên anh ấy ôm bác sĩ, bác sĩ còn khóc. Có lẽ vì thấy bệnh nhân vui mừng nên bác sĩ cũng xúc động. Tôi cũng muốn gặp được một bác sĩ giỏi với kiểu tâm huyết như vậy để giao phó cơ thể mình.

Sự may rủi trong lựa chọn như vậy dẫn đến kết quả khác biệt cực lớn. Tôi nghe nói phía Mỹ đã rất mạnh mẽ khẳng định rằng quan điểm của họ là chắc chắn. Có lẽ vì vậy mà Choi Hong-man tin tưởng và đi theo. Hãy nghĩ xem điều này có lợi thế thế nào cho anh ấy.

Anh ấy có cơ hội nghe được ý kiến của cả đội ngũ y tế hàng đầu Mỹ lẫn đội ngũ y tế hàng đầu trong nước... và vì là võ sĩ nổi tiếng sau khi thành công nên chắc chắn quanh anh ấy cũng có rất nhiều ý kiến từ người quen. Tất cả những điều đó cộng lại tạo thành một kết quả tổng hợp, rồi dẫn đến việc chọn phía bệnh viện nào mạnh mẽ hơn.

Còn tôi thì dĩ nhiên không có cơ hội như vậy, mà cũng không có đủ giải thích và phạm vi lựa chọn. Vì không có thông tin. Chỉ là gãy xương hốc mắt thôi, không mổ thì sẽ bị lõm nhãn cầu. Hết. Tôi hoàn toàn không được nghe giải thích về trường hợp mổ hỏng. Dĩ nhiên bác sĩ sẽ ít khi nói những điều như thế. Vì bệnh nhân sẽ sợ và không muốn mổ, mà dù sao họ cũng là chuyên gia; ít nhất với trường hợp của tôi lúc đó thì đây là gãy xương hốc mắt do chấn thương, không phải phẫu thuật vì mục đích thẩm mỹ.

Vậy thì dù bệnh nhân tìm đến trong tình trạng hiểu sai, chẳng phải bác sĩ có lương tâm nên nói cho họ biết chuyên khoa nào phù hợp hơn để họ được điều trị tốt hơn sao... Tôi nghĩ kiểu hy vọng như vậy vào thời bác sĩ lúc đó là chuyện không thể.

Tất nhiên ở đâu đó vẫn có bác sĩ có lương tâm, nhưng ở bệnh viện đại học thì liệu họ có muốn giới thiệu một bệnh nhân mang lại chi phí điều trị cao sang chỗ khác không? Họ cũng là chuyên gia theo cách của họ nên sẽ nghĩ là mình làm được thôi; dù có làm hỏng thì ở tranh chấp y khoa thì phía bệnh nhân thường luôn ở vị thế bất lợi tuyệt đối.

À, và còn một chuyện tôi nhớ ra: lúc vào ca mổ đầu tiên, tôi được đưa vào phòng mổ trên cáng di chuyển trong tình trạng hoàn toàn tỉnh táo, không mặc gì che thân cả. Tôi nhớ là có ít nhất 5-6 người, gồm cả bác sĩ và y tá; hình như có hai nữ bác sĩ, và cộng với y tá thì cũng có ít nhất 3 người phụ nữ... Tôi xấu hổ đến mức cố co một chân để che chỗ quan trọng, thấy vậy một bác sĩ nam có vẻ là cấp dưới của giáo sư đã lấy một mảnh vải nhỏ che giúp tôi... ;; Chuyện đó đến tận bây giờ thỉnh thoảng vẫn hiện lên trong đầu. Thật sự rất xấu hổ và nhục nhã nên tôi bị sốc tinh thần rất lớn. Viết ra lại nhớ đến nữa... ;;

Dù sao thì tôi nghĩ khi đến khoa hàm mặt để phẫu thuật thì lẽ ra phải nói cho bệnh nhân biết rằng có loại phẫu thuật đi từ đường mũi mà không cần cạo trọc đầu, và phải cho họ cơ hội lựa chọn.... Nhưng đương nhiên họ sẽ không nói. Lý do thì chắc không cần nói cũng hiểu đúng không?? Càng biết thì càng thấy, và tri thức là sức mạnh. Đó là lý do bệnh nhân cũng phải tự học ít nhất ở mức cơ bản và trở nên khôn ngoan hơn. Tìm hiểu kỹ xem có những phương pháp mổ nào, tác dụng phụ nào, bệnh viện nào, bác sĩ nào có nhân cách tốt và tay nghề giỏi, v.v... có lẽ đó là phần việc mà bệnh nhân nên tự học.

Hai nghìn vạn won lúc đó có giá trị cao hơn rất nhiều so với hai nghìn vạn won bây giờ. Đối với người dân thường, đó là số tiền cực lớn. Sau khi mổ lần 1 và lần 2, tôi đã trả hơn 20 triệu won cho bệnh viện Dong-A. Và tôi nhớ riêng ca mổ lần 3 cũng tốn hơn 14 triệu won. Khi đó một cậu 21 tuổi chưa từng đi bệnh viện mấy lần thì biết gì chứ... lại không có người quen là bác sĩ, mà còn là thời chưa có Internet nữa... Phải vừa nằm viện vừa tìm sách y khoa để tự học sao? Tôi càng cảm nhận rõ tầm quan trọng của thông tin, của tri thức, và của khả năng tìm kiếm, cùng với những thông tin và ý kiến tổng hợp từ nhiều người có năng lực đó.

Thì tôi đã sống như thế này 27 năm rồi, chẳng lẽ sau này lại không sống tiếp được sao. Nhưng nếu có thể chữa được thì tôi càng muốn sửa cho gọn gàng, giải quyết luôn song thị, rồi sống nốt phần đời còn lại với diện mạo đã được cải thiện. Nếu ai có ý kiến hay thông tin về bệnh viện thì dù là nhỏ nhất tôi cũng muốn nghe, nên rất mong nhận được nhiều thông tin và ý kiến từ mọi người. Và tôi cũng mong trong mục chuyên mục sẽ có thêm phần về gãy xương hốc mắt, lõm nhãn cầu và phẫu thuật mắt nữa.

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục