Bài viết

Đánh giá phẫu thuật ngực

Review ngày 1 đến ngày 4 sau ca phẫu thuật ngực mà tôi đã đắn đo 10 năm!

Vì vốn dĩ tôi khá gầy và gần như không có nền tảng gì, nên chỉ nghĩ giá mà ít nhất cũng có ngực thì tốt biết mấy, và có lẽ tôi đã đắn đo về phẫu thuật hơn 10 năm rồi. Có lúc đã hạ quyết tâm rồi nhưng lại không đủ can đảm, lại bỏ cuộc; gần đây tôi lại quyết tâm lần nữa, chăm chỉ đi khám tham khảo nhiều bệnh viện, và cuối cùng quyết định sẽ phẫu thuật. Dù có rất nhiều người hài lòng sau mổ, nhưng tôi cũng nghe quá nhiều câu chuyện về những người khổ sở vì biến chứng, nên việc tôi chấp nhận rủi ro và đưa ra quyết định này thực sự là một dũng khí cực kỳ lớn đối với tôi!!! Vì an toàn là trên hết, tôi nghiêng về phía túi độn nhỏ hơn. Thế nên tôi đã đặt mini 245-260, có lẽ là loại khá nhỏ so với các ca mổ hiện nay, và đây là bài review từ ngày phẫu thuật đến ngày thứ 4! Hôm nay là ngày thứ 4, nên tôi sẽ lần theo ký ức từ ngày đầu tiên để viết lại. <Ngày 1 (ngày phẫu thuật)> Tôi được xếp vào ca thứ 2, nên dự kiến phải có mặt tại bệnh viện trước 1 giờ chiều và bắt đầu phẫu thuật lúc 2 giờ, nhưng lịch bị trễ rất nhiều Trên đường đến bệnh viện, chị quản lý gọi điện nói rằng ca trước kéo dài hơn một chút nên tôi sẽ phải chờ, bảo tôi cứ từ từ đến. Tôi đến bệnh viện đúng 1 giờ chiều, và hóa ra có khá nhiều việc phải làm hơn tôi nghĩ. Thanh toán, thay đồ, rửa mặt, súc miệng, chụp ảnh, nghe giải thích giấy đồng ý... Thật ra điều tôi mong chờ nhất là buổi tư vấn thiết kế cuối cùng trước phẫu thuật, nhưng có lẽ vì bản thân giờ mổ bị trễ quá nhiều nên tôi thấy tiếc vì không thể bàn kỹ phần thiết kế cuối cùng.. Tôi đang phân vân giữa mini và demi, và thiên về mini hơn, nhưng vẫn chưa chắc kiểu nào sẽ cho kết quả đẹp hơn.. Ban đầu tôi chốt Sway cũng vì nghĩ mình sẽ trao đổi và tư vấn thiết kế với bác sĩ rất suôn sẻ, nhưng đến đúng ngày thì lại thấy khó bàn thêm và có cảm giác bị thời gian thúc ép. Dù vậy, vì trước đó tôi đã tư vấn khá nhiều lần, lại nghiêng về loại mini được giới thiệu nhiều nhất, nên tôi quyết định theo hướng đó. Nhưng trước khi vào phòng mổ, ngoài loại túi đã định sẵn ra, họ không nói rõ về kích cỡ túi cần chuẩn bị trước, mà chỉ bảo cứ giao cho bác sĩ, nên tôi thấy hơi bất an... Tôi không rõ liệu việc tư vấn thiết kế chi tiết vào đúng ngày phẫu thuật có phải vốn dĩ đã khó hay không, nhưng nó khác xa buổi tư vấn thiết kế trước mổ mà tôi từng hình dung nên tôi khá tiếc. Mọi người cũng nên đi với tâm lý đã quyết định sẵn ở mức độ nào đó trước khi chốt cuối cùng vào ngày phẫu thuật!! Tôi nghĩ việc giải thích thật rõ kích cỡ và dáng mình muốn ngay trong lúc tư vấn là rất quan trọng.. Kết quả cuối cùng là tôi vào mổ theo đúng kích cỡ được khuyên ở buổi tư vấn đầu tiên, nên vừa thấy yên tâm, nhưng mặt khác lại hơi tiếc vì có vẻ như không đạt được kích cỡ mình mong muốn. Cuối cùng tôi được đưa vào mổ khoảng 2 giờ 50 chiều. Khi ra ngoài sau mổ và hỏi y tá xem mấy giờ rồi, chị ấy nói khoảng 6 giờ, nên tính ra từ lúc phẫu thuật đến lúc tỉnh lại chắc mất khoảng 3 tiếng. Ngay sau khi mổ xong tôi đau quá mức nên đã khóc ngay trong phòng mổ.. Tôi nhớ mang máng là các y tá bảo đừng khóc vì khóc không tốt, rồi sau đó tôi được chuyển sang xe lăn và đưa vào phòng hồi sức, nhưng từ sau đó thì ký ức khá mờ. Còn ở phòng hồi sức thì... dù họ nói thuốc giảm đau đã tiêm xong rồi mà vẫn đau. Đọc các review ở đây, tôi thấy nhiều người nói cảm giác bị ép chặt còn nặng hơn đau, nhưng với tôi thì chỉ là đau thôi!! Và vì gây mê toàn thân có thể khiến buồn nôn nên tôi cũng lo điều đó, nhưng thực ra lại ổn hơn tôi nghĩ. So với khó chịu dạ dày hay buồn nôn thì đau họng còn khó chịu hơn một chút, ngoài ra chỉ còn đau ngực.. Ở phòng hồi sức, tôi còn không dám cúi đầu nhìn ngực mình nên phải nhờ y tá chụp ảnh cho xem. Ít nhất thì việc trước đây không có mà bây giờ đã có thật sự rất kỳ lạ. Điều tôi tò mò nhất đương nhiên là kích cỡ túi đã đặt vào, và khi bác sĩ vào nói rằng đã đặt đúng loại túi dự định ban đầu, lúc đầu tôi cũng thấy yên tâm... nhưng càng về sau lại càng thấy có lẽ mình đã làm nhỏ quá. Vốn dĩ gu của tôi là ngực nhỏ, thanh mảnh, thon gọn... nhưng mục tiêu của tôi cũng chỉ khoảng cúp B thôi.. Bây giờ tôi cứ có cảm giác có lẽ sẽ không ra được B.. Vì nhà tôi xa nên tôi lo đến mức không biết làm sao để về, nhưng sau khi nghỉ ở phòng hồi sức khoảng hai tiếng(?) tôi đã gọi Tada thay vì taxi để về nhà. Điều tốt khi gọi Tada thay vì taxi là, dù giá có đắt hơn một chút, nhưng cửa tự động nên tôi không phải tự mở, và tài xế còn thân thiện hơn tài xế taxi rất nhiều, lái xe cũng rất chậm và cực kỳ cẩn thận! Nhà tôi ở vùng quê, nên chỉ riêng tiền Tada từ bệnh viện về nhà đã hơn 80.000 won, nhưng vì tôi vừa mới phẫu thuật nên đã nhờ tài xế đi chậm qua các gờ giảm tốc, và anh ấy thật sự đã rất để tâm lái xe thật êm, nhờ vậy tôi mới về nhà an toàn. Về đến nhà, ngay cả việc bước xuống xe cũng không dễ, nhưng tài xế Tada còn giúp tôi đẩy lưng để xuống xe nữa Ngày đầu tiên, đến cả việc mở cửa nhà cũng đã khó. Cuối cùng tôi không đủ can đảm để tự mở cửa, nên phải gọi bố sống gần đó đến mở giúp. Nếu ai sống một mình và chuẩn bị phẫu thuật thì có người có thể làm người chăm sóc cho mình dù chỉ một ngày thôi cũng rất tốt... Phẫu thuật khi sống một mình chắc là không hề dễ dàng Ngày đầu tiên về nhà thì cũng đã hơn 10 giờ tối, nên chắc tôi gần như ngủ ngay, nhưng đêm đầu tiên tôi ngủ trên ghế recliner còn tốt hơn tôi tưởng! Chỉ là tôi không thể thay quần áo được, nên cứ mặc nguyên bộ đồ đã mặc đến đó để ngủ.. Sau phẫu thuật ngực, ghế recliner đúng là một món đồ vô cùng quý giá! Nếu tôi ngủ trên giường rồi kê gối tựa lên thì chắc tôi đã ngủ không ngon Ngày đầu tiên, chỉ riêng việc dùng lực từ mông để ngồi xuống rồi đứng dậy trên ghế recliner thôi cũng đã thấy nhói một chút ở ngực, nhưng đến ngày thứ 4 như bây giờ thì cơn đau đó đã không còn nữa <Ngày 2> Sau khi ngủ qua một đêm thì đúng là đỡ hơn rất nhiều, cơn đau giờ đã ở mức có thể chịu được, nhưng việc di chuyển vẫn còn bất tiện. Rửa mặt và đánh răng vẫn chưa tiện, nên tôi chỉ lau mặt đại bằng toner và chỉ đánh răng trước khi ngủ..^^;; Tôi không hề thấy đói, mà vì cũng chẳng có ai giúp nên việc chuẩn bị một bữa ăn tử tế còn thấy rất khó, thế là đến hết ngày 2 tôi vẫn chỉ uống New Care cả ngày. Dù vậy, không đói mà vẫn sống được đúng là lạ thật.. Tôi chưa đi ngoài được, nhưng đi tiểu thì vẫn bình thường.. TMI một chút, nhưng vì lau từ phía sau khá khó nên tôi lau từ phía trước... Cơn đau gần như không còn, chỉ còn cảm giác bị ép chặt của áo ngực định hình là khó chịu. <Ngày 3> Cơn đau gần như không còn, và cơn ngứa nổi tiếng bắt đầu xuất hiện. Nhưng không hiểu sao tôi cảm thấy không nên gãi, nên cố tình chịu đựng và không gãi tối đa có thể.. Dù vậy vẫn chịu được. Thật sự có lẽ sẽ thấy nhẹ nhõm khi tháo áo ngực định hình ra. Đau họng hình như chỉ còn hơi chút đến hôm qua, còn đến ngày 3 thì có vẻ đã hết hẳn. Giờ thứ khó chịu không còn là đau nữa mà là ngứa và cảm giác bí khi thở. <Ngày 4> Chắc chắn tốt hơn hôm qua. Tôi đã đi ngoài lần đầu sau phẫu thuật, có lẽ vì thế mà hôm nay bắt đầu thấy thèm ăn trở lại. Hôm qua còn không có khẩu vị và cũng ngại, nên tôi chỉ cầm cự bằng cháo và New Care, nhưng hôm nay lần đầu tiên tôi còn ăn cả món thịt và bữa ăn bình thường nữa! Tuy nhiên, cảm giác bí khi thở vẫn còn, và vai bắt đầu đau. Rửa mặt vẫn thấy khá khó nên tôi vẫn chỉ lau bằng toner thôi.. Sau khi đi tiểu, lau từ phía sau vẫn rất khó... Bây giờ gõ chữ thì hoàn toàn không thấy khó nữa, nên tôi viết review như thế này, nhưng vì ngồi lâu nên vai đau, chắc tôi sẽ quay lại ghế recliner và nghỉ ngơi trong lúc xem phim! Mỗi ngày trôi qua, những động tác phải dùng cơ ngực lớn dần dần trở nên dễ hơn từng chút một, tôi cảm nhận rõ là mình đang hồi phục, và chỉ muốn tháo áo ngực cố định ra thật nhanh! À, hôm nay tôi đo vòng trên ngực khi vẫn đang mặc đồ thì có vẻ sẽ ra cỡ A cup.. Mục tiêu ban đầu của tôi là khoảng B cup nên chắc sẽ hơi tiếc, nhưng có lẽ phải hồi phục thêm nữa mới biết chính xác kết quả! Tóm lại những gì tôi rút ra được từ ca mổ lần này là 1. Những thứ nên chuẩn bị sẵn trước khi mổ: - Ống hút (tôi tiếc vì đã không chuẩn bị trước) - New Care (tùy người, nhưng với tôi thì chỉ cần món này là có thể giải quyết bữa ăn, rất tiện) - Ghế recliner (khá đắt nhưng nếu có cái này thì sau mổ thật sự rất hữu dụng, đúng là một lựa chọn quá hời..) 2. Sau mổ về nhà ngay thì nên gọi Tada hơn là taxi!! 3. Vì buổi tư vấn thiết kế vào ngày mổ có thể không diễn ra suôn sẻ, nên trước đó hãy cố gắng tự quyết tâm sẵn trong lòng càng nhiều càng tốt..

Xem trên sungyesa

Chưa có bình luận.

Bài khác cùng danh mục